[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 489
Cập nhật lúc: 07/01/2026 13:31
Ánh mắt Lâm Na thoáng qua một tia đắng chát, bà lắc đầu cười nói: "Ở riêng ra một chút thì tốt hơn. Giờ tụi trẻ chẳng mấy đứa thích sống chung với lũ già chúng ta đâu. Chúng chê mình lôi thôi lếch thếch, ăn uống cũng chẳng chung đụng được. Chúng ta thích ăn đồ mềm chút, tụi nó lại thích đồ cứng cáp. Sẵn tiện xưởng của nó chia nhà, lão Cao nhà chị phải nhờ vả các mối quan hệ mới lo được cho tụi nó một căn đấy."
Nhìn biểu cảm của bà là biết ngay đây chẳng phải lý do thực sự. Nhưng mỗi nhà mỗi cảnh, bà không muốn nói thì Tô Tú Tú tự nhiên cũng chẳng truy hỏi thêm.
"Chị Na à, không có việc gì thì chẳng ai đến đền thờ Phật cả. Hôm nay em đến đây là đặc biệt muốn nhờ chị giúp một tay." Tô Tú Tú đặt chén trà xuống, đi thẳng vào vấn đề.
Kể từ khi rời khỏi xưởng may mặc đến nay, ngoại trừ lần Tô Tú Tú bày tiệc rượu ra thì hai người sau đó rất ít gặp mặt. Hôm nay cô đột nhiên ghé thăm, Lâm Na cũng biết là cô có việc cần tìm mình, nhưng lại chẳng đoán ra được là việc gì.
"Em cứ nói đi, việc gì giúp được chị nhất định sẽ giúp." Lâm Na thực sự không nghĩ ra mình có thể giúp gì được cho Tô Tú Tú.
"Chị cũng biết đấy, bản thân em có sáng lập một thương hiệu đi theo dòng cao cấp, làm ăn cũng khá ổn. Giờ em muốn thành lập thêm một thương hiệu bình dân nữa, đồng thời mở một công ty riêng biệt độc lập ra. Em muốn mời chị tái xuất đảm đương vị trí Tổng giám đốc cho công ty này." Tô Tú Tú nghiêm túc nói.
Lâm Na không tài nào ngờ được Tô Tú Tú đến tìm mình là để mời mình đảm đương vị trí Tổng giám đốc cho thương hiệu mới.
"Để chị độc lập quản lý cả một công ty sao? Không được đâu, chị sợ mình không đủ năng lực đó." Lâm Na chẳng cần suy nghĩ liền từ chối ngay.
"Chị Na à, chị cũng khiêm tốn quá rồi. Thương hiệu mới thành lập nhân sự sẽ không nhiều lắm đâu. Năm đó chị chẳng phải đã từng lên tới chức Phó xưởng trưởng của xưởng may mặc đó sao? Một cái xưởng vạn người chị còn quản được, huống chi là một công ty nhỏ này, sao lại không được chứ?" Tô Tú Tú và Lâm Na đã cộng sự với nhau nhiều năm, cô biết năng lực quản lý của bà rất tốt. Nếu không phải do bị tính kế thì bây giờ bà có khi đã là Xưởng trưởng của xưởng may đó rồi cũng nên.
"Em cũng nói là năm đó rồi, giờ đã qua bao nhiêu năm rồi chứ? Chị cứ quanh quẩn ở nhà mãi, sớm đã lục nghề hết rồi." Nghĩ đến những hào quang rực rỡ thuở xưa, Lâm Na bùi ngùi nói.
"Thực sự vậy sao ạ?" Tô Tú Tú nhìn chằm chằm vào Lâm Na: "Chị Na à, chị của ngày xưa đầy tự tin, thần thái rạng ngời. Chỉ mới trôi qua vài năm thôi mà, giờ chị còn chưa tới năm mươi tuổi, chị thực sự cam lòng để tài năng của mình bị vùi lấp như vậy sao?"
Lâm Na đương nhiên là động lòng, nhưng bà đã ở nhà bao nhiêu năm nay, giờ bảo bà ra ngoài đi làm lại, mà vừa ra đã làm người đứng đầu thì quả thực trong lòng có chút sợ hãi, không kìm được mà muốn chùn bước.
"Chị Na à, chị có thể đến chỗ Hiểu Thiên ở vài ngày để xem thử xem sao, học hỏi một chút cách quản lý công ty tư nhân là như thế nào. Với tài năng và kinh nghiệm của chị, em tin rằng đó hoàn toàn không phải là vấn đề đâu ạ." Tô Tú Tú nhìn Lâm Na với ánh mắt đầy tin tưởng.
Một lát sau, Lâm Na do dự nói: "Việc này chị phải suy nghĩ kỹ lại một chút đã, chắc chắn rồi chị sẽ gọi điện lại cho em sau."
Tô Tú Tú gật đầu cười nói: "Tất nhiên rồi ạ. Đây là việc đại sự mà, chị cứ từ từ suy nghĩ, cũng có thể bàn bạc thêm với anh rể nữa."
Rời khỏi nhà Lâm Na, Tô Tú Tú lại tìm đến nhà một người khác. Người này do Lão Tần giới thiệu, có nhiều năm kinh nghiệm quản lý, năm ngoái mới vừa nghỉ hưu. Tiếc là số cô không may, đến nơi thì người ta đi vắng vì bận đi thăm họ hàng mất rồi.
Ba ngày sau, Tô Tú Tú nhận được điện thoại của Lâm Na. Bà cho biết sẽ đến chỗ Lâm Hiểu Thiên xem thử vài ngày, nếu bà cảm thấy mình thực sự không đảm đương nổi thì lúc đó Tô Tú Tú hãy tìm người khác.
Sẵn lòng ra mặt là chuyện tốt rồi. Tin rằng với năng lực của bà, việc quản lý một công ty nhỏ hoàn toàn không thành vấn đề.
Quả nhiên, sau khi ở bên cạnh Lâm Hiểu Thiên một tuần, Lâm Na cảm thấy không có vấn đề gì nên đã chính thức trở thành Tổng giám đốc của công ty mới. Còn Hàn Kim Vũ thì trở thành Phó tổng giám đốc. Lý Tuyết Liên tiếp quản vị trí Phó xưởng trưởng của xưởng may thay cho Hàn Kim Vũ.
…………………………
Thấm thoắt lại đến kỳ đón Tết. Thạch Đầu học hành bận rộn nên tự nhiên là không thể về quê ăn Tết được. Hàn Kim Dương cũng bận, không chắc chắn liệu có sắp xếp được thời gian hay không. Sau khi bàn bạc với Miên Miên, Tô Tú Tú quyết định sang Mỹ để đón Tết cùng Thạch Đầu.
"Này nhé, hai mẹ con sang Mỹ đón Tết cùng Thạch Đầu, rồi bỏ mặc mình anh lủi thủi trong nước sao?" Hàn Kim Dương mắt chữ O mồm chữ A nhìn Tô Tú Tú và Miên Miên, bộ dạng như muốn nói "sao hai người có thể nhẫn tâm như vậy".
Tô Tú Tú liếc anh một cái: "Anh có gì mà đáng thương chứ. Có gia đình Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt, hai nhà bọn họ bầu bạn với anh còn gì. Thạch Đầu có một mình cô đơn ở nơi đất khách quê người, chẳng biết là đáng thương đến nhường nào đâu. Hai mẹ con em sang đó bầu bạn với thằng bé."
Hàn Kim Dương nắm lấy tay Tô Tú Tú: "Em trai em gái sao mà so được với bà xã chứ? Hai người khoan hẵng đặt vé máy bay, chắc là anh có thể tranh thủ thời gian được đấy."
Tô Tú Tú vẫn chẳng mấy mặn mà với việc đưa anh đi cùng. Dù có sắp xếp công việc thế nào thì anh cũng chỉ tranh thủ được vài ngày thôi, cô còn muốn đưa Miên Miên ở lại bầu bạn với Thạch Đầu thêm ít lâu nữa kia.
Kết quả là đừng nói là tranh thủ thời gian, Hàn Kim Dương hoàn toàn không đi được.
Lần trước họ đi theo đoàn sứ giả nên Hàn Kim Dương lấy danh nghĩa biệt phái công tác để đi ra ngoài được. Lần này thì chẳng còn cơ hội đó nữa.
"Cũng đúng thôi. Cục trưởng Cục Công an thành phố, cấp bậc này, lại thêm tính chất công việc này nữa, anh ra nước ngoài quả thực là không hay cho lắm." Tô Tú Tú đầy vẻ cảm thông vỗ vỗ vai Hàn Kim Dương.
"Thạch Đầu hai ba tháng nữa là về rồi mà, hai mẹ con đâu cần phải chuyên môn sang đó đón Tết cùng thằng bé chứ?" Hàn Kim Dương vẫn còn muốn nỗ lực vớt vát chút hy vọng.
Tô Tú Tú lườm anh một cái: "Chúng mình ở nhà ngày nào chẳng gặp mặt nhau. Thạch Đầu đã bao lâu rồi không gặp chúng mình rồi? Thôi, quyết định vậy đi."
Ngày hai mươi sáu tháng Chạp, Hàn Kim Dương lái xe đưa hai mẹ con ra sân bay. Anh lưu luyến không rời vẫy vẫy tay, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng họ nữa Hàn Kim Dương mới xoay người rời đi.
Đến Mỹ, Thạch Đầu vẫn đang đi học, nhưng Tô Tú Tú có chìa khóa nhà của con.
Cô nhìn quanh một lượt thấy cũng khá sạch sẽ. Thấy trời nắng đẹp, cô bèn tháo chăn mền của Thạch Đầu ra giặt, sẵn tiện giặt luôn cả chăn mền mà hai mẹ con định nằm, rồi đem ra phơi nắng cho thơm tho.
"Mẹ ơi mẹ nhìn tủ lạnh của anh kìa, bên trong trống trơn hà, chắc chắn là anh chẳng chịu ăn uống t.ử tế gì đâu." Miên Miên mở tủ lạnh ra rồi chỉ cho Tô Tú Tú thấy.
Tô Tú Tú bước lại xem qua, rồi nhìn đồng hồ: "Đi thôi, chúng ta ra siêu thị một chuyến, mua thật nhiều thức ăn về. Tối nay mẹ sẽ nấu món ngon cho hai anh em."
Tay nghề nấu nướng của cô tuy không bằng Tiểu Vũ và Thải Ngọc nhưng cũng coi là khá ổn, ít nhất là đủ để phục vụ khẩu vị của Thạch Đầu và Miên Miên rồi.
Đợi đến khi Thạch Đầu về, nhìn thấy Tô Tú Tú và Miên Miên đang nấu cơm ở đó, đôi mắt thằng bé chợt bừng sáng.
"Mẹ ơi, Miên Miên, hai người đến từ lúc nào thế ạ?" Thạch Đầu thấy họ liền kích động hỏi.
"Hai mẹ con đến lúc hơn chín giờ sáng nay rồi. Mau đi rửa tay đi, sắp được ăn cơm rồi nè." Miên Miên thấy Thạch Đầu liền vui mừng nói.
Thạch Đầu rửa tay xong đi ra, thức ăn đã được dọn lên hết rồi. Thằng bé bước lại xới cơm, ngồi xuống cạnh Miên Miên, nhìn bàn ăn toàn những món mình thích liền hào hứng nói: "Dạo này con bận quá nên chẳng có thời gian nấu nướng gì cả, lâu lắm rồi không được ăn món xào. Không xong rồi, nước miếng con sắp chảy ra rồi nè, con ăn trước đây."
Thạch Đầu một mình đ.á.n.h chén hết ba bát cơm, thức ăn cũng sạch bách, đến cả canh cũng chẳng còn lấy một giọt.
Miên Miên mắt chữ O mồm chữ A nhìn Thạch Đầu: "Anh ơi, anh coi chừng no quá bể bụng bây giờ."
Thạch Đầu buông đũa, dựa lưng vào ghế, xoa xoa bụng nói: "Quả thực là có hơi no quá thật."
Dọn dẹp bát đĩa xong, Tô Tú Tú dẫn hai anh em xuống lầu đi dạo cho tiêu cơm, sẵn tiện hỏi han xem Thạch Đầu sống ở bên này như thế nào.
"Con ở bên này mọi thứ đều tốt cả ạ, mẹ không cần phải lo lắng đâu." Thạch Đầu mỉm cười nói.
Tô Tú Tú khẽ thở dài. Con cái lớn rồi cũng đã biết "báo hỉ không báo ưu". Nhưng Thạch Đầu từ nhỏ đã theo Hàn Kim Dương học võ, thân thủ rất khá, đầu óc lại thông minh, cộng thêm có luật sư và bác sĩ riêng nên chắc hẳn cuộc sống cũng chẳng đến nỗi nào.
"Miên Miên à, nghe nói em đã bái một đại sư ngành múa làm thầy hả?" Thạch Đầu cảm thấy cuộc sống của mình chẳng có gì để kể, bèn chuyển chủ đề sang Miên Miên.
"Đúng vậy ạ, thầy của em lợi hại lắm luôn đó..."
Chương 567 Chị Tần gây chuyện
Sau khi Tô Tú Tú và Miên Miên về nước, Miên Miên tiếp tục theo cô Hồ học múa. Hơn nữa vì có phần hơi mập lên một chút nên cô bé còn bị cô Hồ bắt tập luyện tăng cường.
Tô Tú Tú cũng bận rộn. Ngoài thương hiệu lúc trước, giờ cô lại có thêm một thương hiệu nữa. Tuy không trực tiếp tham gia thiết kế nhưng bản thiết kế của các nhà thiết kế đều phải qua mắt cô, nên cũng tốn không ít tâm sức.
Hôm đó, Tô Tú Tú vừa chọn xong các bản thiết kế, đứng dậy vươn vai một cái định ra ngoài tìm chút gì đó để ăn. Vừa ra tới sân trước đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào từ phía cửa hàng thời trang truyền lại.
Tô Tú Tú nhíu mày. Cửa hàng này đi theo dòng cao cấp, người bình thường dù có tò mò cũng ít khi ghé vào xem, những người có địa vị thì dù có tức giận cũng chẳng bao giờ la hét om sòm như thế.
Cô cũng chẳng màng tìm đồ ăn nữa mà đi thẳng ra sân trước. Vừa định hỏi xem đã xảy ra chuyện gì thì khi thấy người đang gây chuyện là chị Tần, cô liền đại khái hiểu ra vấn đề.
"Lão Tần, Lão Tần... ông ra đây cho tôi! Ông giỏi thật đấy, vậy mà ngay cả Tết cũng chẳng chịu về nhà. Vợ con không cần, đến cả cha mẹ cũng chẳng màng đến nữa sao? Ông ra đây cho tôi! Hôm nay nếu ông không ra thì tôi sẽ đập nát cái cửa tiệm này luôn." Chị Tần mặt đỏ tía tai hét lớn.
Tô Tú Tú khẽ bật cười, nhìn chị Tần thản nhiên nói: "Chị muốn đập nát cửa tiệm của tôi sao?"
Thấy Tô Tú Tú, chị Tần hất mạnh tay người bảo vệ ra, trợn mắt hỏi: "Lão Tần đâu? Lão Tần đang ở đâu? Nhà tôi trên có già dưới có trẻ, không thể thiếu Lão Tần được. Cô bảo Lão Tần ra đây, nếu không tôi sẽ đập tiệm thật đấy."
Tô Tú Tú chỉ tay vào dãy quần áo đằng kia nói: "Bên kia bất kỳ bộ quần áo nào cũng có giá vài trăm đồng. Đôi giày kia rẻ nhất cũng hơn một trăm đồng. Chỉ cần chị bồi thường nổi thì cứ tự nhiên mà đập."
Chị Tần nhìn Tô Tú Tú đang điềm tĩnh thản nhiên, cảm thấy mình chẳng khác nào con khỉ làm trò xiếc bên lề đường. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, chị ta xắn tay áo định đập đồ thật, nhưng tay vừa chạm tới quần áo thì chợt nhớ tới lời Tô Tú Tú nói mỗi bộ có giá vài trăm đồng, liền rụt tay lại nhanh như cắt.
Chị ta quay sang nhìn Tô Tú Tú, đột nhiên quỵ sụp xuống đất: "Lãnh đạo ơi, cô làm ơn làm phước cho Lão Tần ra đây một lát đi ạ. Cha mẹ ông ấy bệnh rồi, đặc biệt là mẹ chồng tôi giờ đã bệnh đến mức không xuống giường được nữa, chẳng biết lúc nào thì nhắm mắt xuôi tay đâu. Nếu không gặp được mặt con trai lần cuối thì nửa đời sau Lão Tần cũng chẳng yên lòng được đâu ạ!"
Giỏi thật đấy, để ép Lão Tần về nhà mà chị Tần này đúng là chuyện gì cũng dám nói ra.
Mới cách đây hai ngày thôi, lúc cô gọi điện cho Lão Tần cũng có hỏi ông ấy có về Bắc Kinh không. Nhưng Lão Tần sống ở bên đó rất thoải mái nên chẳng muốn về chút nào. Ông ấy còn bảo là đã đặc biệt nhờ hàng xóm sang ngó qua rồi, cha mẹ ông vẫn khỏe mạnh, con cái cũng tung tăng nhảy nhót cả, gửi về một khoản tiền xong là ông ấy chẳng về nữa.
Vậy mà vợ cũ của Lão Tần giờ lại bảo mẹ chồng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi. Đầu năm đầu tháng mà đúng là chuyện gì cũng dám nói.
"Thôi được rồi, tin là họ cũng đã nói với chị rồi, Lão Tần không có ở đây đâu. Chị có hét lên thế nào đi nữa thì tôi cũng chẳng thể bảo ông ấy ra được." Tô Tú Tú nháy mắt ra hiệu cho người bảo vệ kéo chị Tần đứng dậy.
