[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 56

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:03

Việc chia tiền nong thì Tô Tú Tú đã bàn với Hàn Kim Dương từ trước, nên anh biết số tiền lần trước đã dùng để mua việc cho Tô Vĩnh Cường. Mới đó mà đã kiếm thêm được hơn 500 đồng, hèn chi ngày xưa nhiều người thích kinh doanh đến thế. Nếu chỉ dựa vào lương, mười năm cũng chẳng để dành nổi số tiền lớn như vậy.

"Tiền em tự kiếm được thì em cứ cất đi." Hàn Kim Dương tìm một chiếc hộp gỗ đưa cho Tô Tú Tú.

Tô Tú Tú không từ chối, hớn hở bỏ tiền vào hộp: "Nếu anh cần dùng việc gì thì cứ lấy chỗ em."

Hàn Kim Dương gật đầu, không quên dặn dò thêm lần nữa: "Mặc dù có cái danh nhân viên thu mua làm lá chắn, nhưng vẫn phải cẩn thận. Lỡ có chuyện gì thì hậu quả khôn lường."

"Em biết mà, anh yên tâm đi. Tụi em không trao đổi đồ ở các làng ngoài đâu, toàn đi mấy bản làng vùng sâu vùng xa thôi. Đợi đàn gà vịt mới nuôi ở làng Long Nham lớn rồi thì càng không cần phải tìm mối ở ngoài nữa." Tô Tú Tú nói khẽ.

Vì vụ ầm ĩ của Hàn Kim Dương mà bác Trương lăn ra ốm, chẳng biết là bệnh thật hay giả, chỉ thấy mấy ngày nay bác ấy cứ nằm liệt giường. Mấy bà bác, bà thím chơi thân với bác Trương hễ thấy Tô Tú Tú là né từ xa, như thể cô mang mầm bệnh trên người vậy.

Đối với chuyện này, Tô Tú Tú hoàn toàn chẳng để tâm. Họ tránh xa cô càng tốt, cô cũng đã chán ngấy việc phải tiếp chuyện bọn họ rồi.

Tuy nhiên, vẫn có những người tiếp tục qua lại với cô như bác Mã, bà góa Trịnh, bác Lưu. Những người ở sân thứ ba (tam tiến viện) trừ bà bác họ Hồ ra thì mọi người vẫn đối xử với cô như cũ.

Hôm đó, Vương Mỹ Quyên sang nhà Tô Tú Tú ngồi chơi tán gẫu.

"Tú Tú, em biết vì sao bác Hồ lại sợ đắc tội bác Trương không?" Vương Mỹ Quyên thì thầm hỏi.

Tô Tú Tú thật thà lắc đầu, rồi hỏi lại đúng như mong đợi của đối phương: "Vì sao ạ?"

"Tất nhiên là vì nhà cửa rồi, chính là cái căn nhà em đang ở này này." Vương Mỹ Quyên dậm chân xuống đất, cười giễu: "Bác Hồ ngày xưa thân với bác Kim nhất, nhưng từ khi căn này trống ra thì ngày nào cũng chạy sang sân thứ hai. Chỉ sau hai ngày mà bác ấy với bác Trương đã thân thiết như chị em ruột, mục đích là muốn bác Trương nói giúp vài câu để bác ấy thuê được căn này đấy."

"Hóa ra là vậy. Nhưng căn này có cho bác ấy thuê hay không thì bác Trương nói cũng đâu có quyết định được." Bác Trương chỉ là người quản việc trong một cái sân nhỏ, làm gì có quyền lực lớn thế.

Vương Mỹ Quyên liếc nhìn xung quanh: "Bác Trương có người thân làm ở ban quản lý phố (nhai đạo xử), nếu bác ấy chịu giúp thì không chừng cũng thành công đấy. Nhưng chị nghĩ bác Trương sẽ không giúp đâu. Cái ơn nghĩa này dùng một lần là ít đi một lần, sao bác ấy có thể tùy tiện giúp bác Hồ được."

Nói xong chuyện đó, cả hai lại chuyển sang chuyện sửa nhà. Khung sườn tổng thể đã dựng xong, ngày mai có thể lắp sàn, sau đó là làm nền, sơn tường là hoàn thành công việc trang trí.

"Tú Tú, phòng tắm nhà chị đã dùng được rồi đấy, nhất là cái chỗ đi vệ sinh ấy. Mấy ngày nay chị toàn đi trong đó, dùng xong dội một gáo nước là sạch, chẳng có tí mùi nào." Vương Mỹ Quyên phấn khích kể.

"Thế ạ? Dùng tốt là mừng rồi." Tô Tú Tú nói với vẻ mong đợi.

"Không chỉ tốt mà là cực kỳ tốt luôn. Từ nay về sau không cần phải dậy sớm đi đổ bô, càng không phải xếp hàng cọ bô nữa. Đúng rồi Tú Tú, anh Kim Dương nhà em có mua được giường không? Hỏi giúp chị với, vợ chồng chị muốn thay cái giường mới." Vương Mỹ Quyên lay lay cánh tay Tô Tú Tú.

"Được ạ, để em hỏi anh ấy xem." Thấy Vương Mỹ Quyên vẫn biết chừng mực, chỉ là nhờ hỏi thăm nên Tô Tú Tú đồng ý ngay.

Vương Mỹ Quyên đi khỏi chưa bao lâu thì Tô Vĩnh Cường tới.

"Hôm qua anh về làng một chuyến, cụ bí thư bảo lợn rừng lại xuống núi rồi. Sắp đến vụ thu hoạch, sợ lợn rừng phá nát mùa màng nên làng định cuối tuần này lên núi săn lợn. Đợi em rể đi làm về, em hỏi chú ấy xem có đi không, nếu đi thì cuối tuần này cùng về."

"Đi chứ ạ, tiện thể em cũng về một chuyến." Tô Tú Tú đã muốn về nhà từ lâu, chủ yếu là để thăm Tô Yến Yến.

"Em cũng về à?" Tô Vĩnh Cường trầm ngâm một lát rồi nói: "Em cũng nên về một chuyến đi. Chẳng biết đứa nào ăn không ngồi rồi đi đồn bậy đồn bạ, trong làng toàn lời ra tiếng vào về em. Có đứa bảo em gả cho thằng ngốc, đứa thì bảo em gả cho lão già 70-80 tuổi, có đứa lại bảo em gả cho một gã xấu xí. Lần này đưa em rể về đi dạo một vòng quanh làng cho bọn họ lác mắt, khóa miệng chúng nó lại."

Chương 78: Về làng

Đợi Hàn Kim Dương đi làm về, Tô Tú Tú kể chuyện đi săn cho anh nghe.

"Đi chứ, để anh rủ thêm cả Quách Thắng Lợi nữa." Hàn Kim Dương gật đầu ngay lập tức.

"Em cũng về nữa. Từ hồi tháng Giêng lên đây em chưa về quê lần nào. Với cả, em nghe anh hai nói trong làng nhiều người đồn em gả cho một lão xấu xí. Em đưa anh về đi lượn một vòng trong làng cho bọn họ thấy chồng em bảnh bao thế nào." Tô Tú Tú hếch cằm, lộ vẻ tự hào.

Hàn Kim Dương không nhịn được, cốc nhẹ vào đầu cô một cái. Cái gì mà "đi lượn một vòng", bộ anh là gia súc sao?

Nhoáng cái đã đến cuối tuần. Tô Tú Tú chuẩn bị một bình rượu, một cân đường đỏ. Lễ vật này dù là ở thành phố cũng được coi là sang trọng rồi.

"Em mang một cân đường đỏ là đủ rồi." Tô Vĩnh Cường mua một cân thịt đưa cho Tô Tú Tú để cô xách về.

"Lần đầu em đưa anh Kim Dương về nên phải có đôi có lứa, thịt anh cứ giữ lấy đi." Tô Tú Tú đẩy lại, thấy Tô Vĩnh Cường đang dắt xe đạp liền hỏi: "Anh lấy xe đâu ra thế?"

"Xe của thằng Đông đấy." Tô Vĩnh Cường vỗ vỗ vào yên xe. "Nhân viên thu mua được cấp một chiếc xe đạp. Tháng này nó hoàn thành vượt chỉ tiêu nên nhà máy giao xe cho nó sớm hơn."

Hai người đang tán gẫu thì Hàn Kim Dương và Quách Thắng Lợi đạp xe tới.

"Lên xe đi, chúng ta đạp nhanh thì chắc tầm một tiếng rưỡi là đến nơi." Hàn Kim Dương giục Tô Tú Tú lên xe. Đợi cô ngồi vững, anh vung tay một cái, cả đoàn xuất phát hướng về thị trấn An Sơn.

Tại làng Lâm Khê, xã Hồng Kỳ, thị trấn An Sơn, nhà họ Tô: Tô Hồng Binh đang ngồi sửa ghế, thỉnh thoảng lại ngó ra con đường nhỏ ngoài cổng.

"Đừng ngóng nữa, người ta giờ là người thành phố rồi, ăn cơm nhà nước, chẳng thèm về cái xó xỉnh này đâu." Con gái út của Tô Hồng Binh là Tô Lệ Lệ bĩu môi nói.

"Lệ Lệ!" Bác gái họ Tô đang nhặt rau, nghe con gái nói vậy liền không vui mà quát một tiếng.

Tô Lệ Lệ hậm hực quay mặt đi: "Con nói sai à? Việc lớn như tìm được việc làm mà anh ấy cũng chẳng thèm bàn bạc với bố mẹ, chẳng phải là sợ bố mẹ cản không cho đi sao? Bố mẹ cũng thế, có con gái ruột thì không thương, cứ muốn con trai nhà người ta. Con đã bảo rồi, dù con không lấy chồng thì cũng sẽ phụng dưỡng bố mẹ đến già."

Cái b.úa trong tay Tô Hồng Binh gõ mạnh xuống đất phát ra tiếng trầm đục, y như tâm trạng của ông lúc này.

"Bố bảo con bao nhiêu lần rồi, thằng Cường giờ là con trai của bố và mẹ con, là anh ruột của con. Bố mẹ có nó lo hậu sự sau này rồi, không cần đến con. Lần sau còn nói thế nữa thì đừng trách bố." Tô Hồng Binh mắt đỏ ngầu, lên tiếng đe dọa.

Tô Lệ Lệ rơm rớm nước mắt, không dám lên tiếng nữa nhưng trong lòng vẫn không phục. Rõ ràng cô và chị gái mới là con ruột, vậy mà trong mắt bố mẹ, dù họ có làm gì cũng không bằng Tô Vĩnh Cường, chỉ vì họ là phận nữ nhi.

Lúc này, Tô Vĩnh Cường dẫn theo nhóm Tô Tú Tú đã về tới đầu làng. Nơi đây có một cây ngân hạnh hàng trăm năm tuổi. Vào mùa hè, các cụ già thường thích ngồi dưới gốc cây trò chuyện. Thế nên họ vừa vào làng đã bị đám đông nhìn thấy.

"Kia là thằng Cường nhà lão Tô đúng không? Nghe nói giống bố đẻ nó, tìm được việc trên thành phố rồi, giỏi thật đấy." Một bà lão trông hiền hậu lên tiếng khen ngợi.

"Nghe nói chỉ là công nhân thời vụ thôi, làm không tốt là bị đuổi ngay, không giỏi bằng bố đẻ nó đâu." Một bà lão mặt nhọn bĩu môi bác bỏ.

Ngồi giữa hai người là một bà cụ tóc bạc phơ, vừa quạt vừa nói: "Thằng Hồng Quân lú lẫn thật rồi, đem đứa con hiếu thảo nhất cho người ta làm con nuôi, rồi sẽ có lúc nó hối hận."

"Kể cả thời vụ thì cũng là có tiền đồ rồi. Mà lão Hồng Quân sợ gì chứ, lão còn hai thằng con trai nữa mà. Ơ, đứa đi cạnh thằng Cường là ai đấy? Có phải con bé thứ tư nhà lão Hồng Quân không?" Một bà thím trẻ hơn rướn người nhìn cho kỹ, rồi vỗ đùi cái đét: "Đúng là con bé thứ tư nhà lão Hồng Quân rồi, tên Tú Tú đúng không? Nghe bảo nó trượt đại học, bà Vương Ái Hương định gả nó đi, nó không chịu nên tự tìm được một anh chồng làm quan, có điều nghe nói mặt mũi hơi xấu."

Bà lão hiền hậu lắc đầu: "Không đúng, nghe bảo tìm được ông chồng già lắm, phải hơn tuổi lão Hồng Quân ấy chứ, mà cũng chỉ là công nhân bình thường thôi. Tôi đoán con Tú Tú chắc bị lão già đó dùng lời đường mật lừa gạt rồi."

Bà lão mặt nhọn cũng lắc đầu: "Mấy bà nghe sai hết rồi. Tôi nghe bà nội con Tú Tú nói, chồng nó trông cũng được, nhưng đầu óc không được bình thường cho lắm."

"Không thể nào, Tú Tú học hết cấp ba, sao lại tìm hạng người như các bà nói được." Bà cụ tóc bạc liếc họ một cái, vịn thân cây đứng dậy đi về phía nhóm Tô Tú Tú: "Tú Tú, về thăm ông bà với anh hai đấy à?"

"Bà Vương ạ, bà đang hóng mát ở đây ạ?" Tô Tú Tú vội vàng lại gần đỡ bà cụ, tiện thể chào hỏi mọi người dưới gốc cây: "Cháu chào các bà, các thím ạ. Hôm nay mọi người không bận việc gì ạ?"

"Mấy hôm nay thì còn đỡ, vài hôm nữa là vào vụ rồi. Ôi Tú Tú, lâu ngày không gặp trông cháu xinh ra bao nhiêu." Bà thím trẻ trêu chọc.

"Tú Tú này, bà nghe nói cháu lấy chồng rồi, chồng cháu đâu? Sao không dắt về cho ông bà cháu xem mặt?" Bà lão mặt nhọn sốt sắng hỏi ngay.

Tô Tú Tú nhếch môi, chỉ về phía Hàn Kim Dương đang đứng cách đó không xa: "Anh ấy đến rồi ạ, đang ở kia kìa. Anh Kim Dương, lại đây chào các bà các thím làng em đi."

Hàn Kim Dương dừng xe, bước đôi chân dài tới cạnh Tô Tú Tú, lịch sự chào hỏi mọi người, rồi lấy ra một túi kẹo để chia hỷ.

"Kẹo cưới của cháu và Tú Tú ạ." Hàn Kim Dương chia cho mỗi người hai viên kẹo. Gặp các ông các chú, anh lại chia cho mỗi người hai điếu t.h.u.ố.c.

"Bà Vương ơi, thằng Đại Trụ có nhà không ạ?" Tô Vĩnh Cường chạy lại, cười hì hì hỏi.

"Bà cũng không biết nữa. Cường này, cháu mua xe đạp rồi à?" Bà cụ Vương tinh mắt thấy có tới ba chiếc xe đạp.

"Cháu làm gì có tiền mua, xe mượn bạn đấy ạ." Tô Vĩnh Cường chào hỏi thêm vài câu rồi bảo: "Tú Tú, Kim Dương, chú bí thư đang đợi chúng ta, để lúc khác hãy nói chuyện với các bà các thím sau."

"Vâng, chào các bà các thím, tụi cháu đi trước đây ạ." Tô Tú Tú chào xong, cùng Hàn Kim Dương dắt xe đi tiếp.

Đợi họ đi khuất, đám đông dưới gốc cây lập tức "nổ tung", bàn tán xôn xao về Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương.

Bà lão hiền hậu: "Trông đâu có già đâu, cùng lắm là 24-25 tuổi thôi chứ mấy. Người cao ráo, chân dài, mặt mũi lại khôi ngô. Tôi đã bảo rồi mà, con Tú Tú sao có thể lấy chồng xấu xí được."

Bà lão mặt nhọn: "Trông tinh anh thế kia, ăn nói lại khéo léo, đứa nào đồn đầu óc cậu ta không bình thường đấy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 56: Chương 56 | MonkeyD