[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 60
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:05
Tô Tú Tú cạn lời một lúc, rồi bật cười: "Thôi ạ, chỉ là lúc mới chia tay em có hơi buồn một chút, giờ thì ổn rồi."
Bên cạnh, Tô Vĩnh Cường cố nhịn cười đến mức mặt mũi méo xệch. Buồn bực gì chứ, hồi Tú Tú không có ở nhà, bà nội suốt ngày mắng mỏ cô thì có.
"Tú Tú, hôm nay bà nội nói gì với em thế? Lời bà ấy nói em nghe cho biết vậy thôi, tuyệt đối đừng để bụng nhé." Tô Vĩnh Cường nói giọng đầy tâm huyết.
Tô Tú Tú thầm thấy buồn cười. Thật thú vị, mấy lời cô vừa dặn Tô Yến Yến, giờ Tô Vĩnh Cường lại đem đúng những lời đó ra dặn lại cô.
"Em biết rồi, em có ngốc đâu." Tô Tú Tú liếc Tô Vĩnh Cường một cái.
Chuyến đi săn ở làng Lâm Khê lần này xem như cả nhóm thu hoạch lớn. Vì ba người góp công nhiều nhất, sau khi bàn bạc, các cán bộ làng quyết định thưởng cho họ con lợn rừng nhỏ lớn nhất. Hàn Kim Dương nhờ thợ m.ổ x.ẻ ra làm bốn phần: đầu heo, bộ lòng và một nửa chân trước đem biếu nhà họ Tô; nửa chân trước còn lại Tô Vĩnh Cường giữ lấy, bảo là để đem tặng người khác nhưng cụ thể là ai thì không rõ; còn hai cái chân sau nhiều thịt nhất, Hàn Kim Dương và Quách Thắng Lợi mỗi người một cái.
Ngoài ra, mấy con gà rừng họ săn được thì buổi tối đã ăn hết hai con, hai con còn lại chia cho mỗi người một con mang về.
Ngay cả Tô Tú Tú cũng hái được một làn rau dại, tất cả đã được bỏ vào gùi để cõng về nhà.
Đường đêm khó đi hơn ban ngày, nên cả nhóm mất hơn hai tiếng mới về tới thành phố. Trên đường đi, đội tuần tra chặn họ lại với vẻ mặt rất nghiêm nghị, nhưng sau khi xem giấy tờ của Quách Thắng Lợi và Hàn Kim Dương, họ liền cho đi ngay.
Tô Vĩnh Cường nhìn mà ngưỡng mộ: "Đúng là phải có công việc như các anh mới được, chứ nếu là em, chắc bị tra hỏi vài tiếng đồng hồ cũng nên."
"Đợi cậu chuyển chính thức, cầm giấy chứng nhận của đơn vị thì đi đâu người ta cũng không làm khó đâu." Hàn Kim Dương vỗ vai anh.
"Ấy, anh cẩn thận chút." Chiếc xe đạp vừa đi qua một vũng nước, tay lái hơi chao đảo làm Tô Tú Tú giật mình vỗ nhẹ vào lưng Hàn Kim Dương một cái.
Đến ngã ba, ba người chào tạm biệt rồi ai về nhà nấy. Lúc vợ chồng Tô Tú Tú về tới tứ hợp viện thì cửa lớn đã khóa trái.
Hàn Kim Dương dựng xe đạp, tiến lại gõ cửa: "Bác Mã ơi, phiền bác mở cửa giúp cháu với."
Thực ra vợ chồng bác Mã vẫn chưa ngủ, họ tắt đèn sớm chỉ đơn thuần là để tiết kiệm điện. Nghe thấy động tĩnh, bác Mã liền ra mở cửa. Thấy Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú cõng gùi, bác hít hà cái mũi rồi hỏi: "Sao về muộn thế này?"
"Người nhà ở quê Tú Tú nhiệt tình quá, cứ kéo cháu lại uống rượu suốt. Bác Mã, trời cũng muộn rồi, tụi cháu xin phép về phòng trước, có gì mai cháu kể bác nghe kỹ hơn." Hàn Kim Dương cảm ơn rồi cùng Tú Tú đi vào sân thứ ba.
Bác Mã đóng cửa xong, về nhà liền nói với bác gái: "Không phải Tú Tú là người thành phố sao? Sao lại có người nhà ở quê nhỉ?"
Chuyện này bác gái Mã lại biết rõ, vì lần trước sang giúp việc bà có nghe Tú Tú kể qua.
"Bố Tú Tú vào thành phố làm việc từ những năm 50. Ông bà nội và các họ hàng khác của con bé vẫn ở quê cả. Tú Tú có hộ khẩu thành phố là nhờ học giỏi, bố mẹ đưa lên đây đi học rồi nhập khẩu luôn. Hồi đó nhập hộ khẩu không khó như bây giờ, cũng là cái vận may của con bé."
"Thế thì họ hàng ở quê chắc cũng khá giả lắm. Lúc nãy mở cửa tôi ngửi thấy mùi thịt thơm phức, cái gùi thì nặng trĩu, chắc là mang được bao nhiêu đồ lên. Này, bà bảo nếu mình hỏi mua lại thịt của họ, liệu họ có đồng ý không?" Bác Mã hạ giọng hỏi.
Bác gái lườm ông một cái: "Giờ nhà ai mua thịt mà chẳng khó? Vợ chồng Kim Dương vất vả lắm mới kiếm được miếng thịt, mình theo sau góp vui cái gì."
"Góp vui gì mà góp vui, con út nhà mình bao lâu rồi không được miếng thịt nào vào bụng. Tôi có phải xin không đâu, cứ trả theo giá chợ đen (chợ chim) là được, không cần nhiều, mua lấy hai lạng thôi. Con bé học hành vất vả, phải tẩm bổ cho nó chứ." Bác Mã nghiêm túc nói.
Nhắc đến con út, bác gái Mã cũng d.a.o động. Bà thực ra có ba đứa con: con cả là trai, hai năm sau sinh thêm con gái, nhưng nuôi đến hai tuổi thì chẳng may ngã xuống giếng c.h.ế.t đuối. Hồi đó bà khóc đến gần mù cả mắt. Không ngờ mấy năm sau lại mang thai, sinh ra đứa con gái út giống hệt đứa trước. Bà cứ ngỡ con gái thứ hai đầu t.h.a.i quay lại nên cưng chiều con bé như trứng mỏng.
"Thôi được rồi, để mai tôi hỏi Tú Tú xem sao." Cuối cùng bác gái Mã chốt lại.
Tú Tú đã về đến nhà. Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt vẫn đang ngồi ở phòng khách đợi họ.
"Sao hai đứa vẫn chưa nghỉ ngơi? Chẳng phải chị bảo là không chắc hôm nay về được sao?" Tô Tú Tú vừa lấy đồ trong gùi ra vừa hỏi: "Hai đứa ăn cơm chưa?"
"Tụi em ăn rồi. Anh chị ăn gì chưa ạ?" Hàn Kim Nguyệt đặt đồ xuống, sẵn sàng đi nấu cơm.
"Anh chị cũng ăn rồi." Tô Tú Tú xếp gọn đồ đạc, bảo Hàn Kim Dương lấy thịt ra. Trời nóng thế này, nếu không muối lại thì mai sẽ hỏng mất.
Nhìn miếng thịt lợn rừng to tướng, mắt Hàn Kim Nguyệt sáng lên. Cô vội bưng một cái chậu lớn lại, thì thầm hỏi: "Hôm nay săn được bao nhiêu lợn rừng mà được chia nhiều thế này ạ?"
"Chủ yếu là nhờ anh cả em giỏi đấy. Chị nghe cụ bí thư ở làng nói anh ấy b.ắ.n một phát là hạ gục luôn. Còn có anh Quách Thắng Lợi và anh hai chị nữa, vì ba người công lớn nhất nên được chia chung một con lợn nhỏ." Tô Tú Tú bỏ thịt và con gà rừng đã làm sạch vào chậu, "Muối trong nhà còn đủ không em?"
"Chắc là đủ ạ." Hàn Kim Vũ ôm hũ muối lại, "Chị dâu, anh chị vất vả cả ngày rồi, việc còn lại cứ để em lo."
Nói đoạn, chẳng đợi Tú Tú kịp lên tiếng, Kim Vũ đã ngồi xuống cạnh Kim Nguyệt bắt đầu muối thịt.
Tú Tú quả thật đã mệt rã rời. Một phần vì phải đối phó với bà nội và bác cả ở quê nên thấy mệt tâm, phần khác là vì ngồi xe đạp. Tuy không phải đạp nhưng đường sá ổ gà ổ voi, xương cốt cô muốn rời ra từng mảng.
"Vậy làm phiền hai đứa nhé, chị ngồi nghỉ một lát." Tô Tú Tú rửa tay xong liền ngồi xuống ghế bên cạnh.
Hàn Kim Dương xách một thùng nước về: "Tú Tú, mau rửa ráy rồi đi ngủ đi, mệt cả ngày rồi."
Đêm đó cô ngủ cực kỳ ngon giấc. Sáng hôm sau Hàn Kim Dương dậy lúc nào cô cũng không biết, mãi đến khi bác gái Mã sang tìm thì cô vẫn còn đang ngủ.
"Tú Tú, bác có chuyện này muốn nhờ cháu chút." Bác gái Mã ái ngại lên tiếng.
Chương 83: Cửa hàng ủy thác
Thấy dáng vẻ của bác gái Mã, Tú Tú cứ ngỡ là chuyện gì to tát lắm, nghe bà nói muốn mua hai lạng thịt thì mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hóa ra là chuyện này, làm cháu cứ tưởng chuyện gì lớn. Ở quê cháu có lợn rừng xuống phá mùa màng, làng tổ chức đi săn, anh hai cháu thấy anh Kim Dương giỏi nên rủ đi cùng." Tô Tú Tú lấy trong vại ra một miếng thịt, chừng hơn nửa cân, "Anh Kim Dương góp nhiều sức nên được chia hai cân, cháu biếu bác một ít, bác đừng chê ít nhé."
"Ôi, hai lạng là đủ rồi, các cháu cũng phải ăn chứ." Bác gái Mã tuy thích lắm nhưng cũng thấy ngại.
"Tụi cháu vẫn còn mà, bác cứ cầm lấy đi ạ. Bác có gì đựng không?" Vì thịt đã muối nên vẫn còn dính vài hạt muối, Tú Tú tìm được một cái chậu nhỏ, bỏ thịt vào đưa cho bác gái Mã: "Lúc nào tiện bác trả chậu cho cháu là được."
Bác gái Mã vui mừng rút trong túi ra một đồng tiền: "Thế thì tốt quá, bác không khách sáo nữa nhé."
"Bác Mã, bác mà đưa tiền là cháu không đưa thịt nữa đâu. Đây là thịt lợn rừng làng chia cho, tụi cháu cũng không mất tiền mua, bác đưa tiền chẳng hóa ra coi khinh cháu sao?" Tô Tú Tú giả vờ dỗi.
Cô nhét cái chậu nhỏ vào tay bác gái: "Bác về đi ạ, cháu còn chưa rửa mặt chải đầu gì, không giữ bác lại chơi được."
Bác gái Mã nhìn ra ngoài cửa, mượn thêm một cái bát úp lên trên. Nếu để người trong viện biết nhà Tú Tú có thịt mà lại cho bà, chắc chắn họ sẽ có ý kiến ngay.
Vừa ra cửa bà đã gặp bác gái Lý đang bưng chậu quần áo. Bà Lý cười hỏi: "Chào bác Mã, bác bưng cái gì thế kia?"
"Sang mượn Tú Tú ít tương, nhà tôi vừa hết xong." Bác Mã tùy tiện bịa ra một lý do.
Nhìn cái lưng bác Mã, bà Lý bĩu môi. Tương á? Bà chẳng tin, tương gì mà phải che đậy kỹ càng thế kia?
Về đến nhà, bác gái Mã lấy cân ra cân thử. 6 lạng 2, tính cả muối thì là 6 lạng rưỡi. Ở chợ đen thịt không phiếu là 1 đồng 5 một cân, tính ra đúng một đồng bạc.
Bác gái Mã rửa sạch chậu và bát, lau khô, rồi đong hơn một cân bột mì trắng, úp bát lại mang sang sân thứ hai.
Lại là bà Lý, thấy bác Mã bưng chậu sang thì bảo: "Ơ, sang trả bát đấy à?"
"Vâng." Bác Mã cười đáp.
Tú Tú sau khi vệ sinh cá nhân xong liền mang vải ra cùng Tiểu Nguyệt may quần áo. Vì lúc cưới cô chỉ mặc mỗi một bộ trên người, hoàn toàn không có đồ thu đông, giờ không tranh thủ làm thì đến lúc trời lạnh chẳng có gì mà mặc.
Hai người vừa mới lấy giỏ kim chỉ ra thì thấy bác gái Mã bưng chậu bước vào.
"Tú Tú, đang may đồ hả cháu? Chậu với bát bác mang sang trả này." Bác gái đặt chậu lên bàn, xua tay: "Thôi hai đứa ngồi yên đấy, nhà bác đang đun đồ trên bếp, bác về ngay đây."
Nói thì nói vậy, Tú Tú vẫn đứng dậy tiễn bà ra tận cửa: "Vâng ạ, khi nào rảnh bác lại sang chơi nhé."
Cô định cất cái chậu vào chỗ cũ, vừa nhấc lên đã thấy trọng lượng không đúng. Lật cái bát lên, bên trong toàn là bột mì trắng tinh.
"Chị dâu, sao bác Mã lại đưa mình nhiều bột mì thế này ạ?" Hàn Kim Nguyệt hỏi nhỏ.
"Chị cho bác ấy hơn nửa cân thịt lợn rừng không lấy tiền, nên bác ấy dùng bột mì để trả lại đấy." Tô Tú Tú gọi Hàn Kim Vũ lại: "Chị không giỏi nhào bột lắm, em làm nhé. Thêm chút bột ngô vào, trưa nay mình ăn mì sợi được không?"
"Được ạ, để em nhào bột cho." Hàn Kim Vũ hào hứng đáp.
Thấm thoắt đã đến tháng Chín, Hàn Kim Nguyệt phải chuẩn bị đến trường nội trú. Tô Tú Tú soạn sẵn đồ đạc cần mang theo, bảo Hàn Kim Dương đưa cô bé đi.
"Tiểu Nguyệt, ở trường nhớ ăn cho no nhé, có sức thì mới học được, nghe chưa?" Tô Tú Tú chỉnh lại cổ áo cho em chồng, ân cần dặn dò.
Hàn Kim Nguyệt cười bảo: "Em biết rồi mà, em có phải trẻ con ba tuổi đâu, chị dâu cứ yên tâm đi ạ. Với lại nửa tháng em lại về một lần mà."
"Em biết thế là tốt. Để chị kiểm tra lại lần nữa xem có thiếu gì không." Tô Tú Tú nói đoạn lại mở bọc đồ ra xem xét kỹ càng.
Tiễn em đến tận cửa lớn, Tú Tú mới quay vào nhà. Suýt chút nữa cô va phải một cô bé tết hai b.í.m tóc. Ngước mắt nhìn lên, hóa ra là con gái út của bác gái Mã - Mã Tiểu Nhã, tên thường gọi là Tiểu Nha.
Về chuyện nhà bác Mã, Tú Tú từng nghe Hàn Kim Nguyệt kể qua, biết bà từng mất một đứa con gái nên cực kỳ cưng chiều cô bé út này.
