[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 420

Cập nhật lúc: 07/01/2026 10:02

"Vị trí thế nào ạ? Có gần căn biệt thự em mua trước đó không?" Tô Tú Tú hỏi.

"Đều ở khu vực đó cả, kết cấu cũng tương tự. Nếu chị thích thì lúc nào rảnh có thể ghé qua xem thử." Điền Đa vội vàng đáp lời.

"Dạo này em hơi bận không có thời gian qua Ma Đô được. Thế này đi, để em nhờ người bạn qua xem giúp. Nếu nhà ổn em sẽ chốt mua luôn." Tô Tú Tú lười phải đi lại, cô hỏi thêm: "Thủ tục sang tên không cần chính chủ có mặt có được không ạ?"

Nghe thấy câu này của Tô Tú Tú, Điền Đa cười không khép được miệng: "Chị không qua cũng được ạ, mọi thủ tục tôi sẽ lo liệu ổn thỏa hết cho chị. Thế khi nào bạn chị qua xem ạ? Chị báo cho tôi cái hẹn để tôi sắp xếp nhé. Chị ơi, cố gắng nhanh nhanh chút nhé vì cũng có không ít người đang nhòm ngó căn này đấy ạ."

Điền Đa không hề nói dối, đúng là có không ít người đang xem nhà nhưng đa phần vẫn đang nghe ngóng.

"Vâng ạ. Đúng rồi, bên phía chị Lâm dạo này thế nào rồi anh?" Vì tò mò nên Tô Tú Tú thuận miệng hỏi một câu.

"Tôi cũng đang định kể với chị đây. Nhà và tiệm của chị Lâm đều đã bán xong xuôi hết rồi, là do người thân trong họ mua lại đấy ạ. Nghe đâu hai chỗ đó gộp lại bán được mười vạn tệ. Thêm nữa là chị Lâm đã ly hôn rồi, hai mẹ con chị ấy được chia năm vạn tệ cộng với một số đồ đạc mà nhà họ Lâm không mang đi được." Điền Đa có chút bùi ngùi kể lại.

Ly hôn rồi sao? Tô Tú Tú thấy phong thái chị Lâm hầu hạ bà cụ Lâm hồi đó, cứ ngỡ chị ấy sẽ c.ắ.n răng chịu đựng không ly hôn cơ đấy.

"Bà cụ Lâm và những người kia đã ra nước ngoài rồi sao anh?" Tô Tú Tú hỏi tiếp.

"Vâng, đi rồi ạ. Chị Lâm cũng nhờ tôi tìm nhà giúp, con trai chị ấy muốn mua một căn mặt tiền để vừa ở vừa có thể mở tiệm kinh doanh." Điền Đa nghĩ đến việc sắp có thêm một khoản hoa hồng nữa nên vô cùng phấn khởi.

Đúng là "tái ông thất mã, yên tri phi phúc". Hai mẹ con chị Lâm giờ tuy không đi nước ngoài nhưng có nhà có tiệm mặt tiền, sau này nhà đất tăng giá thì số tài sản đó sẽ rất có giá trị. Nhà bà cụ Lâm ba người đi nước ngoài chưa chắc đã kiếm được số tiền như vậy đâu.

Đợi đến khi Hàn Kim Dương đi làm về, Tô Tú Tú đem lời Điền Đa kể lại cho anh nghe, đồng thời muốn nhờ bạn của Hàn Kim Dương qua xem nhà giúp.

"Giờ này chắc cậu ấy chưa về nhà đâu để anh gọi điện hỏi thử luôn." Hàn Kim Dương nghe xong lập tức đi gọi điện thoại.

"Lão Lý à, giúp tôi chuyện này với. Vợ tôi muốn mua một căn biệt thự kiểu Tây ở Ma Đô. Không phải, căn trước mua rồi, nhà tôi chẳng phải có hai đứa nhỏ sao nên chị dâu ông bảo mỗi đứa một căn cho công bằng, thế nên phải mua thêm căn nữa. Đúng rồi, tôi không có thời gian qua Ma Đô xem nhà nên muốn nhờ ông qua xem hộ một cái. Nếu thấy ổn thì báo để chúng tôi chuyển tiền mua luôn. Được rồi, tôi cho ông số của người trung gian nhé." Hàn Kim Dương đọc số điện thoại của Điền Đa cho bạn mình rồi cúp máy.

"Thế nào rồi anh?" Tô Tú Tú đợi Hàn Kim Dương cúp máy xong liền sốt sắng hỏi han.

"Ổn rồi em. Anh đưa số Điền Đa cho cậu ấy rồi để hai người tự liên lạc với nhau. Ngày mai cậu ấy sẽ đi xem nhà luôn, nếu hợp ý thì chúng mình sẽ chuyển tiền qua." Hàn Kim Dương vừa nói vừa dắt Tô Tú Tú về sân sau ăn cơm.

Xưởng thiết kế đã có Lâm Hiểu Thiên quản lý, Tô Tú Tú chỉ cần hoàn thành các bản thiết kế cho khách hàng đặt riêng. Vì việc kinh doanh rất tốt nên đơn hàng đã kín lịch đến hai tháng sau. Vẽ ở đâu mà chẳng là vẽ, vừa hay Thạch Đầu được nghỉ hè nên Tô Tú Tú quyết định dẫn hai đứa con về quê tránh nóng một chuyến.

Kết quả là về quê ở chưa đầy một tuần lễ thì Lâm Hiểu Thiên nhờ Hàn Kim Dương nhắn lời: Anh ta đã tìm được một nhân tài có năng lực quản lý tốt lại sẵn lòng đi công tác xa.

Tô Tú Tú lập tức quyết định cùng Hàn Kim Dương quay về thành phố. Nếu người này thực sự làm được việc thì chi nhánh ở Ma Đô cuối cùng cũng có thể khai trương rồi.

Khi Tô Tú Tú đến xưởng thiết kế thì Lâm Hiểu Thiên đang tiếp khách. Vị khách này muốn nhờ Tô Tú Tú thiết kế trang phục nhưng lại muốn lấy gấp, trong khi lịch hẹn của Tô Tú Tú hiện tại đã xếp đến ba tháng sau rồi.

"Thực sự không thể châm chước được sao anh?" Người phụ nữ nhíu mày hỏi.

"Rất xin lỗi chị, lịch hẹn của chị Tú đã kín đến tận ba bốn tháng sau rồi ạ. Ai cũng đang rất vội nên chúng tôi thực sự không thể cho ai chen ngang được." Lâm Hiểu Thiên mỉm cười ôn hòa và lịch sự đáp lời.

Người phụ nữ cau mày định nói gì đó nhưng bị người đàn ông đi cùng ngăn lại.

"Tôi có thể thương lượng với những khách hàng ở lượt trước để đổi thứ tự được không?" Người đàn ông mỉm cười hỏi.

"Nếu đối phương đồng ý ạ." Lâm Hiểu Thiên chỉ quản việc xếp hàng theo thứ tự, còn việc các khách hàng tự giao dịch riêng với nhau thế nào thì không liên quan đến họ.

"Vậy khách hàng tiếp theo tên là gì?" Người phụ nữ lập tức hỏi dồn.

"Rất xin lỗi, đó là bí mật riêng tư của khách hàng ạ. Anh chị có thể để lại tên và số điện thoại, sau khi chúng tôi hỏi ý kiến khách hàng xem họ có đồng ý trao đổi với anh chị hay không thì chúng tôi sẽ báo lại ạ." Lâm Hiểu Thiên vẫn giữ nụ cười và nói.

Tô Tú Tú khi mọi người vào làm việc đã nghiêm túc quán triệt về tầm quan trọng của việc bảo mật thông tin khách hàng. Trừ trường hợp bất khả kháng, tuyệt đối không được tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng, nếu vi phạm nhẹ thì trừ lương, nặng thì trực tiếp đuổi việc.

Người phụ nữ như sắp nổi trận lôi đình, nhưng người đàn ông lại một lần nữa can ngăn: "Tôi hiểu rồi. Đây là tên và số điện thoại của tôi, phiền anh hỏi giúp xem đối phương có đồng ý trao đổi với chúng tôi không nhé."

Lâm Hiểu Thiên mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ. Chào anh chị."

Ra khỏi xưởng thiết kế, người phụ nữ tức giận nói: "Sao anh lại cản em? Chỉ là một nhà thiết kế nhỏ thôi mà, anh sợ cô ta làm gì? Cô ta được thiết kế cho em là vinh dự của cô ta đấy."

Người đàn ông liếc nhìn cô ta một cái: "Nhà thiết kế nhỏ á? Người mà em gọi là nhà thiết kế nhỏ đó chính là người từng được vị kia đích thân khen ngợi và tặng chữ đấy. Chưa kể sư công của cô ta sắp sửa phục chức rồi, em bớt cái tính đó đi, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì bố mẹ cũng chẳng tha cho em đâu."

Người phụ nữ há miệng định nói nhưng cuối cùng không thốt ra lời nào, hậm hực vung tay bỏ đi.

"Có chuyện gì không em?" Tô Tú Tú từ sân sau đi ra.

"Không có gì đâu chị, mấy chuyện thế này xảy ra như cơm bữa ấy mà. Nhưng mà chị Tú ơi, khi danh tiếng của chị ngày càng lớn thì những khách hàng tìm đến chị địa vị cũng sẽ ngày càng cao hơn. Nếu cứ cứng nhắc làm theo thứ tự xếp hàng thế này thì em sợ sẽ làm mất lòng người ta đấy ạ." Lâm Hiểu Thiên dạo gần đây vẫn luôn trăn trở về chuyện này.

"Đương nhiên là không thể cứ cứng nhắc mãi được, vả lại sau khi danh tiếng vang xa thì không phải đơn hàng của ai chị cũng nhận đâu." Tô Tú Tú mỉm cười nói.

Không thể cứ khách hàng nào vào điểm danh bảo cô thiết kế là cô phải làm cho bằng được. Đồ quý thì phải hiếm, đạo lý đó từ xưa đến nay không đổi. Khi danh tiếng càng cao thì số lần cô đích thân thiết kế sẽ càng ít đi.

Thấy Lâm Hiểu Thiên đã hiểu ra vấn đề và gật đầu, Tô Tú Tú hỏi thẳng anh ta: "Thế nhân tài quản lý mà cậu nói đâu rồi? Chị đang rất nóng lòng muốn gặp người đó đây."

"Thực ra chị cũng biết người này đấy, chính là cựu Phó trưởng phòng Thu mua - lão Tần. Chị trước đây cũng từng làm việc với ông ấy chắc cũng biết tính cách ông ấy thế nào rồi. Vả lại không phải em tìm ông ấy đâu mà là mấy hôm trước ông ấy chủ động đến tìm em, muốn nhờ em tiến cử với chị đấy ạ." Lâm Hiểu Thiên không hề giấu giếm.

"Lão Tần ư? Ông ấy nhờ cậu tiến cử sao?" Tô Tú Tú ngạc nhiên hỏi lại.

Lão Tần thì cô quá quen mặt rồi. Trước đây phòng thiết kế cần gì đều là tìm đến ông ấy. Ngay cả cái xưởng này của cô, dường như mấy món đồ trang trí bên trong cũng là nhờ lão Tần giúp mua hộ.

Lão Tần là người theo trường phái thực tế, có năng lực lại chịu thương chịu khó, cũng không bè phái gì cả, cứ lầm lũi làm tốt công việc của mình. Thế nên ông ấy không dễ thăng tiến nhưng vị trí đó cũng ngồi rất vững chãi.

"Có tình hình gì vậy? Lão Tần chỉ là Phó trưởng phòng thôi, những người ở trên cũng muốn động đến ông ấy sao?" Nhà máy may đã loạn đến mức độ này rồi ư?

Lâm Hiểu Thiên nhìn thấy sự thắc mắc của Tô Tú Tú thì trong lòng cười khổ, nếu không phải nhà máy may đấu đá nội bộ dữ dội thì anh cũng đâu có xin nghỉ việc làm gì.

Tô Tú Tú đăm chiêu suy nghĩ. Với năng lực của lão Tần làm một quản lý cửa hàng là quá dư sức, chủ yếu là cô tin tưởng nhân phẩm của ông ấy. Nếu ông ấy sẵn lòng đi Ma Đô thì chi nhánh của cô ở đó chắc chắn sẽ khai trương được.

"Cậu liên lạc với lão Tần xem khi nào ông ấy rảnh thì chúng mình cùng đi ăn một bữa cơm nhé." Tô Tú Tú cười nói.

Sáng ngày hôm sau, lão Tần trực tiếp đến xưởng thiết kế tìm Tô Tú Tú.

"Trưởng phòng Tần, đã lâu không gặp." Tô Tú Tú đưa tay mời lão Tần ngồi xuống, rót cho ông một tách trà rồi ngồi xuống đối diện.

Lão Tần đón lấy tách nước, mỉm cười nói: "Đúng là đã lâu không gặp. Chủ nhiệm Tô chẳng thay đổi gì cả, khí chất vẫn rạng ngời như trước."

"Ông quá khen rồi. Tôi nghe Hiểu Thiên nói ông muốn nghỉ việc ở nhà máy may sao?" Tô Tú Tú hỏi với ý thăm dò.

Lão Tần gật đầu, thẳng thắn chia sẻ: "Cái ghế của tôi làm vướng mắt người khác rồi. Thay vì để người ta đuổi đi thì chi bằng tôi tự mình ra đi cho xong. Nếu chủ nhiệm Tô không chê thì tôi muốn sang chỗ cô làm việc."

"Hiểu Thiên đã nói với ông chưa? Tôi định mở một chi nhánh ở Ma Đô, mặt bằng đã mua sẵn rồi, giờ chỉ thiếu một quản lý cửa hàng nữa thôi. Không biết ông có sẵn lòng đi xa không?" Tô Tú Tú mỉm cười hỏi.

Nếu lão Tần không muốn đi xa thì trước tiên làm nhân viên thu mua cho xưởng của cô cũng được.

"Hiểu Thiên có nói với tôi rồi, tôi không có vấn đề gì cả ạ." Lão Tần đáp lời ngay.

"Thế chị nhà chắc không có ý kiến gì chứ ạ?" Lão Tần đi được Ma Đô thì tốt quá rồi nhưng chuyện này không phải chuyện nhỏ, nếu trong nhà chưa bàn bạc kỹ thì sau này chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn.

"Bàn bạc xong xuôi hết rồi cô ạ, bà ấy không có ý kiến gì đâu." Lão Tần cười nói.

Đã không có vấn đề gì thì quá tốt rồi. Tô Tú Tú đưa ra mức lương và đãi ngộ tương đương với Lâm Hiểu Thiên cho ông, ngoài ra mỗi tháng còn có thêm năm đồng tiền trợ cấp đi công tác xa nhà.

"Cảm ơn chủ nhiệm Tô." Lão Tần thực sự không ngờ Tô Tú Tú lại đưa ra mức lương thưởng hậu hĩnh đến vậy, ông càng thêm kiên định với quyết định của mình.

"Tôi sớm đã không còn làm ở nhà máy may nữa rồi nên đừng gọi tôi là chủ nhiệm Tô, cứ gọi tên tôi là được ạ." Tô Tú Tú cười bảo.

"Thế sao được ạ?" Lão Tần đương nhiên không đồng ý. Ông lớn hơn Tô Tú Tú mấy tuổi gọi là chị Tú thì không hợp, nên giống như Lý Mẫn bọn họ gọi cô là bà chủ luôn cho tiện.

Sau khi đã xác định được quản lý cửa hàng, Tô Tú Tú lập tức liên hệ với Điền Đa, nhờ anh ta giới thiệu thợ sửa sang trang trí cửa tiệm, đợi lão Tần qua đó là có thể bắt tay vào làm việc ngay.

Chương 513 Bỏ nhà ra đi sao?

Hôm đó Tô Tú Tú tan làm về nhà như thường lệ. Cả nhà họ đã ăn cơm xong mới về nên trời hơi tối. Vừa mới vào ngõ thì có một bóng người lao vụt ra. Tô Tú Tú giật mình hoảng sợ vội ôm c.h.ặ.t lấy Miên Miên. Hàn Kim Dương thì nhanh như cắt đứng chắn trước mặt vợ con trong tư thế bảo vệ.

Ánh đèn pin rọi vào mặt người đó thì Hàn Kim Dương mới thả lỏng cơ thể đang căng cứng, Tô Tú Tú đứng sau lưng anh cũng thở phào một cái.

"Bảo Lan, sao chị lại ở đây?" Hỏi xong Tô Tú Tú nhìn thấy đôi mắt sưng húp như hai hạt đào của chị ấy là biết ngay đã có chuyện xảy ra. Cô nhét Miên Miên vào lòng Hàn Kim Dương rồi bước tới hỏi: "Có chuyện gì vậy chị? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"

"Tú Tú ơi... Điềm Điềm... Điềm Điềm mất tích rồi. Con bé c.h.ế.t tiệt đó để lại thư rồi bỏ nhà ra đi rồi!" Nghe thấy tiếng Tô Tú Tú hỏi, Hạ Bảo Lan òa lên khóc nức nở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.