[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 497

Cập nhật lúc: 07/01/2026 13:33

"Không đi hỏi cha cậu à?" Thạch Đầu nhướng mày hỏi.

"Chuyện này còn cần phải hỏi sao? Cha tớ chắc chắn sẽ đồng ý thôi." Mà còn là vui mừng hớn hở đồng ý ấy chứ.

Đúng như lời Hổ T.ử nói, biết nhà họ Hàn mời mình làm người mai mối, cha Hổ T.ử cười không dứt được miệng, vỗ mạnh vào vai Hổ Tử, không ngớt lời khen anh có tiền đồ.

Bên nhà họ Đinh, Đinh Hiểu Ly đã kể lại toàn bộ sự việc cho cha mẹ cô nghe.

Mẹ Đinh và cha Đinh ngơ ngác nhìn Đinh Hiểu Ly, biết con gái mình táo bạo nhưng không ngờ lại táo bạo đến nhường này.

"Nhà họ Hàn thực sự đồng ý rồi sao?" Mẹ Đinh nhỏ giọng hỏi.

Nhà họ Hàn là gia đình thế nào, trong mắt họ thì đó là gia đình hào môn thế gia, liệu có thể để mắt đến gia đình nông thôn như họ sao?

"Hiểu Ly, con..." Mẹ Đinh nhìn vào bụng Đinh Hiểu Ly, chỉ sợ cô dùng cái bụng để ép cưới, nhưng bà nghĩ lại tính cách của con gái mình chắc là không làm nổi chuyện đó.

"Ba mẹ cứ yên tâm, ba mẹ Thạch Đầu rất thích con." Đinh Hiểu Ly sau khi gặp Tô Tú Tú đúng là đã yên tâm hơn rất nhiều.

"Trách ba với mẹ không có bản lĩnh, gia cảnh nhà mình thế này, con gả vào nhà họ Hàn sợ là phải chịu thiệt thòi." Mẹ Đinh nắm lấy tay Đinh Hiểu Ly, không nén nổi tiếng thở dài cảm thán.

Đinh Hiểu Ly nhìn cha mẹ, nghiêm túc nói: "Không đâu ạ, con thấy ba mẹ Thạch Đầu đều rất cởi mở, sẽ không làm gì con đâu."

Cha Đinh và mẹ Đinh nhìn nhau, đáy mắt đầy vẻ lo lắng, chỉ là Đinh Hiểu Ly hiện giờ đang mang thai, không gả cho Thạch Đầu thì còn gả cho ai được nữa?

Vài ngày sau, Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương đưa Thạch Đầu cùng Bí thư Trương đến nhà họ Đinh.

Chiếc xe hơi vừa mới lái vào trong thôn đã có không ít người kéo đến vây xem. Khi vợ chồng Tô Tú Tú bước xuống xe, mọi người cũng nhận ra ngay, chẳng phải đây là chủ nhân của trang trại suối nước nóng sao.

Thấy họ đi về phía nhà họ Đinh, bên cạnh còn có bí thư thôn đi cùng, mọi người đều tò mò bám theo.

Có người quen biết Tô Tú Tú còn chủ động chào hỏi, cũng có người bạo dạn hỏi thẳng cô về thôn làm gì.

"Đến dạm ngõ ấy mà, đúng là duyên đến cản không nổi. Thạch Đầu nhà tôi vốn dĩ hay chơi với lũ trẻ trong thôn, giờ Hiểu Ly lại làm đồng nghiệp với Thạch Đầu, thanh mai trúc mã, lại có tiếng nói chung. Hiểu Ly đứa trẻ này vừa ngoan vừa thông minh, tôi phải tranh thủ định đoạt cho Thạch Đầu ngay mới được." Tô Tú Tú cười hì hì nói.

Đinh Hiểu Ly á? Mọi người trong thôn nhìn nhau ngơ ngác. Họ thừa nhận Đinh Hiểu Ly trước đây trông như con trai nhưng quả thực rất ưu tú, lớn lên cũng xinh đẹp, nhưng việc cô yêu đương với Thạch Đầu, rồi còn kết hôn nữa, quả thực là điều họ không ngờ tới.

"Đinh Hiểu Ly giỏi thật đấy, lại gả được vào nhà họ Hàn, thế thì nhà họ Đinh sau này phất to rồi." Một bà thím trong thôn trợn mắt nói.

"Chao ôi, sao tôi không nghĩ ra nhỉ! Con trai nhà họ Hàn hay qua đây tắm suối nước nóng, nếu con gái tôi mà chơi thân với cậu ta thì biết đâu con dâu nhà họ Hàn là con gái tôi rồi." Một bà thím khác tiếc nuối nói.

"Thôi đi bà ơi, con gái bà mới tốt nghiệp cấp hai, học vấn sao bì được với Hiểu Ly, mà nhan sắc cũng có bằng đâu?" Một bà cụ vốn không mấy ưa bà thím kia liền lên tiếng mỉa mai.

"Đinh Hiểu Ly trước đây cứ như con trai, nghịch ngợm còn hơn cả lũ con trai, làm sao mà ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng con gái tôi được. Chao ôi, giờ nói mấy chuyện này thì muộn rồi, đúng là lỗ to, lỗ to quá." Lại một bà thím nữa đứng đó cảm thán.

Những người có suy nghĩ giống bà ta không hề ít, nhất là mấy nhà có con gái trông cũng khá khẩm. Sớm biết nhà họ Hàn không kén chọn gia cảnh thì họ đã để con gái mình bạo dạn hơn một chút rồi, biết đâu giờ đã thành thông gia với nhà họ Hàn rồi không chừng.

"Cho nên tôi mới bảo Đinh Hiểu Ly thông minh, từ nhỏ đã biết tiếp cận Thạch Đầu, lại nỗ lực thi đỗ đại học rồi làm đồng nghiệp với Thạch Đầu. Các cụ bảo rồi, gần nước được trăng trước, mọi người xem, mặt trăng chẳng phải bị con bé hái đi mất rồi đó sao." Bà thím lên tiếng đầu tiên thao thao bất tuyệt nói.

Mọi người nghe vậy thấy cũng đúng thật. Đinh Hiểu Ly gả vào nhà họ Hàn coi như cá chép hóa rồng, trở thành người thượng đẳng rồi.

Mặc kệ người trong thôn ngưỡng mộ ghen tị ra sao, gia đình Tô Tú Tú đã vào đến trong nhà Đinh Hiểu Ly.

Thấy nhà họ Hàn mời bí thư thôn làm người mai mối là biết họ đã dùng tâm sức rồi. Cha Đinh và mẹ Đinh trước tiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhiệt tình mời họ vào trong.

"Chị Đinh, lâu lắm không gặp, sức khỏe chị vẫn tốt chứ ạ?" Tô Tú Tú và mẹ Đinh cũng quen biết nhau, chỉ là không thân lắm.

Mẹ Đinh thấy Tô Tú Tú nhiệt tình như vậy, nỗi lo trong lòng đã vơi đi một nửa, vội vàng đáp lại: "Tốt, tốt cả ạ, mau vào nhà ngồi đi." Mời họ ngồi xuống, mẹ Đinh lại pha trà cho họ, miệng nói: "Trà hoa tôi tự làm thôi, chẳng phải đồ quý giá gì, không biết mọi người có uống quen không?"

"Trà hoa tự hái là tốt nhất đấy ạ, tôi thích nhất là uống trà hoa." Tô Tú Tú cười nói.

Hàn huyên vài câu, buổi gặp gỡ chính thức đi vào trọng tâm. Đầu tiên là bí thư thôn hết lời khen ngợi Đinh Hiểu Ly và Thạch Đầu, sau đó đến lượt Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương khen Đinh Hiểu Ly, rồi đan xen vào đó là những ưu điểm của Thạch Đầu. Tóm lại chỉ có một ý: nhà họ Hàn rất thích Đinh Hiểu Ly, muốn cưới Đinh Hiểu Ly về làm dâu.

"Giờ khác với hồi xưa rồi, chúng tôi đều nghe theo các con, chỉ cần Hiểu Ly đồng ý thì chúng tôi thế nào cũng được." Mẹ Đinh cười hì hì nói.

Lúc này, Đinh Hiểu Ly "thẹn thùng" gật đầu, dáng vẻ đỏ mặt tía tai của cô khiến những người lớn trong phòng đều bật cười ha hả.

Tô Tú Tú ngồi sát cạnh mẹ Đinh, khẽ nói: "Hiểu Ly cũng được gần hai tháng rồi, hôn sự này phải tiến hành nhanh thôi, để tránh bụng to ra lại truyền ra những lời không hay cho Hiểu Ly."

"Đúng là như vậy. Hiểu Ly có nói với tôi là muốn tổ chức đơn giản vài mâm thôi, ý bên chị thế nào ạ?" Mẹ Đinh nhìn Tô Tú Tú, thoáng ngẩn ngơ một chút. Bà thông gia này thực sự vừa trẻ vừa đẹp, hai người đi ra ngoài chắc chắn sẽ bị nói là hai chị em mất.

"Nhà tôi đã lâu không có hỷ sự, Thạch Đầu kết hôn là việc lớn, nhiều người không mời không được, muốn tổ chức đơn giản sợ là không xong rồi." Tô Tú Tú khẽ thở dài.

Cấp trên của Hàn Kim Dương phải mời chứ, mời người này thì phải mời người kia, đồng nghiệp hiện tại, đồng nghiệp cũ của anh, còn bên Tô Tú Tú thì càng nhiều hơn, ít nhất cũng phải hai ba mươi bàn.

Mẹ Đinh hiểu nhà họ Hàn gia thế lớn, vả lại đám cưới là chuyện đại hỷ như vậy, nhiều người không mời không được, muốn tổ chức đơn giản vài mâm đúng là hơi khó.

Bà thấu hiểu gật đầu: "Đều nghe theo chị và anh thông gia ạ, bên chúng tôi thế nào cũng được."

Nhà trai bằng lòng tổ chức đám cưới, càng long trọng càng chứng tỏ họ coi trọng nhà gái, đây là chuyện tốt cho Hiểu Ly, mẹ Đinh đương nhiên sẽ không từ chối.

"Ngoài đám cưới, sính lễ, bốn món đồ lớn, trang sức... tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, chắc chắn sẽ không để Hiểu Ly phải chịu thiệt." Tô Tú Tú trịnh trọng nói.

Nghe vậy, nửa nỗi lo còn lại trong lòng mẹ Đinh cũng tan biến. Chỉ cần mẹ chồng không có ý kiến gì thì cuộc sống sau này của con gái bà sẽ không quá vất vả.

Cha mẹ hai nhà gặp mặt xong xuôi là bắt đầu chọn ngày. Vì Đinh Hiểu Ly đang m.a.n.g t.h.a.i nên đã chọn ngày lành gần nhất, chính là ngày mùng 5 tháng sau, tức là ngày 20 tháng Chạp âm lịch.

Thời gian quá gấp rút, muốn thiết kế riêng váy cưới thì hơi khó, nhưng trước đó Tô Tú Tú đã đặc biệt thiết kế váy cưới cho bản thân và con dâu tương lai cùng với Miên Miên rồi.

"Hồi dì và ba Thạch Đầu kết hôn không có tổ chức đám cưới, chỉ làm hai mâm cơm ở tứ hợp viện thôi. Sau khi dì trở thành nhà thiết kế, dì đã tự thiết kế cho mình một mẫu váy cưới, trước đây dì còn mặc bộ váy đó chụp mấy tấm ảnh với ba Thạch Đầu nữa." Tô Tú Tú chỉ vào chiếc váy cưới tinh xảo hoa lệ trước mặt, cười nói.

"Đẹp quá ạ." Nhìn chiếc váy cưới lung linh, Đinh Hiểu Ly cảm thán.

Khóe miệng Tô Tú Tú khẽ nhếch lên, cô mở một chiếc tủ khác: "Đây là mẫu váy dì thiết kế cho con dâu tương lai vào năm Thạch Đầu tròn mười tám tuổi, lúc đó dì bỗng nảy ra cảm hứng muốn thiết kế cho con dâu tương lai của mình. Con xem, bộ này hợp với con biết bao, giờ nghĩ lại mới thấy đúng là duyên số trời định."

Tô Tú Tú cũng không ngờ, mẫu váy cưới thiết kế từ nhiều năm trước lại cực kỳ tương xứng với Đinh Hiểu Ly, cứ như thể được thiết kế riêng cho cô vậy, dường như trong bóng tối đã có sự sắp đặt của định mệnh.

Đinh Hiểu Ly lúc đầu thì kinh ngạc, sau đó không thể tin nổi nhìn chiếc váy cưới. Chẳng lẽ đúng như lời mẹ chồng nói, duyên số trời định sao?

Tô Tú Tú gọi mấy nhân viên cửa hàng lại, bảo họ giúp Đinh Hiểu Ly mặc thử váy cưới, nếu có chỗ nào cần sửa thì có thể đi sửa ngay.

Kết quả thật kỳ diệu, mẫu váy cưới này mặc trên người Đinh Hiểu Ly không rộng cũng không chật, vừa khít luôn.

Ngoài váy cưới, Tô Tú Tú còn lấy ra một bộ trang sức cấp độ sưu tập, cũng là món quà cưới cô tặng cho Đinh Hiểu Ly.

"Mẹ ơi, cái này quý giá quá, con không nhận được đâu ạ." Đinh Hiểu Ly lắc đầu từ chối.

"Cứ nhận lấy đi con, mẹ chỉ có mỗi Thạch Đầu với Miên Miên là hai đứa con thôi. Thạch Đầu là con trai, không đeo trang sức, nên những thứ đó của mẹ sau này đều là của con và Miên Miên hết." Tô Tú Tú vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Đinh Hiểu Ly. Nếu cô lộ ra vẻ không bằng lòng thì sau này Tô Tú Tú cũng phải đề phòng cô một chút.

Thực sự không phải Tô Tú Tú lòng dạ hẹp hòi, mà là cô nghe quá nhiều chuyện chị dâu không bằng lòng vì cha mẹ chồng đem đồ cho em chồng rồi.

May thay, Đinh Hiểu Ly không hề có chút không bằng lòng nào, ngược lại còn nói với Tô Tú Tú: "Mẹ ơi, bình thường con cũng ít khi đeo trang sức, mấy thứ này cứ để cho Miên Miên đi ạ."

Tô Tú Tú nhìn ra được cô thực sự nghĩ như vậy, liền mỉm cười nói: "Bên Miên Miên cũng có phần rồi. Cho con thì con cứ giữ lấy, thích thì mang ra đeo, không thích thì cứ cất đó, sau này để lại cho con của con."

Nghe vậy, Đinh Hiểu Ly theo bản năng sờ lên bụng mình, rồi mỉm cười: "Con cảm ơn mẹ ạ."

Sau khi chọn xong váy cưới và trang sức, tiếp theo là đặt khách sạn. Đúng lúc khách sạn bên cạnh quảng trường Vị Lam đã đi vào hoạt động, sản nghiệp của nhà mình, đẳng cấp lại đủ, đương nhiên là chọn tổ chức tiệc ở đây rồi.

Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương tính toán số lượng khách mời, đại khái khoảng ba mươi bàn. Phía Thạch Đầu cần năm bàn, bạn bè và đồng nghiệp của Đinh Hiểu Ly khoảng hai bàn, còn lại là họ hàng nhà gái.

"Chị thông gia, cái... khách sạn này chắc là đắt lắm nhỉ?" Mẹ Đinh nhìn khách sạn Vị Lam, nhỏ giọng hỏi.

"Cũng được ạ, không tính là đắt đâu. Bên chị đã tính xong có bao nhiêu khách chưa ạ?" Tô Tú Tú cười chuyển chủ đề.

"Tính xong rồi ạ." Cha Đinh ở bên cạnh lấy ra một tờ giấy viết thư, trên đó ghi tên những họ hàng bạn bè sẽ đến dự tiệc, rồi có chút ngại ngùng nói: "Bên tôi họ hàng hơi đông, tính sơ sơ chắc cũng cần mười bàn. Chị cứ yên tâm, tiền rượu chè bên nhà gái chúng tôi tự lo ạ."

Vốn dĩ năm bàn là đủ, nhưng họ hàng biết tin Đinh Hiểu Ly gả vào nhà họ Hàn là ai nấy đều đổ xô tới, cha Đinh mẹ Đinh không tiện từ chối, chỉ đành viết tên những người khá thân thiết vào.

"Anh nói thế là ý gì chứ? Cưới vợ làm gì có chuyện bắt nhà gái lo tiền rượu chè. Mười bàn có đủ không ạ? Hay là cứ dự phòng mười lăm bàn nhé?" Tô Tú Tú nhìn qua một lượt rồi quay sang hỏi mẹ Đinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.