[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 46
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:12
“Sinh con thì không thành vấn đề, kết hôn ai mà chẳng sinh con, nhưng lương của Ngọc Chi phải giao cho bố mẹ á? Con sợ Ngọc Chi sẽ không đồng ý đâu.” Lý Dũng khó xử nói.
“Hừ, đã gả về nhà họ Lý này thì là người của nhà họ Lý, không đến lượt nó không đồng ý.” Thím Lý vênh cằm tuyên bố.
Tô Tú Tú và mọi người chẳng thèm bận tâm trong viện ai nói gì. Quản trời quản đất, chẳng lẽ còn quản nổi chuyện họ ăn thịt? Vả lại họ cũng đâu có ăn thường xuyên, cách cả tuần rồi mới lại có một bữa đấy chứ.
“Tay nghề của Tiểu Vũ ngày càng lên đấy.” Tú Tú nuốt miếng nấm trong miệng, chân thành khen ngợi.
Hàn Kim Vũ hơi đỏ mặt: “Chị dâu quá khen rồi.”
“Quá khen gì chứ, chị nói thật đấy, chẳng kém gì đầu bếp ở tiệm ăn quốc doanh đâu.” Tú Tú thực sự nghĩ vậy.
Hàn Kim Nguyệt ngồi bên cạnh gật đầu lia lịa: “Đúng thế, đúng thế, anh hai xào rau là ngon nhất.”
“Ngon thì mọi người ăn nhiều vào.” Kim Vũ ngượng nghịu bảo.
Chẳng đợi cậu phải mời, loáng một cái mấy người đã đ.á.n.h chén xong xuôi. Vừa rửa bát xong thì Quân T.ử gõ cửa bước vào.
Chương 63: Đón tân nương
Biết Quân T.ử tìm anh chị mình có việc chính sự, hai anh em Kim Vũ chào hỏi một tiếng rồi về phòng ngay. Hàn Kim Dương mời anh ngồi, Tú Tú pha một ly trà hoa, cả hai ngồi đợi Quân T.ử mở lời.
Nhấp một ngụm trà, Quân T.ử ngước mắt nhìn đôi vợ chồng thong dong như không có chuyện gì kia, hừ nhẹ một tiếng: “Hai người không sốt ruột thật à?”
“Tụi này phải sốt ruột chuyện gì?” Hàn Kim Dương thản nhiên hỏi lại.
Quân T.ử lườm anh một cái: “Tuyển dụng ấy! Chủ nhiệm Tôn đã đích thân nói với Tú Tú, nghĩa là chỉ cần qua được bài thi viết là chắc suất vào xưởng thép làm việc. Hai người có biết cơ hội này hiếm có đến mức nào không?”
“Đợt thi tuyển của xưởng thép qua rồi, Tú Tú cũng từng đi thi nhưng tiếc là không đỗ.” Kim Dương lắc đầu nói.
Quân T.ử ngạc nhiên: “Tú Tú từng thi rồi á? Thi vị trí nào?”
“Thợ nguội ạ.” Tú Tú hơi ngượng ngùng cười: “Xưởng thép chỉ tuyển bốn chỉ tiêu hành chính, em thấy không tự tin lắm nên báo danh thợ nguội, kết quả vào xưởng thực hành mới thấy toàn là tay nghề gạo cội cả.”
Quân T.ử nhìn Tú Tú một lượt, cái thân hình mảnh khảnh này, các bác thợ cả nhìn qua là đã không muốn nhận rồi, vì nghề thợ nguội cũng cần sức khỏe lắm.
“Lần này khác, Chủ nhiệm Tôn đã đích thân mở lời, biết đâu chỉ là đi làm thủ tục cho có lệ thôi.” Quân T.ử cảm thấy vẫn rất có hy vọng.
Tú Tú lắc đầu: “Bên xưởng thép tạm thời cứ gác lại đã, em tìm xem có đơn vị nào khác không.”
Thấy Tú Tú đã không muốn đi, Quân T.ử cũng không khuyên nữa, anh nghiêm mặt nói: “Còn một việc nữa, công việc ở Phòng Thu mua số 4, mọi người thu xếp đến nhận việc sớm đi, chậm trễ tôi sợ lại có biến số.”
Thực ra lúc này Tú Tú cũng không còn quá sốt sắng tìm việc nữa, hay nói đúng hơn là cô sẽ không vơ bừa một công việc bất kỳ. Còn suất ở phòng thu mua này, cô tin là bọn Vương Hướng Đông còn sốt ruột hơn cả cô, có khi ngày kia lên thành phố là họ đi nhận việc luôn ấy chứ.
Tiễn Quân T.ử xong, hai vợ chồng tắm rửa rồi nằm trên giường thủ thỉ đủ thứ chuyện trên đời.
“Chị Quyên sát vách bảo muốn sinh bốn đứa, phải có hai trai hai gái cơ. Anh muốn sinh mấy đứa? Thích con trai hay con gái hơn?” Tú Tú ướm hỏi.
“Nếu em đồng ý, tụi mình sinh hai đứa thôi, trai hay gái không quan trọng. Chủ yếu là có anh có em cho có bạn, sau này mình không còn nữa, chúng nó cũng lớn tuổi rồi thì còn có người thân thiết mà đi lại, trò chuyện.” Hàn Kim Dương là người đã từng trải qua sinh t.ử nên nhìn nhận mọi việc rất thoáng.
Tú Tú chống tay ngồi dậy, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chồng, có chút thắc mắc: “Anh không muốn có con trai để nối dõi tông đường sao?”
Bố mẹ kiếp trước của cô ly hôn một phần là vì cô là con gái. Hồi đó chính sách kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm, mẹ cô có công tác, sinh con thứ hai sẽ bị đuổi việc nên bà không chịu sinh thêm, cộng với việc bố mẹ xa nhau nhiều nên dẫn đến ly hôn.
Chuyện này bà nội cô từng nhắc lại vài lần, lúc nhỏ cô còn từng oán trách tại sao mình không phải là con trai, lớn lên mới nhận ra đó hoàn toàn không phải lỗi của mình. Vì thế, Tú Tú từng thề rằng nếu sau này kết hôn có con gái, cô nhất định sẽ nâng niu con như báu vật, nếu có cả trai lẫn gái thì nhất định phải công bằng.
“Con gái cũng là hậu duệ của anh mà. Sao thế, em thích con trai hơn à?” Kim Dương hỏi ngược lại.
“Chỉ cần là con em sinh ra em đều thích, nhưng mà Kim Dương, anh thực sự làm em rất bất ngờ đấy.” Tú Tú biết chồng mình khá cởi mở, nhưng không ngờ tư tưởng của anh còn tiến bộ hơn cả khối đàn ông ở thời hậu thế.
Kim Dương ôm lấy cô: “Trai hay gái đều là con của mình, đều mang dòng m.á.u của mình, sao có thể vì giới tính mà thiên vị được.”
Tú Tú “vâng” một tiếng rồi nép vào người anh. Kiếp trước không phải cô chưa từng đi xem mắt, nhưng mãi chẳng gặp được người phù hợp, không ngờ về những năm 60 này lại tìm đúng người.
Một đêm ngủ ngon, Tú Tú bị đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào từ nhà bên cạnh. Nhìn đồng hồ, trời đất ơi, mới có hơn 4 giờ sáng.
“Nhà họ Lý đón dâu cũng đâu cần sớm thế này? Làm ầm ĩ thế thì cả viện ai mà ngủ cho nổi.” Tú Tú cạn lời.
Kim Dương day day thái dương: “Tính thím Lý xưa nay vẫn vậy, chuyện gì cũng phải rình rang mới chịu. Lần này con trai bà ta kết hôn, không làm rùm beng lên sao bà ta cam lòng.”
Cả hai đã bị đ.á.n.h thức nên cũng dậy luôn. Ra bể nước rửa mặt xong quay về thì thấy thím Lý đã đứng đợi ở cửa.
“Thím ạ, thím dậy sớm thế.” Tú Tú nói với giọng hơi mỉa mai.
Thím Lý chẳng nhận ra, hớn hở nói: “Hì, thằng Tiểu Dũng nhà thím hôm nay đón tân nương mà, tất nhiên phải sớm rồi. Kim Dương này, chuyện mượn xe đạp lần trước thím nói, con xem…”
“Vâng, để con vào lấy chìa khóa cho thím.” Kim Dương vào nhà lấy chìa khóa đưa cho thím Lý, không quên dặn thêm: “Xe này con bảo dưỡng kỹ lắm, thím nhắc anh ấy giữ gìn cẩn thận nhé.”
“Yên tâm đi, thím có ngã cũng không để cái xe đạp nó ngã đâu.” Thím Lý nhận chìa khóa, phấn khích nói.
Thời này kết hôn rất đơn giản, thường chọn ngày lành tháng tốt, chú rể thay bộ quần áo mới đi đón dâu. Phương tiện đi lại thì ở nông thôn đa phần là xe bò, thành phố điều kiện tốt hơn thì dùng xe đạp, chở cô dâu về nhà trai, cúi chào trước ảnh Vĩ nhân, tuyên thệ rồi khai tiệc là xong đám cưới.
Nhưng nhà họ Lý không biết bày vẽ gì mà từ 4 giờ sáng đến 8 giờ sáng, thím Lý và chị gái Lý Dũng cứ tất bật chạy ra chạy vào, cứ như có trăm công nghìn việc phải lo, nhưng Tú Tú quan sát kỹ thì toàn là mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi.
Đến 8 giờ rưỡi sáng, Lý Dũng mới xuất hiện trong bộ đồ mới, mặt mày hớn hở đi đón dâu. Khoảng hơn một tiếng sau, anh đã đón được cô dâu về. Thấy Hà Ngọc Chi ngồi sau xe đạp, áo đỏ, quần xanh, đi giày cao gót đen, trên đầu còn cài một bông hoa đỏ, vừa quay mặt lại Tú Tú đã giật nảy mình: hai cái gò má đỏ rực như đ.í.t khỉ kia là cái quái gì thế?
Lúc này, cô thầm thấy may mắn vì mình không tổ chức đám cưới kiểu này, chẳng khác nào diễn trò khỉ cho người ta xem.
“Cô dâu xinh quá, hồi chị cưới, anh Phú Quý còn chẳng có xe đạp đón chị đâu.” Vương Mỹ Quyên đứng bên cạnh hâm mộ nói.
Tú Tú nhìn lại Hà Ngọc Chi lần nữa, cái lớp trang điểm như đang diễn tuồng kia, đẹp ở chỗ nào chứ?
“Anh Kim Dương cũng đâu có dùng xe đạp đón em, người ta đối xử tốt với mình là được rồi, chị đừng ghen tị với người khác.” Tú Tú cười nói.
Mỹ Quyên thở dài: “Nhưng Kim Dương nhà em mua được xe đạp rồi, ngày nào cũng chở em đi dạo, Phú Quý nhà chị chẳng biết bao giờ mới mua nổi nữa.”
“Chị bảo anh Phú Quý đi nghe ngóng xem nhà ai bán xe cũ ấy, mua về sơn lại lớp dầu bóng là trông như mới ngay.” Tú Tú nhìn đống của hồi môn có cái máy khâu, mắt sáng lên: “Cái máy khâu của thím Lý chẳng phải mua từ cửa hàng ủy thác sao? Anh chị cũng có thể lên đó xem xe đạp cũ, biết đâu lại tìm được cái ưng ý.”
Mỹ Quyên mừng rỡ nhìn Tú Tú: “Đúng là sinh viên trung học có khác, cái đầu nhanh nhạy hơn chị nhiều. Đợi mai chị kéo anh Phú Quý đi xem thử.”
Chương 64: Dạy bảo em chồng
Tú Tú nhìn Hà Ngọc Chi vẻ mặt thẹn thùng bước vào tứ hợp viện, lúc đi ngang qua cô còn liếc nhìn một cái. Tân nương đã vào nhà họ Lý, Tú Tú và Mỹ Quyên không sang xem náo nhiệt nữa mà về nhà chuẩn bị cơm trưa. Nhà họ Lý tuy có bày cỗ nhưng mỗi nhà chỉ cử một người đại diện đi thôi, những người khác vẫn phải tự nấu ăn.
“Chị dâu, cô dâu vào phòng tân hôn rồi ạ?” Hàn Kim Nguyệt thò đầu ra hỏi.
“Ừ, sao em không ra xem?” Tú Tú cười hỏi.
Kim Nguyệt bĩu môi, cô Hà Ngọc Chi đó lúc trước coi thường anh cả cô, cô chẳng thèm đi xem.
“Sao thế, bất bình thay cho anh trai em à?” Hàn Kim Dương từ trong phòng đi ra, xoa đầu em gái: “Nếu tính kỹ ra, anh còn phải cảm ơn cô ấy đấy, nếu không có cô ấy thì sao anh tìm được người vợ tốt như chị dâu em.”
Tú Tú liếc anh một cái, rồi dặn Kim Nguyệt: “Tiểu Nguyệt này, xem mắt là một cách để tìm đối tượng thôi, đôi bên cùng lựa chọn, thấy không hợp thì nói ra là chuyện bình thường. Sau này mình là hàng xóm, em gặp cô ấy không được dẩu môi dẩu mỏ, phải gọi một tiếng ‘chị dâu’, nghe rõ chưa?”
Kim Nguyệt định dẩu môi thật, nghe nhắc thế liền bặm môi lại: “Dạ, em biết rồi.”
Tú Tú nhẹ nhàng giải thích: “Em năm nay mười sáu tuổi rồi, là thiếu nữ rồi, danh tiếng của con gái quan trọng lắm. Em đoán xem người keo kiệt như góa phụ Vương sao lại mang bánh dày sang cho nhà mình?”
“Em biết mà chị dâu, chị yên tâm, ra ngoài em không bao giờ gây sự đâu.” Kim Nguyệt cười hì hì nói.
Nhìn đôi mắt cười cong cong như trăng khuyết của em chồng, Tú Tú không nhịn được mà véo má cô bé một cái: “Tụi mình không chủ động gây sự, nhưng cũng không sợ chuyện. Ai mà bắt nạt em thì cũng không được nhẫn nhục, tất nhiên nếu đối phương đông người thì em cứ chạy đi đã, mọi việc phải ưu tiên an toàn của bản thân lên hàng đầu.”
Hàn Kim Dương đứng bên cạnh nhìn vợ dạy bảo em gái, bất chợt nhớ lại hình bóng mẹ mình khi còn sống, rồi lại nghĩ đến tuổi của Tú Tú, cô cũng mới mười chín, chỉ lớn hơn Tiểu Nguyệt ba tuổi.
Nhỏ tuổi thế mà đã hiểu hết mọi chuyện đối nhân xử thế, chẳng biết cô đã phải chịu bao nhiêu vất vả mới học được những điều này. Vợ nhỏ của anh, anh nhất định phải yêu thương cô nhiều hơn nữa.
“Sao thế anh?” Tú Tú cảm nhận được ánh mắt rực cháy, quay đầu thấy Kim Dương liền tò mò hỏi.
“Không có gì, trưa nay ăn gì nào? Để anh nhóm lửa cho.” Kim Dương nghĩ bụng, nói suông không bằng làm thật, nói hay chẳng bằng làm tốt.
