[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 39
Cập nhật lúc: 04/01/2026 06:01
Tô Tú Tú bấy giờ mới nhận lấy: “Thế thì cháu cảm ơn dì ạ.”
Bà góa Vương đưa bát cho Tú Tú, vừa xót của lại vừa thở phào nhẹ nhõm. Con gái bà đang độ dạm ngõ, tuyệt đối không được để hỏng danh tiếng.
“Thành, thế dì về trước đây, cháu cứ làm việc đi.” Bà góa Vương dứt khoát rời đi ngay.
Tú Tú lấy một chiếc bát sạch, đổ chỗ bánh giầy vào bát mình. Tổng cộng có bốn cái, to bằng nắm tay trẻ con, bên ngoài phủ một lớp bột đậu dày cộp, ngửi thôi đã thấy thơm lừng. Vì con gái, lần này bà góa Vương đúng là “đứt từng khúc ruột” mà bỏ vốn ra rồi.
Tú Tú mỉm cười, rửa sạch chiếc bát của bà góa Vương, sau đó gắp ba chiếc bánh bao từ trong nồi bỏ vào bát.
“Dì có nhà không ạ?” Tú Tú bưng bát sang nhà họ Chu, nghe tiếng bà góa Vương đáp lời mới bước vào cửa. “Dì ơi, cháu sang trả bát. Bánh bao cháu gói từ hôm kia, không còn ngon bằng lúc mới ra lò, dì đừng chê nhé.”
“Ái chà, bánh bao trắng trẻo thế này, dì chê sao được. Mau vào ngồi đi, để dì rót chén nước.” Bà góa Vương hớn hở nói.
Tú Tú đưa mắt nhìn quanh, không thấy Chu Bình An đâu nhưng cũng chẳng hỏi nhiều, chuyện phiếm vài câu rồi định ra về.
“Dì bận thì cứ làm đi ạ, cháu về trước đây.” Nói xong, chẳng đợi bà góa Vương kịp níu kéo, Tú Tú đã xoay người đi thẳng.
Nhìn theo bóng lưng Tú Tú, rồi lại nhìn đống bánh bao trong bát, bà góa Vương thở dài. Nói một cách khách quan không hờn dỗi thì con bé này đúng là được việc. Bà phải khuyên nhủ con Hỷ Duyệt thôi, không thể cứ giữ thành kiến với Tú Tú mãi, đặc biệt là không được để lộ ra mặt, nếu không mấy bà tám trong viện lại có dịp khua môi múa mép.
Về đến nhà, Hàn Kim Vũ đang nấu cơm, thấy chị dâu vào cửa liền cười hỏi: “Chị dâu, trưa nay ăn mì được không ạ?”
“Được chứ, em cứ quyết định là được.” Tú Tú bưng đĩa bánh giầy trong tủ chạn ra, “Bánh giầy dì Vương cho đấy, em ăn không?”
Hàn Kim Vũ lắc đầu. Cậu thấy có bốn cái, đương nhiên phải đợi anh cả và Tiểu Nguyệt về mới ăn. Nhưng cậu cũng hơi kinh ngạc khi thấy bà góa Vương lại đem đồ biếu nhà mình: “Bà ta mà cũng tốt bụng thế cơ ạ?”
“Để bịt miệng chúng ta đấy.” Tú Tú cất bánh giầy đi rồi nói tiếp: “Chị trả lại bà ấy ba chiếc bánh bao rồi, chẳng việc gì vì mấy cái bánh giầy mà để người ta nói ra nói vào.”
Kim Vũ nghĩ đến tính cách bà góa Vương thì gật đầu đồng tình, đồ của bà ta đúng là không dễ nuốt trôi.
Ăn cơm xong, Tú Tú rửa bát dọn dẹp rồi về phòng ngủ trưa. Giấc này cô ngủ rất sâu, mãi đến khi Hàn Kim Nguyệt về mới làm cô thức giấc.
“Chị dâu, em làm chị thức à?” Kim Nguyệt áy náy hỏi.
“Vừa khéo, ngủ nữa thì tối lại mất ngủ. Ngoài kia là ai thế?” Tú Tú thấy có hai người đang đứng trong viện, khẽ hỏi.
“Bạn học của em, em về lấy ít đồ, các bạn ấy đứng đợi ở cửa.” Kim Nguyệt vừa nói vừa xách đồ từ trong phòng ra.
“Bạn học à? Thế thì bảo các bạn vào nhà ngồi chơi đi, sao lại để đứng ngoài đấy.” Tú Tú bước ra ngoài, cười nói: “Các em vào nhà uống chén nước đã, đứng dưới nắng thế này không nóng sao?”
Một cô gái dáng người mảnh khảnh, da dẻ trắng trẻo mỉm cười đáp: “Chào chị dâu ạ, chúng em còn có việc, để hôm khác tụi em lại sang chơi với chị.”
Cô gái hơi tròn trịa bên cạnh cũng gật đầu theo: “Hôm khác tụi em lại tới.”
“Chị dâu, bọn em bận thật ạ, lần sau em dẫn các bạn về nhà chơi sau.” Nói đoạn, Kim Nguyệt cùng hai bạn chạy biến đi, chỉ để lại một chuỗi tiếng cười giòn giã như chuông bạc.
Tú Tú lắc đầu, định vào nhà thì thấy Tô Vĩnh Cường bước vào.
Chương 54: Tìm lão Triệu
“Anh hai, sao anh lại lên đây?” Tú Tú rót một chén trà cho Tô Vĩnh Cường, tò mò hỏi.
“Đắt hàng quá em ạ, bà con dưới quê tranh nhau mua phát điên rồi.” Tô Vĩnh Cường uống một ngụm nước, hưng phấn nói: “Anh đưa giá ra, họ không mặc cả một xu, cứ thế móc tiền đòi mua luôn. Nhưng anh không đồng ý, mình chỉ đổi chứ không bán, cứ theo cách của chị Vân, gà vịt đều tính theo giá thị trường.”
Tú Tú gật đầu. Nếu không làm thế, bà con chắc chắn sẽ dùng tiền mua vải ngay, chứ đời nào chịu đem gà vịt trong nhà ra đổi.
“Anh đổi được nhiều không?” Tú Tú hỏi.
Nhắc đến chuyện này, Tô Vĩnh Cường phấn khích đến đỏ cả mặt: “Chỗ vải lỗi mang về đổi hết sạch rồi. Chỉ là nhiều đồ quá, dễ gây chú ý nên anh chưa mang lên đây. Hôm nay anh lên là muốn hỏi xem có thể nhờ chị Vân về ngoại thành nhận hàng được không?”
“Được chứ, sao lại không. Chỉ cần các anh có hàng, dù là ở dưới quê chị ấy cũng sẽ về lấy.” Tú Tú không cần hỏi cũng biết câu trả lời của chị Vân.
Dặn dò Hàn Kim Vũ một tiếng, Tú Tú cùng Tô Vĩnh Cường đi thẳng đến xưởng dệt tìm chị Vân. Đáng tiếc là chị ấy không có mặt, hỏi bảo vệ thì bảo chị ấy đi công tác rồi, không biết khi nào mới về.
“Đồng chí, có phải lại có trứng gà không?” Anh bảo vệ lần trước từng chặn đường hỏi chuyện khẽ hỏi.
Hai anh em mỉm cười không nói gì. Chị Vân đã không có nhà thì cũng không cần nán lại.
“Chờ đã, hai người tìm chị Vân à?” Một gã đàn ông đầu bóng mượt, mặt bôi phấn từ trong đuổi theo.
Hai người cảnh giác nhìn gã, trông gã chẳng giống người lương thiện chút nào.
Gã rút trong túi ra một bao t.h.u.ố.c, đưa cho Tô Vĩnh Cường một điếu, rồi lại lấy ra một vốc kẹo định đưa cho Tú Tú.
“Cảm ơn anh, tôi không hút t.h.u.ố.c.” Tô Vĩnh Cường thẳng thừng từ chối.
Tú Tú cũng cười khéo léo: “Dạo này tôi đau răng, không ăn kẹo được. Anh gọi chúng tôi có việc gì không ạ?”
“Tôi biết các người và chị Vân có giao dịch.” Gã nhìn quanh quất rồi nói tiếp: “Tôi cũng ở phòng thu mua. Chị Vân không có nhà, hay là đổi với tôi đi. Bất luận chị Vân đưa các người cái gì, tôi đều trả cao hơn chị ấy một chút.”
Cả Tú Tú lẫn Vĩnh Cường đều không hề lay chuyển. Hai người cùng lắc đầu, lần này Vĩnh Cường lên tiếng: “Anh nhận nhầm người rồi, chúng tôi với chị Vân chỉ là bạn bè bình thường. Hôm nay có chút việc tìm chị ấy, chị ấy không có nhà thì chúng tôi về, làm gì có giao dịch nào, anh không được nói lung tung.”
“Đúng đấy, anh đừng có nói bừa. Chúng tôi còn có việc, đi trước đây.” Tú Tú bồi thêm một câu.
Sau đó, mặc cho gã đàn ông gọi thế nào, hai người cũng không thèm ngoảnh lại, rảo bước thật nhanh rời đi.
Đi được mười mấy phút, xác nhận gã kia không đuổi theo, Tô Vĩnh Cường nhíu mày bảo: “Trời nóng thế này, đám gà vịt nhốt chung một chỗ dễ lăn ra c.h.ế.t lắm, giờ tính sao đây?”
“Đi tìm lão Triệu ở xưởng bánh mì thôi anh. Bà con vừa tiêu thụ hết mẻ vải, đúng lúc cần đổi ít đường về tẩm bổ.” Tú Tú cười nói.
“Thế còn bên chị Vân?” Tô Vĩnh Cường hơi lo lắng.
“Chuyện này để em giải thích với chị ấy. Không trách mình được, ai bảo chị ấy không có mặt đúng lúc. Chẳng phải bên các anh vẫn còn lợn sao, chỗ đấy để dành cho chị ấy là đủ rồi.” Tú Tú suy nghĩ một lát rồi nói.
Nhắc đến lợn, Tô Vĩnh Cường có chút đau đầu: “Hai con lợn này muốn đưa lên đây e là không dễ.”
Tú Tú nhướng mày, sao thế, lại có vấn đề gì lớn à?
Vấn đề thực ra không lớn, đại loại là Diệp Xuân Sinh và Lâm Thúy Nga chỉ có hai cô con gái. Trong khi đó, em trai của Diệp Xuân Sinh là Diệp Xuân Canh lại có ba cậu con trai. Diệp Xuân Sinh vốn trọng nam khinh nữ, muốn nhờ cháu trai phụng dưỡng khi về già, nên định bán lợn lấy tiền lo sính lễ cưới vợ cho cháu.
Nghe xong, Tú Tú gật đầu đã hiểu. Chuyện này đừng nói là bây giờ, ngay cả thời của cô cũng chẳng thiếu.
“Cô Lâm chắc không đồng ý nhỉ?” Tú Tú gọi cô theo cách gọi của Đông Tử.
“Đương nhiên không đồng ý. Ý của cô là con gái lớn đã đi lấy chồng, con bé út này sẽ ở lại nhà rước rể, sau này sinh con sẽ theo họ Diệp của bố.” Tô Vĩnh Cường kể lại suy nghĩ của Lâm Thúy Nga.
“Thế chẳng phải rất tốt sao?” Thời này trẻ mồ côi không cha không mẹ rất nhiều, chọn lấy một cậu chàng trông ưa nhìn, chịu thương chịu khó, rước về nhà nuôi như con trai, sau này sinh mấy đứa cháu nội, chẳng phải hơn hẳn thằng cháu họ kia sao?
Vĩnh Cường lắc đầu: “Dượng bảo con rể không tin cậy bằng cháu họ.”
Tú Tú cạn lời. Con rể không được thì con gái mình vẫn được chứ sao.
“Con gái dượng tính tình thế nào ạ?” Tú Tú tò mò hỏi.
“Anh mới nhìn qua từ xa, trông xinh xắn mà cũng chăm chỉ lắm.” Vĩnh Cường cũng không sao hiểu nổi suy nghĩ của Diệp Xuân Sinh.
“Không sao, lợn này sớm muộn họ cũng phải bán thôi, chẳng lẽ để lại tự ăn sạch, họ chắc chắn không nỡ đâu. Anh cứ việc để mắt tới là được.” Tú Tú an ủi một câu. Nhìn thấy xưởng đường phía trước, cô lấy tờ giấy lão Triệu để lại đưa cho bảo vệ: “Chúng tôi tìm anh Triệu bên thu mua.”
Tìm lão Triệu? Anh bảo vệ đứng tuổi nhận lấy tờ giấy liếc nhìn, rồi vẫy một cậu chàng trẻ măng vào gọi: “Đợi tí, anh ấy đang ở trong xưởng, ra ngay bây giờ đấy.”
Hai người tìm một chỗ ngồi xổm xuống đợi. Tú Tú khẽ hỏi: “Sức khỏe ông bà nội thế nào ạ? Yến Yến có biết chuyện bố định hôn sự cho nó không?”
Tô Vĩnh Cường tùy tiện bứt một cọng cỏ nghịch trên tay, cười đáp: “Ông bà khỏe lắm, sống thêm ba mươi năm nữa cũng chẳng thành vấn đề. Còn Yến Yến ấy à, nó biết rồi. Ban đầu nó không chịu, sau nghe bảo được sắp xếp công việc thì nó đồng ý.”
Tú Tú nhíu mày: “Gã đó là thằng đần, cơm còn phải đút cho ăn. Anh hai, anh có thể lén bảo với Yến Yến, nếu nó không muốn thì cứ bảo em, em sẽ nghĩ cách cho.”
“Không cần đâu, Yến Yến còn mấy năm nữa mới thành niên, đến lúc đó anh sẽ có cách.” Vĩnh Cường chưa bao giờ nghĩ mình sẽ không vào được thành phố, nên chỉ cần anh đứng vững chân ở đây, anh sẽ bảo vệ được em gái.
“Thế anh cũng phải nói trước với nó một tiếng. Chẳng người phụ nữ nào cam tâm gả cho thằng đần đâu, đừng để con bé nghĩ quẩn mà làm chuyện dại dột.” Tú Tú lo lắng dặn dò.
Vĩnh Cường nghĩ thấy cũng đúng, bảo là về sẽ nói chuyện hẳn hoi với Yến Yến.
Lúc này, lão Triệu hớt hải chạy tới, thấy hai người thì mặt mày hớn hở: “Cuối cùng cũng đợi được hai người. Đi, tôi đưa hai người sang bên kia uống nước ngọt, vừa uống vừa nói chuyện.”
Hai người chưa kịp nói câu nào đã bị lão Triệu kéo sang cái tiệm nhỏ bên cạnh, mỗi người bị ấn vào tay một chai nước ngọt ướp lạnh tê người.
Lão Triệu tự khui một chai, tu ừng ực một hơi hết hơn nửa chai, sau đó thở phào một tiếng: “Sướng! Hai người ngẩn ra đấy làm gì, uống mau đi kẻo nó hết lạnh bây giờ.”
Tú Tú không khách sáo uống ngay. Vĩnh Cường thấy vậy cũng uống luôn.
Uống ngụm nước đá lạnh, người cũng bớt phần nóng nảy, ba người ngồi đó thong thả trò chuyện.
“Cậu em này, cậu không kín kẽ gì cả, có bao nhiêu trứng gà mà chẳng thèm chia cho tôi lấy một quả.” Giọng lão Triệu có chút oán trách.
Một người đàn ông ngoài bốn mươi mà dùng cái giọng đó nói chuyện với mình, làm Tô Vĩnh Cường thực sự rùng mình một cái.
Lão Triệu thấy thế thì cười ha hả: “Không đùa với hai người nữa. Sao nào, có đồ tốt gì muốn đổi với tôi không?”
