[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 53

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:02

“Chị à, theo ý của bố mẹ thì ‘con gái gả đi như nước đổ đầu vịt’, giờ em chính là cái vũng nước đã đổ đi rồi, trừ lễ Tết ra thì em sẽ không về để làm gai mắt họ đâu. Chị cũng vậy, bớt can thiệp vào chuyện nhà đẻ đi. Sau này kết hôn rồi thì cứ lo mà sống tốt với anh giám đốc Mã kia là được.” Tô Tú Tú chẳng muốn tranh luận thêm với cô ta, những quan niệm đã thâm căn cố đế thì không cách nào thay đổi được.

Còn về vải vóc, cô thực sự không thiếu, nhưng cô không muốn cho, thích cho ai thì cho.

“Chị, không có việc gì thì chị về đi, bên em đang bừa bộn lắm, không tiếp đãi chị được.” Tô Tú Tú dứt khoát không giữ cơm, đứng dậy tiễn khách luôn.

Gương mặt Tô Trân Trân tái nhợt, mắt rưng rưng lệ, mắt thấy sắp quay đầu chạy ra ngoài thì bị Tô Tú Tú giữ c.h.ặ.t lại.

“Gì đây? Chê ngày tháng của em trôi qua quá bình yên, nên muốn bôi nhọ danh tiếng của em à?” Tô Tú Tú sa sầm mặt, lạnh giọng hỏi.

Nếu Tô Trân Trân cứ thế chạy ra ngoài, quay người đi sẽ có tiếng đồn cô bắt nạt chị em gái nhà đẻ ngay.

Tô Trân Trân vội vàng lắc đầu: “Không có, không có đâu em tư, sao em có thể nói chị như vậy, chị… chị chỉ là không nhịn được muốn khóc thôi.”

Chẳng lẽ lại là thể chất “mất kiểm soát nước mắt”? Tô Tú Tú nhìn nước mắt cô ta rơi lả chả, mũi cũng không tự chủ được mà cay cay, rồi nước mắt cũng trào ra theo.

Cô vốn không muốn khóc, nhưng cứ nhìn thấy người khác khóc là lại muốn khóc theo, cái thể chất này đúng là chẳng giống ai.

“Em tư, em… em đừng khóc, chị thật sự không muốn hại em, chị thật sự không nhịn được, xin lỗi, chị… chị đợi nín khóc rồi mới đi.” Tô Trân Trân luống cuống tay chân nói.

“Không cần đâu, cứ đi thế này đi, cả hai cùng khóc chứng tỏ tình chị em mình sâu đậm.” Tô Tú Tú lau nước mắt, dắt tay Tô Trân Trân đi ra ngoài.

Người trong viện thấy hai chị em đều đang quẹt nước mắt, quả nhiên cho rằng họ lâu ngày không gặp nên mới xúc động như thế, còn bàn tán xôn xao chuyện Tô Tú Tú và chị gái tình cảm thắm thiết.

Tiễn Tô Trân Trân đến trạm xe buýt, Tô Tú Tú mím môi: “Về nhanh đi, chị… thôi bỏ đi, tạm biệt.”

Tô Tú Tú định dặn cô ta kết hôn rồi thì đừng có lúc nào cũng chỉ biết lo cho nhà đẻ, nhưng nghĩ đến tính cách của cô ta, không chừng lại học theo Vương Ái Hương, nên thôi vậy.

“Tạm biệt.” Tô Trân Trân thấy xe buýt sắp tới, vội vàng hỏi: “Em tư, chị kết hôn em có đến không?”

Tô Tú Tú lắc đầu: “Chuyện của em bên đó truyền tai nhau dữ dội lắm phải không? Em không đi đâu, tránh làm loạn thêm chuyện của mọi người.”

Lừa sổ hộ khẩu, lén mở giấy chứng nhận để đăng ký kết hôn, tự mình tìm bà mối… những việc này dù đặt ở 50 năm sau vẫn khiến người ta bàn ra tán vào, huống chi là thời đại này. Trong vài năm tới, cô hẳn là “tấm gương xấu” của vùng đó, hoặc là bài học cảnh tỉnh cho các nhà có con gái.

Tiễn Tô Trân Trân xong, Tô Tú Tú thong thả về nhà. Hàn Kim Vũ đang nấu cơm, Hàn Kim Nguyệt thì đang may quần, thấy cô về liền nở nụ cười ngọt ngào: “Chị dâu, hôm nay chị mệt lử rồi nhỉ, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Hai anh em nhà họ Hàn tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện của Tô Trân Trân, vì họ hiểu rất rõ mối quan hệ của chị dâu với nhà đẻ không được tốt lắm.

“Các em cũng mệt cả ngày rồi, quần cũng không vội mặc, đừng làm nữa.” Tô Tú Tú ngồi xuống đối diện Hàn Kim Nguyệt: “Khi nào các em khai giảng? Lúc đó có phải ở nội trú không? Nếu không xa quá thì về nhà vẫn tốt hơn.”

“Em đỗ vào trường Trung học số 3, cách nhà hơi xa, với cả chương trình cấp ba khá nặng nên chắc chắn phải ở nội trú rồi.” Hàn Kim Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Tô Tú Tú, khoác tay cô: “Chị dâu, em cũng chẳng nỡ xa mọi người, đây là lần đầu em ở ký túc xá, không biết các bạn có dễ gần không.”

“Yên tâm đi, Tiểu Nguyệt nhà mình đáng yêu thế này, các bạn chắc chắn đều thích làm bạn với em.” Tô Tú Tú giũ giũ xấp vải hoa nhí nền đỏ: “Chỗ này đủ may ba chiếc áo, chị không có áo bông nên chị may một cái mỏng một cái dày, còn dư lại may cho em một cái, em muốn mỏng hay dày?”

Thú thực, Hàn Kim Nguyệt rất thích mẫu hoa này, nhưng đây là vải anh trai chị dâu tặng chị, sao cô có thể lấy được.

“Chị dâu, em đủ quần áo mặc rồi, không cần may đồ mới đâu ạ.”

“Lúc dọn đồ chị thấy rồi, chỉ có đúng hai chiếc, một chiếc thì cũ mèm, vá chằng vá đụp, bông bên trong cũng cứng lại rồi. Học sinh cấp ba, thiếu nữ cả rồi, chị dâu may cho em cái áo mới để mặc đến trường cho xinh đẹp.” Tô Tú Tú rất quý cô em chồng hiểu chuyện này nên cũng sẵn lòng cho đồ.

“Xinh đẹp gì thế?” Hàn Kim Dương xách một cái cặp l.ồ.ng về, tò mò hỏi.

“Chuyện của phụ nữ tụi em, anh biết làm gì.” Tô Tú Tú lườm anh một cái, rồi cười nói: “Sao hôm nay anh về muộn thế?”

Hàn Kim Dương mở cặp l.ồ.ng ra, đầy một ngăn thịt kho tàu, cười đáp: “Thằng Hạo kiếm được miếng thịt, làm bên nhà thằng Quân, mỗi đứa một cặp l.ồ.ng mang về. Tiểu Vũ, cơm xong chưa? Chúng ta ăn lúc còn nóng, nguội mất ngon.”

Hàn Kim Nguyệt vội vàng đi lấy bát đũa, rồi giục Hàn Kim Vũ nhanh tay lên, trong đầu thì nghĩ: Nguội cũng không sao, thịt thì kiểu gì cũng ngon hết.

Vì trời nóng không để lâu được nên cả nhà ăn sạch trong một bữa. Ăn xong, mấy người thỏa mãn ngồi tán gẫu.

“Lại đây lại đây, mọi người mau ra đây nào! Để tôi giới thiệu thành viên mới của tứ hợp viện, con rể tôi, Lâm Ngọc Trác!”

Bên ngoài vang lên giọng nói hớn hở của bà góa họ Vương.

Chương 74: Kỳ kinh nguyệt

Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương nhìn nhau, chuyện gì vậy, Chu Hỷ Nguyệt kết hôn rồi sao?

Mấy người ra đến sân thì thấy bà Vương đứng trên bậc thềm, bên cạnh là Chu Hỷ Nguyệt và một người đàn ông trông khá thanh tú.

Thấy mọi người đều đã ra ngoài, bà Vương vỗ tay, nói lớn: “Các bác các chú, hàng xóm láng giềng, để tôi giới thiệu với mọi người, đây là con rể tôi, Lâm Ngọc Trác. Hôm nay đã nhận giấy kết hôn rồi, sau này là người của tứ hợp viện chúng ta.”

Mọi người bắt đầu đ.á.n.h giá Lâm Ngọc Trác: da dẻ trắng trẻo, cao khoảng mét tám, dáng người hơi gầy, chủ yếu là khí chất rất tốt, ôn hòa như ngọc, giống như một công t.ử hào hoa thời xưa.

“Chào các bác, các chú, các dì, các anh chị em. Tôi tên Lâm Ngọc Trác, là chồng của Hỷ Nguyệt. Được dọn vào viện này, có duyên trở thành hàng xóm với mọi người, mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn.” Lâm Ngọc Trác giọng nói ôn tồn, nghe qua là biết tính tình rất tốt.

Ai cũng biết bà Vương muốn tuyển rể ở rể (chó chui gầm chạn), kết hợp với những gì họ vừa nói thì Lâm Ngọc Trác chính là rể ở rể. Mọi người đều tò mò, một người diện mạo xuất chúng, khí chất không tầm thường thế này sao lại chịu đi ở rể?

Dĩ nhiên, những thắc mắc đó không thể hỏi ra miệng, nếu không sẽ kết oán với bà Vương.

“Chị Vương, chúc mừng nhé! Định khi nào tổ chức tiệc đây?” Bà góa Trịnh cười hì hì hỏi.

Thấy bà Vương tuyển được chàng rể tốt thế này, bà ta cũng thấy động lòng. Điều kiện nhà bà Vương còn chẳng bằng nhà bà ta, lại còn có đứa con trai bệnh tật làm gánh nặng. Bà ta có bốn cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp, sau này chắc cũng tuyển được chàng rể như thế này.

“Vẫn chưa định ngày, khi nào chọn được ngày lành tôi sẽ thông báo cho mọi người. Ngọc Trác, Hỷ Nguyệt, phát kẹo hỷ cho mọi người đi, để ai cũng được hưởng chút lộc hỷ.” Bà Vương hớn hở nói.

Được chia kẹo hỷ đương nhiên ai cũng vui, mọi người nhận kẹo, miệng không ngớt lời chúc tụng, khiến bà Vương cười không thấy mặt trời.

Đến lượt Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú, bà Vương hơi hếch cằm: “Con rể tôi là Lâm Ngọc Trác, cũng là học sinh cấp ba giống Tú Tú đấy, thấy sao? Có phải rất tuấn tú không?”

Tô Tú Tú cạn lời một chút rồi nói: “Rất xứng đôi với con gái bác. Hỷ Nguyệt, chúc mừng tân hôn, chúc hai bạn sớm sinh quý t.ử, trăm năm hạnh phúc.”

Nụ cười trên mặt Chu Hỷ Nguyệt cứng lại một chút: “Cảm ơn chị dâu. Ngọc Trác, để em giới thiệu với anh, đây là anh hàng xóm của em, anh Hàn Kim Dương. Anh Hàn, đây là vợ anh Hàn, chị dâu Tô.”

“Chào anh Hàn, chào chị dâu, cảm ơn lời chúc của hai người. Nào, mời ăn kẹo để lấy hỷ.” Lâm Ngọc Trác vừa rồi đã nhìn thấy Tô Tú Tú, có chút ngạc nhiên vì trước đây anh từng gặp cô ở trường cấp ba.

“Cảm ơn.” Hàn Kim Dương nhận kẹo: “Hôm nay nhà tôi mới chuyển tới, trong phòng còn nhiều đồ cần dọn dẹp nên xin phép vào trước, mọi người cứ tiếp tục chia kẹo nhé.”

Mấy người về đến nhà, Hàn Kim Nguyệt không nhịn được: “Có gì mà đắc ý chứ. Ơ, chị dâu, chị nói xem anh Lâm Ngọc Trác kia nhìn vừa bảnh vừa có khí chất, lại còn là học sinh cấp ba, sao lại chịu đi ở rể nhỉ?”

Đây cũng là điều Tô Tú Tú thắc mắc. Khí chất của Lâm Ngọc Trác nhìn qua là biết không phải gia đình bình thường có thể nuôi dưỡng ra được. Đừng nói là ở rể, ngay cả trong điều kiện bình thường, chưa chắc anh ta đã lấy Chu Hỷ Nguyệt.

Không phải nói Chu Hỷ Nguyệt không tốt, mà nhìn họ cứ như người của hai thế giới khác nhau vậy.

“Kệ anh ta vì lý do gì, dọn dẹp chút rồi đi ngủ sớm thôi.” Miệng nói vậy nhưng Hàn Kim Dương định bụng sẽ nhờ người điều tra thử. Dù sao cũng sống chung một viện, lỡ có vấn đề gì ảnh hưởng đến Tú Tú và các em thì sao?

Tóm lại, cẩn thận không bao giờ thừa.

Hôm nay bận rộn cả ngày, người ngợm dính dớp, Tô Tú Tú bảo Hàn Kim Dương xách một thùng nước vào phòng trong. Trời nóng thế này chẳng cần pha thêm nước nóng, nhưng vừa cởi quần ra, Tô Tú Tú đờ người: quần dính đầy m.á.u.

Xuyên không đến thế giới này xong, đầu tiên là đấu trí đấu dũng với bố mẹ nguyên thân, rồi đến xem mắt kết hôn, dạo gần đây lại buôn bán rồi sửa nhà, cô quên khuấy mất chuyện "đến tháng".

Thời này đến tháng thì dùng cái gì nhỉ? Tô Tú Tú lục tìm ký ức của nguyên thân, trời ạ, có người dùng tro bếp, có người dùng vải vụn, điều kiện tốt hơn chút thì dùng giấy bản (giấy rơm). Chẳng lẽ giờ vẫn chưa có băng vệ sinh?

Nhớ lại một chút, ở cửa hàng bách hóa có bán, nhưng giá cao, tận hai hào một chiếc, mà lại không dán được vào quần, phải cho vào "thắt lưng nguyệt sự" mới dùng được.

Có là được, ngày mai nhất định phải đi mua, nhưng tối nay phải dùng cái gì đây!

“Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt.” Tô Tú Tú nấp sau cánh cửa, vẫy vẫy tay gọi Hàn Kim Nguyệt: “Em lại đây một chút.”

Hàn Kim Dương thấy vậy liền bước tới hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Anh cứ làm việc của anh đi. Tiểu Nguyệt, em vào đây, chị có chuyện muốn nói.” Tô Tú Tú lách người cho Hàn Kim Nguyệt vào phòng, đợi cô bé vào rồi, "cạch" một tiếng, đóng sầm cửa lại.

“Chị dâu, chị gọi em có việc gì ạ?” Hàn Kim Nguyệt tò mò hỏi.

“Tiểu Nguyệt, em đã có nguyệt sự chưa?” Tô Tú Tú hỏi.

Hàn Kim Nguyệt ngẩn người: “Có rồi ạ. Chị dâu, chị đến ngày rồi à? Đợi chút, để em lấy giấy bản cho chị.”

“Ơ kìa.” Tô Tú Tú giữ Hàn Kim Nguyệt lại: “Chị không có thắt lưng nguyệt sự, em xé cho chị một dải vải, để mai chị làm một cái.”

“Vâng ạ, chị dâu đợi em một lát, em quay lại ngay.” Hàn Kim Nguyệt chạy biến ra ngoài, cắt một dải vải, sau đó cầm thêm một xấp giấy bản chạy vội trở lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 53: Chương 53 | MonkeyD