[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 499

Cập nhật lúc: 07/01/2026 13:33

"Chị thông gia, chị cũng mệt mỏi cả ngày rồi, mau đi nghỉ ngơi một lát đi ạ, sau này còn phải nhờ chị vất vả nhiều." Tô Tú Tú quay sang nói với mẹ Đinh.

Dù trong nhà có bảo mẫu, Tô Tú Tú cũng thuê cả người chăm sóc sản phụ nhưng không có người nhà mình để mắt tới thì vẫn không yên tâm, nên vẫn phải nhờ mẹ Đinh trông nom những người này.

"Chị xem chị nói kìa, tôi chỉ là động cái miệng thôi chứ có làm gì đâu mà mệt, ngược lại là chị ấy, chắc chắn là có nhiều công việc lắm phải không, hay là chị cứ đi lo việc đi, bên Hiểu Ly đã có tôi rồi!" Mẹ Đinh lo lắng hỏi.

Tô Tú Tú mỉm cười nói: "Tôi bỏ ra nhiều tiền thuê họ về làm việc cho mình như vậy, nếu tôi rời đi một lát mà có chuyện xảy ra thì tôi chẳng phải bị lỗ vốn sao?"

Mẹ Đinh mỉm cười gật đầu. Bà cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, chứ nếu con gái bà vừa sinh xong mà mẹ chồng đã quay lưng bỏ đi ngay thì trong lòng bà chắc chắn là không thoải mái rồi.

Vốn dĩ sinh thường chỉ ở lại hai hoặc ba ngày, nhà họ Hàn không yên tâm nên cứ bắt Đinh Hiểu Ly ở lại năm ngày. Thực ra Thạch Đầu còn muốn cho cô ở lại theo dõi thêm mấy ngày nữa, nhưng chính Đinh Hiểu Ly không chịu nổi nữa.

Đứa trẻ mỗi ngày một khác, sau một tuần đứa bé đã trở nên trắng trẻo mập mạp, cực kỳ đáng yêu.

"Ông vẫn còn lật cái cuốn từ điển rách đó à, tên chẳng phải đã nghĩ xong từ lâu rồi sao?" Tô Tú Tú thấy Hàn Kim Dương vẫn đang lật từ điển và Kinh Thi bèn nhịn không được hỏi.

"Trước đó đúng là có nghĩ ra không ít tên, nhưng tôi thấy vẫn chưa được lắm, phải xem thêm chút nữa." Hàn Kim Dương cau mày nói.

Kết quả là chưa đợi Hàn Kim Dương chọn xong tên, Thạch Đầu đã cầm hộ khẩu trở về, thông báo là tên đã đặt xong rồi.

"Cái gì mà tên đã đặt xong rồi?" Hàn Kim Dương kinh ngạc hỏi.

"Thì là cái tên ba chọn ấy ạ, chẳng phải ba viết cả một trang dài đó sao? Con với Hiểu Ly cùng nhau chọn đấy. Đây này, Tuế Ninh, Hàn Tuế Ninh." Thạch Đầu chỉ cái tên trên hộ khẩu cho Hàn Kim Dương xem.

Hàn Kim Dương nhận lấy hộ khẩu xem thử, thấy trên đó đã ghi ba chữ Hàn Tuế Ninh, không nhịn được thấy bực mình trong lòng. Anh vẫn chưa chọn xong tên mà. Tuế Ninh tuy nghe hay nhưng anh cứ thấy vẫn thiếu thiếu chút gì đó, không xứng với cục vàng cục bạc của anh.

"Tuế Ninh, ngụ ý là khỏe mạnh trường thọ, mùa màng bội thu, nghe hay mà ý nghĩa cũng tốt, thế là đủ rồi. Làm gì có cái gì thập toàn thập mỹ được đâu." Tô Tú Tú vỗ vỗ lưng Hàn Kim Dương, Thạch Đầu giờ đã làm cha rồi, cũng phải nể mặt con một chút.

Tên đã lên hộ khẩu rồi, mà quả thực cũng rất hay, Hàn Kim Dương còn nói được gì nữa. Tuy nhiên trong lòng anh thầm hạ quyết tâm, nếu Thạch Đầu sinh đứa thứ hai thì cái tên nhất định phải do anh quyết định.

Tô Tú Tú làm vợ anh bao nhiêu năm, vừa nhìn là thấu ngay suy nghĩ của anh, cô mỉm cười lắc đầu: "Ông đấy, tên con cái đương nhiên phải do cha mẹ chúng tự quyết định thôi, chúng ta bớt lo mấy chuyện đó đi thì hơn."

Cứ như vậy, tên của cô cháu nội đầu tiên nhà họ Hàn đã được định đoạt, tên là Hàn Tuế Ninh, tên ở nhà là Ninh Ninh.

Có bảo mẫu, người chăm sóc sản phụ và mẹ đẻ bên cạnh, Đinh Hiểu Ly đã trải qua một tháng ở cữ rất thoải mái. Sau khi hết thời gian ở cữ, cô đi tắm rửa sạch sẽ mấy lần, cảm thấy cả người nhẹ bẫng đi mấy cân.

Lúc ăn cơm, Tô Tú Tú thấy Đinh Hiểu Ly có vẻ muốn nói lại thôi, bèn cười hỏi: "Sao thế con? Chúng ta đều là người một nhà cả, có gì cứ nói thẳng ra."

"Mẹ ơi, con muốn sớm quay lại làm việc ạ." Đinh Hiểu Ly không muốn từ bỏ công việc của mình.

"Hóa ra là chuyện này à, con cứ yên tâm đi làm đi. Đứa trẻ đã có bảo mẫu trông rồi, tuy nhiên phải phiền mẹ con tiếp tục để mắt tới, nếu không mẹ thực sự không yên tâm." Tô Tú Tú đã xem không ít tin tức bảo mẫu ngược đãi trẻ sơ sinh nên đương nhiên không yên tâm để bảo mẫu trông con hoàn toàn.

Đinh Hiểu Ly mừng rỡ gật đầu: "Con cũng có ý đó ạ. Con đã nói với mẹ con rồi, bà cũng bằng lòng ở lại giúp trông cháu ạ."

"Nhà các con trên có già dưới có trẻ, không thể để mẹ con trông cháu không công được. Thế này đi, mỗi tháng mẹ gửi mẹ con một nghìn tệ tiền sinh hoạt, khoản này mẹ lo. Còn tiền lì xì lễ tết thì bao nhiêu tùy con đưa, con thấy thế nào?" Tô Tú Tú hỏi.

Một nghìn tệ? Lương của cô và Thạch Đầu cộng lại cũng chẳng cao đến thế, cô do dự hỏi: "Liệu có nhiều quá không ạ?"

"Không nhiều đâu con. Đáng ra đứa trẻ này phải do ông bà nội bọn mẹ trông nom, nhưng con cũng biết đấy, mẹ và ba Thạch Đầu đều bận, thực sự không có cách nào ở nhà trông cháu được. Giao cho bảo mẫu thì không yên tâm, hai nghìn tệ có thể đổi lấy sự an tâm của mẹ thì chẳng nhiều chút nào đâu." Tô Tú Tú nghiêm túc nói.

Đinh Hiểu Ly biết một nghìn tệ này đối với Tô Tú Tú thực sự chẳng thấm vào đâu, nhưng đối với gia đình cô thì lại là một khoản thu nhập không hề nhỏ.

Có số tiền này, bà nội cô có thể được dùng t.h.u.ố.c tốt, nhà cửa có thể xây mới, còn có thể để dành tiền lấy vợ cho em trai cô nữa. Vì thế, lời từ chối định nói ra lại được cô nuốt ngược vào trong.

Buổi chiều, Tô Tú Tú đang vẽ bản thiết kế, thấy mẹ Đinh cứ đi đi lại lại trước cửa phòng, cô bèn đặt b.út xuống, ra ngoài hỏi rõ nguyên nhân.

"Chị thông gia à, một nghìn tệ nhiều quá, tôi không nhận được đâu." Mẹ Đinh biết Tô Tú Tú có tiền, nhưng chuyện cô có tiền là việc của cô, mình không thể không biết điều mà nhận lấy số tiền lớn như vậy, thế thì mình thành hạng người gì chứ.

"Hiểu Ly nói với chị rồi à?" Thấy mẹ Đinh gật đầu, Tô Tú Tú cười nói: "Chị thông gia à, chị phải hiểu rằng có chị ở đây trông chừng đứa trẻ và bảo mẫu thì chúng tôi mới có thể yên tâm làm việc được. Vì thế một nghìn tệ này chẳng hề cao chút nào đâu, giá trị gia tăng mà nó tạo ra là cực kỳ lớn đấy ạ. Đúng rồi, lát nữa chị không bận gì chứ, tôi định đến công ty một chuyến, chị đi cùng tôi đi."

Tô Tú Tú thấy mẹ Đinh vẫn mặc bộ quần áo cũ trước đây nên định đưa bà đến kho hàng chọn lấy vài bộ, sẵn tiện chuyển chủ đề đi luôn.

"Đến công ty làm gì ạ?" Mẹ Đinh ngẩn người, thắc mắc hỏi.

"Có việc phải phiền đến chị đấy ạ, chị cứ đi với tôi một chuyến là được. Yên tâm đi, tôi chắc chắn không bán chị đi đâu mà sợ." Tô Tú Tú cười nói.

Lái xe đến công ty, Tô Tú Tú nói với Lâm Hiểu Thiên một tiếng rồi đi thẳng đến kho hàng, sau đó chọn mấy bộ quần áo phù hợp với mẹ Đinh ở khu hàng cao cấp.

"Cho tôi á? Mấy bộ lần trước chị cho tôi vẫn chưa mặc hết mà, không lấy thêm được đâu." Mẹ Đinh xua tay từ chối liên hồi.

"Chị cứ cầm lấy đi, chị cũng thấy đấy, những bộ quần áo này đã không bán được nữa rồi, toàn xếp xó trong kho thôi. Thay vì để nó hỏng không thì để chị mặc, đó cũng là phúc khí của mấy bộ quần áo này đấy." Tô Tú Tú cười nói.

Mẹ Đinh sờ vào chất liệu vải mềm mại của bộ quần áo, tò mò hỏi: "Quần áo đẹp thế này sao lại không bán được nữa ạ?"

Bà nghi ngờ Tô Tú Tú cố tình dỗ dành bà để bà nhận quần áo thôi.

"Quần áo thì tốt thật nhưng lỗi mốt rồi chị ạ. Đây là những mẫu từ năm ngoái, năm nay sẽ có những mẫu mới, những bộ này coi như là mẫu cũ, lỗi thời rồi nên không ai mua nữa." Tô Tú Tú giải thích.

"Suỵt, quần áo đẹp thế này mà coi là lỗi thời á?" Mẹ Đinh thấy suy nghĩ của người giàu bà không thể nào hiểu nổi. Trong mắt bà, đây toàn là những bộ đồ cực đẹp, cực thời thượng, thế mà Tô Tú Tú lại bảo đã lỗi thời, không bán được, đúng là mở mang tầm mắt cho bà thật.

Ngoài mẹ Đinh, Tô Tú Tú còn chọn cho bà cụ nhà họ Đinh, cha Đinh và em trai Đinh Hiểu Ly mỗi người vài bộ. Đương nhiên không thể thiếu phần Đinh Hiểu Ly rồi, nhưng của cô ấy là mẫu mới nhất.

Mẹ Đinh nhìn những bộ quần áo ngoài kia tùy tiện bán cũng mấy trăm tệ mà giờ cứ xếp thành đống trước mặt Hiểu Ly, một lần nữa cảm thán: Hiểu Ly đúng là sa vào chĩnh gạo rồi.

Chương 574 Tôi bỏ tiền chị bỏ sức

Người ta bảo "cưng cháu hơn cưng con", trước đây Tô Tú Tú không hiểu, giờ lên chức bà nội rồi cô mới thấy thấm thía. Bây giờ cô nhìn cô cháu nội yêu quý của mình thấy chỗ nào cũng đẹp, chỗ nào cũng xinh.

Chỉ cần rảnh rỗi là cô lại đến thăm cháu nội, có bế hoài cũng không thấy chán.

"Chị thông gia vất vả rồi, để tôi bế cháu cho một lát nhé." Tô Tú Tú đón lấy đứa trẻ, cười nói.

Sau khi Thạch Đầu và Đinh Hiểu Ly kết hôn, Tô Tú Tú thấy căn nhà ở khu đại học quá nhỏ nên đã mua một căn tam hợp viện làm phòng tân hôn cho họ.

Bảo mẫu và người chăm sóc sản phụ cũng dọn qua đây theo, đương nhiên mẹ Đinh - người bà ngoại cũng chuyển đến đây để cùng với người chăm sóc trông nom đứa trẻ.

"Không vất vả gì đâu ạ, toàn là bảo mẫu trông thôi, tôi chỉ là phụ giúp một tay thôi mà." Mẹ Đinh cười rạng rỡ nói.

Lúc đầu con gái đột nhiên nói với bà là mình m.a.n.g t.h.a.i rồi, còn định một mình sinh con ra và tự nuôi dưỡng, mẹ Đinh thực sự cảm thấy trời sập đến nơi. Bà gặng hỏi mãi mà con gái nhất định không nói cha đứa bé là ai, suýt nữa thì làm bà tức c.h.ế.t.

Hơn nửa tháng sau, con gái lại đột nhiên bảo sắp kết hôn rồi, nhà trai chính là cha của đứa bé. Bà và ông nhà mình trước tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại bùng lên cơn giận dữ, định cho cái thằng khốn đó một bài học.

"Hiểu mẹ không ai bằng con gái", Đinh Hiểu Ly biết cha mẹ chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Thạch Đầu nên vội vàng khai hết mọi chuyện ra.

Biết là con gái mình tính toán người ta, nhất là người đó lại là cậu chủ nhỏ của trang trại suối nước nóng, nếu không phải Đinh Hiểu Ly đang m.a.n.g t.h.a.i thì mẹ Đinh đã dùng chổi lông gà quất cho một trận rồi.

Sau đó hai nhà gặp mặt, nhìn thấy anh thông gia uy phong lẫm liệt, chị thông gia trẻ trung xinh đẹp lại có khí chất, hai vợ chồng nhà họ Đinh suýt nữa thì cúi đầu sát đất.

Gia đình như vậy đúng là họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, vậy mà vợ chồng nhà họ Hàn lại có thái độ rất tốt, khiến họ thực sự cảm thấy được trân trọng.

Sau đám cưới long trọng, chị thông gia còn đặc biệt thuê một trợ lý sinh hoạt chăm sóc Hiểu Ly. Đứa trẻ còn chưa ra đời đã bắt đầu tìm bảo mẫu, một lần tìm luôn hai người: một người chăm lo cơm nước sinh hoạt, một người chuyên chăm sóc đứa trẻ, thực sự khiến mẹ Đinh mở mang tầm mắt.

Trước đây bà cứ tưởng mình đến là để trông cháu ngoại, hóa ra đúng thực sự chỉ là "ngó" thôi, mỗi tháng còn được cho một nghìn tệ, bảo là tiền sinh hoạt phí nhưng ai cũng hiểu đó chính là tiền lương trả cho bà.

Nói thực lòng, cứ suốt ngày ở đây ăn ngon mặc đẹp, cũng chẳng phải trông cháu mà mỗi tháng nhận không một nghìn tệ, bà thực sự thấy hổ thẹn. Đã mấy lần bà muốn về quê nhưng con gái và con rể đều không chịu.

"Phụ giúp cũng vất vả mà chị. Bản thân tôi coi như đã từng nuôi dạy hai đứa con nên hiểu rõ nhất sự vất vả khi trông trẻ. Đúng rồi, đây là yến sào người ta tặng tôi, một mình tôi ăn không hết nên mang qua một ít cho chị và Hiểu Ly tẩm bổ." Tô Tú Tú giao yến sào cho dì giúp việc, rồi bế cháu nội nhẹ nhàng nựng vào mũi bé: "Ninh Ninh nhà chúng ta đẹp quá đi mất."

Mẹ Đinh ghé lại nhìn rồi cười nói: "Con bé này giống chị nên mới xinh xắn thế này đấy ạ."

Chủ yếu là Thạch Đầu giống Tô Tú Tú, nên đứa trẻ này thực ra là giống ba nó, vả lại Đinh Hiểu Ly cũng rất xinh đẹp, có cha mẹ như vậy thì Ninh Ninh không thể nào xấu được.

"Đúng rồi chị thông gia à, chị xem tôi ở bên này cũng chẳng có việc gì làm, hay là tôi cứ về nhà đi ạ, chủ yếu là tôi không yên tâm về ông nhà tôi ở quê." Mẹ Đinh nói với con gái không được nên định làm công tác tư tưởng với Tô Tú Tú.

"Nếu ở nhà không bận rộn lắm thì hay là đón bà thông gia và anh thông gia qua đây ở một thời gian đi ạ, chắc là Hiểu Ly cũng nhớ họ lắm." Tô Tú Tú không hiểu nổi sao mẹ Đinh lại cứ muốn về quê mãi thế.

Mẹ Đinh thấy nói với Tô Tú Tú cũng không xong, bèn thở dài một tiếng rồi nói: "Chao ôi, tôi chỉ là thấy cứ ở đây ăn không ở không, mỗi tháng còn nhận nhiều tiền thế này, thực sự là trong lòng thấy không yên ạ."

Tô Tú Tú ngẩn người, dở khóc dở cười nói: "Sao chị lại nhắc chuyện này nữa rồi. Tôi chẳng nói rồi sao, vì có chị ở đây trông nom đứa trẻ thì tôi và ba Thạch Đầu, rồi Thạch Đầu và Hiểu Ly mới có thể yên tâm làm việc được. Vì thế số tiền bốn người chúng tôi kiếm được trích ra một phần gửi chị cũng là điều nên làm thôi ạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.