[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 470
Cập nhật lúc: 07/01/2026 13:27
"Nghiêm trọng thế sao? Còn có năm ngày nữa là đến Tết rồi, vậy mà cũng không trụ nổi sao?" Tô Tú Tú ngạc nhiên hỏi.
Đối với những người thân của nguyên chủ, ngoại trừ Tô Vĩnh Cường và Tô Yến Yến ra thì những người còn lại chẳng khác gì người lạ, nên dù cụ Tô sắp qua đời, Tô Tú Tú cũng chẳng có cảm giác đau lòng hay buồn bã gì cả.
Ngược lại là Tô Vĩnh Cường, dẫu sao anh cũng do cụ ông và cụ bà nuôi nấng, được họ thật lòng yêu thương, nên lúc này anh thực sự rất đau buồn.
"Vâng, con có tìm được một vị đại phu già, đại phu bảo ông nội chẳng qua là do tuổi cao sức yếu thôi. Tú Tú, anh biết em đã được cho đi làm con nuôi nhà khác rồi, không còn tính là cháu gái của ông nội nữa. Nhưng mà... lúc phát tang, em có thể đến một chuyến được không?" Tô Vĩnh Cường nhìn Tô Tú Tú với ánh mắt cầu khẩn.
"Em biết rồi, em sẽ đến." Không phải vì cụ Tô, mà là vì lời thỉnh cầu của Tô Vĩnh Cường.
Chương 551 Trò cười nhà họ Tô
Đúng như lời Tô Vĩnh Cường nói, cụ ông không trụ được qua năm mới, mất vào đêm 26 tháng Chạp. Tháng Giêng không có ngày lành để phát tang, nên bảo là ngày 28 là ngày đẹp nhất.
Tuy nhiên thời gian gần đây sức khỏe cụ ông vốn không tốt, nên gia đình đã chuẩn bị từ sớm, phát tang vào ngày 28 cũng vẫn kịp.
Vào giây phút nhận được tin, Tô Vĩnh Cường như bị sét đ.á.n.h ngang tai, anh sững sờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Một lúc lâu sau anh mới định thần lại được, nước mắt tuôn rơi. Anh không thể tin nổi người ông nội vẫn luôn yêu thương mình lại cứ thế mà rời đi.
Tô Vĩnh Cường nhớ lại hồi nhỏ, ông nội lúc nào cũng kể chuyện cho anh nghe, còn dẫn anh ra phố mua đồ ngon. Anh vẫn nhớ có một lần anh bị ốm, ông nội cứ luôn ở bên cạnh chăm sóc cho đến khi anh khỏi hẳn. Ông nội đối với những đứa cháu khác có thể bình thường, nhưng đối với anh thực sự rất tốt.
Tô Vĩnh Cường nhìn gia đình bận rộn lo liệu tang lễ cho cụ, lòng anh cũng dần bình tĩnh lại. Anh biết giờ không phải lúc để đau buồn, phải lo cho cụ chuyện cuối cùng này cho thật tốt.
Anh là đích tôn nên cần phải đi đến nhà các chú các bác để báo tang, rồi đến nhà các ông cậu, bà cô. Đương nhiên là những đứa cháu gái đã lấy chồng như Tô Trân Trân hay Tô Yến Yến cũng phải quay về.
Trường hợp của Tô Tú Tú khá đặc biệt, cô đã được cho đi làm con nuôi nên vốn dĩ không đến cũng chẳng sao, nhưng cô đã hứa với Tô Vĩnh Cường nên sẽ có mặt vào ngày phát tang.
Ngày 28 tháng Chạp, thời tiết nắng ráo, ánh mặt trời rực rỡ. Tô Vĩnh Cường cùng gia đình đưa cụ ông lên núi. Suốt dọc đường đi, con cháu gậy gộc đeo khăn tang đỏ cả mắt, lau nước mắt không ngừng; còn các con gái thì khóc t.h.ả.m thiết, vừa khóc vừa kể lể những câu như: "Bố ơi, sao bố lại bỏ chúng con mà đi?" "Bố ơi, con gái vẫn chưa kịp báo hiếu cho bố, bố đi sang bên kia nhớ sống cho tốt nhé"... đại loại vậy.
Tô Tú Tú lẳng lặng đi theo đoàn người. Đến lưng chừng núi, đang định đi tiếp thì bị bà cả kéo lại.
"Chúng ta đưa đến nửa đường là được rồi, không cần lên tận nơi đâu." Bà cả kéo Tô Tú Tú rời đi, cũng chẳng ai nói gì.
Thực ra thấy Tô Tú Tú đến đưa tang, không ít người đều bảo cô đã là quá hiếm có rồi. Xét cho cùng giờ cô là thân phận gì chứ, nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế, mở công ty, lập xưởng may, nghe nói lần tuyển người tới sẽ tuyển một đợt từ trong thôn.
Vì chuyện này mà bây giờ người trong thôn ai thấy Tô Tú Tú mà chẳng nịnh bợ, chỉ sợ đắc tội với cô mà mất đi cơ hội được tuyển dụng.
Ở một diễn biến khác, tâm trạng Tô Vĩnh Cường ngày càng nặng nề. Anh nhìn đất cát dần dần lấp đầy cỗ quan tài, nước mắt lại trào ra lần nữa.
Sau khi tang lễ kết thúc, Tô Vĩnh Cường cùng gia đình quay về nhà. Trong nhà đã bày sẵn tiệc, mọi người ngồi đó đợi dùng bữa.
Ngoài Tô Hồng Quân và Tô Vĩnh Cường ra, những người còn lại đều không quá đau buồn, kể cả Tô Hồng Binh. Suy cho cùng cụ ông sức khỏe kém cũng đã mấy năm nay rồi, tục ngữ nói "trước giường bệnh lâu ngày không có con hiếu", cụ ông ra đi có khi khiến Tô Hồng Binh còn thấy nhẹ cả người.
"Anh cả, chị dâu, đồ đạc sinh thời của ông nội đâu rồi ạ?" Vương Ái Hương đột nhiên hỏi.
Tô Vĩnh Cường đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn Vương Ái Hương: "Hôm nay là ngày phát tang của ông nội, đừng có gây chuyện."
"Anh... anh..." Vương Ái Hương chỉ vào Tô Vĩnh Cường, ngón tay khẽ run rẩy.
"Cô im miệng ngay, cô muốn để tất cả họ hàng bạn bè xem trò cười đấy à?" Tô Hồng Quân lườm Vương Ái Hương một cái, lạnh giọng quát.
Vương Ái Hương tuy không nói gì nữa nhưng ánh mắt lại cho mọi người thấy bà ta chắc chắn sẽ không cam tâm bỏ qua.
Tô Vĩnh Cường chẳng buồn để ý đến bà ta, anh đưa mắt nhìn một vòng, thấy Tô Tú Tú đang ngồi bên phía Tô Hữu Căn và bà cả. Hai người tình cờ chạm mắt nhau, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Nhưng Tô Hồng Binh không nghĩ đơn giản như vậy. Lần trước chuyện của Tô Lai Long đã khiến ông thấy được sự lợi hại của Hàn Kim Dương, bao gồm cả Tô Tú Tú nữa, đó thực sự là nhân vật chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể "thông thiên".
Tiếc là trước đây họ không hiểu chuyện, lại để cho người tài giỏi nhất nhà mình bị cho đi làm con nuôi. Hai vợ chồng ông đêm đêm hối hận, hối hận đến xanh cả ruột.
Bây giờ nói những điều đó đã vô ích, nhưng cũng chưa phải là muộn, dẫu sao quan hệ huyết thống là không thể cắt đứt.
Tô Hồng Binh cũng nhìn ra được rồi, chỉ cần không gây rắc rối cho Tô Tú Tú, những yêu cầu nhỏ hợp lý thì cô thường sẽ đồng ý.
Ví dụ như ba anh em Tô Lai Long, chẳng có đứa nào là có tư chất học hành cả, sau này nói không chừng phải nhờ cậy vào người dì họ Tô Tú Tú này giúp đỡ.
Nên khi thấy Tô Tú Tú ngồi dưới đó, ông lập tức tiến lại gần, muốn kéo cô lên ngồi bàn trên.
"Cháu ngồi đây với ông bà là tốt rồi ạ, làm gì có chuyện phận con cháu lại ngồi bàn trên chứ?" Tô Tú Tú khách sáo nói.
"Cháu mà không đủ tư cách ngồi bàn trên thì ai có tư cách?" Ông cậu đi cùng Tô Hồng Binh lớn tiếng nói.
Vị ông cậu này là em ruột của bà nội Tô. Hồi bà nội Tô còn sống thì đối xử với người em này tốt nhất, trong nhà có đồ gì ngon cũng hay lén lút mang cho ông ta một ít. Kể từ khi bà nội Tô mất, quan hệ hai nhà nhạt nhòa đi rất nhiều, ngoài ngày Tết ra thì hầu như không qua lại.
Những năm gần đây, thấy Tô Tú Tú phát triển ngày càng tốt, nhà ông cậu cũng muốn được hưởng chút lộc lá. Tiếc là Tô Tú Tú đã được cho đi làm con nuôi, xét về mức độ nào đó thì chẳng còn liên quan gì đến ông ta nữa.
Vì chuyện này mà ông cậu không ít lần mắng cụ Tô và nhóm Tô Hồng Quân là nhìn xa không thấy rộng, vậy mà lại đem đứa con gái có tiền đồ như thế cho đi làm con nuôi. Người bình thường sao có thể làm ra cái chuyện như vậy được.
"Lời này của ông thực sự làm cháu tổn thọ mất. Cháu thực sự không đủ tư cách ngồi bàn trên đâu, ngồi đây là tốt lắm rồi ạ." Tô Hữu Căn ở trong thôn địa vị không hề thấp, chỗ ông ngồi thực ra cũng chẳng tệ chút nào.
Nhưng dù là Tô Hồng Binh hay ông cậu thì đều muốn Tô Tú Tú lên ngồi bàn trên. Một là để tỏ lòng tốt, hai là cũng muốn cho mọi người thấy rằng tuy Tô Tú Tú đã cho đi làm con nuôi thì vẫn là cháu gái nhà họ Tô.
Tô Tú Tú đang nghĩ cách mở lời từ chối thì nghe Tô Hữu Căn ngồi bên cạnh lên tiếng: "Ngồi đâu mà chẳng giống nhau, Tú Tú cứ ở đây bầu bạn với tôi là được rồi. Hôm nay là ngày phát tang của bố anh, còn bao nhiêu việc phải lo liệu, anh là con trưởng, đừng có đứng mãi ở đây mà thất lễ với khách khứa khác, mau đi lo việc đi."
Tô Hữu Căn là bậc trưởng bối trong tộc nên Tô Hồng Binh không dám làm trái ý, chỉ đành hậm hực rời đi.
Ông cậu thì khác, ông ta cùng vai vế với Tô Hữu Căn, vả lại họ không cùng một thôn nên căn bản chẳng sợ Tô Hữu Căn. Chỉ là không đợi ông ta mở lời, Tô Hữu Căn đã nói trước: "Này ông cậu, sắp khai tiệc rồi đấy, ông mau quay về chỗ mà ngồi đi. Chuyện nội bộ nhà họ Tô chúng tôi thì ông bớt can thiệp vào thôi."
Sau khi đuổi khéo được ông cậu về, chẳng bao lâu sau thì khai tiệc, nên cũng chẳng có ai đến làm phiền Tô Tú Tú nữa.
"Cảm ơn ông nội ạ." Tô Tú Tú cười nói.
"Người một nhà cả, ơn huệ gì chứ." Bà cả nắm lấy tay Tô Tú Tú, hỏi nhỏ: "Bà nghe họ đồn là xưởng may của cháu sắp mở rộng, định tuyển người trong thôn mình, có phải có ai cố tình đồn đại thế để ép cháu phải tuyển người trong thôn không?"
Tô Tú Tú sững lại một chút, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên: "Không đâu ạ, cháu đúng là có dự định tuyển một số người trong thôn, nhưng cháu cũng không phải ai cũng nhận đâu."
"Không ai ép cháu là tốt rồi." Bà cả vỗ vỗ tay Tô Tú Tú, rồi an ủi: "Người nông dân chúng ta muốn tìm được một công việc là không dễ dàng gì. Cháu vẫn còn nghĩ đến người trong thôn là phúc phận của họ. Cháu cứ yên tâm, bà với ông nội cháu nhất định sẽ canh chừng giúp cháu, loại lười làm ham ăn hay phẩm chất đạo đức không tốt thì nhất quyết không cho qua."
"Dạ được, có hai ông bà canh chừng giúp thì cháu yên tâm quá rồi." Tô Tú Tú cười nói.
Ăn xong bữa tiệc, Tô Tú Tú tìm gặp Tô Vĩnh Cường. Thấy trong ánh mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực, cô khẽ thở dài, rồi lên tiếng: "Anh hai, ông nội cũng là do tuổi cao thôi, lúc đi cũng không phải chịu quá nhiều đau đớn, anh đừng quá đau lòng."
Tô Vĩnh Cường ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên người Tô Tú Tú, gật đầu nói: "Anh biết rồi, em yên tâm đi, anh không sao đâu."
"Dạ, không có việc gì thì em xin phép về trước ạ." Tô Tú Tú nhìn thấy Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương ở cách đó không xa, bèn ghé tai nói nhỏ: "Chuyện giữa bác gái lớn với Vương Ái Hương thì anh đừng có can thiệp vào nhé."
Tô Vĩnh Cường hiểu Tô Tú Tú đang nói gì, chắc là cô nghe thấy tiếng hét của Vương Ái Hương lúc nãy: "Anh biết rồi, em về đi, đi đường cẩn thận nhé."
Tô Tú Tú nhìn Tô Vĩnh Cường một cái, trước khi rời đi cô lại tìm gặp Quách Linh: "Chị dâu hai, chị trông nom nhà cửa giúp nhé, có chuyện gì thì cứ bảo Lai Phụng hoặc Lai Hạc vào thành phố tìm em."
"Được rồi, biết em bận rộn nên em cứ mau về đi." Quách Linh biết Tô Tú Tú không thích ở đây nên không nói gì thêm, giục cô mau rời đi, những chuyện khác để khi nào về thành phố tính sau.
Tô Tú Tú định lặng lẽ rời đi, kết quả là mấy bà thím bà bác trong thôn mắt tinh như cú vọ, cô vừa ra khỏi cửa lớn đã bị họ tóm gọn.
"Tú Tú, cháu định về rồi à?" Bà bác hai lớn tiếng hỏi.
"Tú Tú, cháu về luôn bây giờ à? Không ở lại trong thôn chơi thêm lúc nữa sao?" Đây là thím ba.
"Tú Tú bận lắm, không ở lại trong thôn lâu được đâu, phải mau về thành phố làm việc." Bà cả vừa rồi bị ai đó níu lại, thấy Tô Tú Tú bị chặn đường liền lập tức bỏ người đó lại mà chạy ra ngay.
Vì đều là những lời chào hỏi bình thường và khách sáo nên Tô Tú Tú không tiện bỏ đi ngay, cô lễ phép chào hỏi mọi người rồi khẽ thở dài: "Bà cả cháu nói đúng ạ, trong thành phố thực sự bận rộn lắm, nên cháu phải vội về thành phố để làm việc."
"Cũng đúng thôi, Tú Tú bây giờ là bà chủ lớn mà, dưới tay bao nhiêu người chờ cơm kia mà! Sao mà không bận cho được?" Bà bác hai phụ họa theo.
"Chứ còn gì nữa. Tú Tú này, nghe bảo xưởng may của cháu có đến hơn hai nghìn người cơ à?" Thím ba hỏi với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Tô Tú Tú sững lại một chút, rồi lắc đầu nói: "Các thím nghe ai nói mà..."
