[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 68
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:07
Anh Vương gõ cửa, sau khi nhận được lời phản hồi, anh nghiêng người để lộ Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú đứng sau: "Lão Hầu, chiến hữu của tôi dẫn vợ cậu ấy đến đây này."
"Chào Chủ nhiệm Hầu, tôi là Hàn Kim Dương ở Ban bảo vệ xưởng mộc, đây là nhà tôi, Tô Tú Tú." Hàn Kim Dương dẫn Tú Tú vào phòng, chủ động bắt tay Chủ nhiệm Hầu.
"Đội trưởng Hàn, tôi nghe lão Vương nói rồi. Cũng đừng gọi Chủ nhiệm này nọ chi cho xa cách, cứ giống lão Vương gọi tôi là lão Hầu được rồi." Lão Hầu rời khỏi bàn làm việc, nhiệt tình đáp lễ.
"Kim Dương, lão Hầu trước đây là tiểu đội trưởng của anh, người nhà cả." Anh Vương thành thục tự tìm trà, pha cho mình, cho Hàn Kim Dương và Tú Tú mỗi người một ly, rồi thản nhiên ngồi xuống nhâm nhi.
Lão Hầu nhìn anh Vương, giả vờ không vui: "Lão Vương, ông 'vặt' trà của tôi thì thôi đi, sao không pha luôn cho tôi một chén?"
Anh Vương bĩu môi, quay sang nói với Hàn Kim Dương: "Cậu không cần khách sáo với ông ấy, có gì muốn biết cứ việc hỏi."
Dù anh Vương nói vậy nhưng Hàn Kim Dương vẫn giữ phép tắc, lịch sự hỏi về nội dung công việc, phúc lợi đãi ngộ và chế độ luân ca.
"Mỗi ngày làm 8 tiếng, chia làm ba ca: từ 6 giờ sáng đến 2 giờ chiều, từ 2 giờ chiều đến 10 giờ đêm, và từ 10 giờ đêm đến 6 giờ sáng hôm sau. Công việc đơn giản lắm, cứ hai tiếng ghi chép số liệu một lần. Tôi nghe lão Vương nói vợ cậu là học sinh trung học, việc này chắc chắn là quá dễ với cô ấy rồi." Lão Hầu nhìn sang Tú Tú, thấy cô xinh đẹp nhưng có vẻ yếu đuối, liền băn khoăn: "Liệu cô ấy có trực ca đêm nổi không?"
"Vâng, cháu tốt nghiệp trung học rồi ạ, việc ghi chép số liệu chắc chắn không thành vấn đề." Đừng nói là tốt nghiệp trung học, đến tiểu học chắc cũng làm tốt.
Lão Hầu gật đầu: "Công việc này bắt buộc phải trực ca đêm, cháu có chấp nhận được không?"
"Dạ được ạ." Tú Tú trả lời không chút do dự.
Chương 93: Tình huống đột xuất?
Hôm nay đến nhà máy nước thực chất chỉ là đi gặp mặt chào hỏi, thấy hai bên không còn thắc mắc gì, lão Hầu đưa trực tiếp một tờ biểu mẫu bảo Tú Tú điền vào. Ký tên xong là coi như chính thức vào làm.
Tú Tú ôm bộ quần áo bảo hộ lao động đi theo Hàn Kim Dương ra khỏi nhà máy, vẻ mặt vẫn còn chút ngẩn ngơ.
"Đơn giản vậy thôi sao anh?" Một lúc sau cô mới hỏi.
"Mọi chuyện đã thương lượng xong từ trước rồi, đương nhiên là đơn giản. Phải làm ca đêm sẽ vất vả đấy." Hàn Kim Dương không nhịn được, xoa đầu Tú Tú.
"Chỉ là dậy hai ba lần thôi mà, không vất vả đâu." Tú Tú thầm nghĩ, so với kiếp trước làm "cú đêm" 996 hay 007, thì công việc 8 tiếng chia ca, làm 3 nghỉ 2 này chẳng khác nào "việc nhẹ lương cao" cả.
Trở về tứ hợp viện, Hàn Kim Dương lại đi làm, Tú Tú tự đi vào nhà. Mấy bà thím thấy cô liền cười hì hì hỏi: "Tú Tú, đi đâu về thế?"
Tú Tú thầm bĩu môi, đúng là mấy bà thím thủ đô, hôm qua vừa bị bắt quả tang nói xấu mà hôm nay đã coi như không có chuyện gì xảy ra.
"Cháu đi giải quyết chút việc với anh Kim Dương ạ." Tú Tú đi đến cạnh bác Mã, nói: "Bác ơi, nãy cháu thấy anh đưa thư đứng trước cửa nhà bác, có phải anh cả gửi thư về cho bác không?"
Bác Mã vứt nắm đậu trong tay xuống, chạy biến ra ngoài, miệng hô lớn: "Chắc chắn là con trai tôi gửi thư rồi!"
Mấy bà thím hiếu kỳ cũng lục đục đuổi theo xem anh cả nhà bác Mã viết gì. Anh ta lần nào gửi thư về cũng có quà, không biết lần này là món đồ tốt gì đây.
Sân thứ hai bỗng chốc vắng lặng, Tú Tú nhướng mày, ôm bộ đồ bảo hộ ung dung đi về phòng.
Hơn một tiếng sau, bác Mã xách một túi kẹo sang nhà họ Hàn, bốc một nắm nhét vào tay Tú Tú: "Thằng Mã Đào nhà bác kết hôn rồi! Vợ nó là y tá ở quân y viện, nó còn gửi cả ảnh về nữa, cháu xem này, xinh không?"
Tú Tú ghé mắt nhìn, một người phụ nữ trông rất thanh tú, khí chất ôn hòa, liền chúc mừng: "Chúc mừng bác nhé, khéo sang năm bác lại có cháu bế ấy chứ."
Bác Mã cười không khép được miệng, như thể đã ôm được cháu đích tôn trong tay.
"Cháu cũng cố gắng lên, cho bác hưởng sái tí hơi trẻ con." Bác Mã vỗ vai Tú Tú rồi quay sang chia kẹo cho người khác.
Tú Tú cảm thấy hôm nay đúng là ngày lành: đầu tiên là con gái bác Lâm mang bầu, rồi đến việc làm của cô được giải quyết, giờ lại đến con trai bác Mã kết hôn. Chậc chậc, nếu có quán xổ số chắc cô cũng phải đi mua một tờ.
Đợi Hàn Kim Dương đi làm về, Tú Tú bóc một viên kẹo cho anh: "Kẹo mừng bác Mã cho đấy, của con trai bác ấy."
"Mã Đào kết hôn rồi?" Hàn Kim Dương kinh ngạc hỏi.
Tú Tú sững lại: "Vâng, cưới y tá ở quân y viện. Em xem ảnh rồi, xinh lắm."
Hàn Kim Dương nhíu mày: "Bác Mã còn nói gì nữa không?"
Tú Tú càng hoang mang: "Dạ không, có chuyện gì sao anh?"
Hàn Kim Dương trầm tư một lát rồi đứng dậy: "Anh ra ngoài một tí, về sẽ kể em nghe."
Tú Tú trố mắt nhìn anh chạy đi mất. Tò mò quá, cô sang hỏi Kim Vũ: "Em có biết chuyện gì bên trong không?"
Kim Vũ ngơ ngác lắc đầu, cậu hầu như chỉ ở trong phòng nên thực sự không rõ chuyện bên ngoài.
Ở phía bên kia, Hàn Kim Dương đã đến nhà họ Quách. Anh gõ cửa, thấy Quách Thắng Lợi ló đầu ra liền nháy mắt ra hiệu cho cậu ta đi ra ngoài. Quách Thắng Lợi quay vào nói gì đó rồi vội vã khoác áo chạy ra: "Ăn chưa? Sang lão Lưu làm bát mì nhé?"
"Nhà tôi nấu cơm rồi." Hàn Kim Dương nhìn vào nhà họ Quách, vẫy tay bảo Thắng Lợi đi theo mình.
"Cách nhà tôi đủ xa rồi đấy, nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?" Thắng Lợi là cảnh sát nên rất nhạy bén. Hàn Kim Dương bảo có cơm mà không ăn lại chạy đến đây, lại còn bảo đi xa nhà ra, chắc chắn là có chuyện liên quan đến gia đình cậu ta.
Hàn Kim Dương quan sát xung quanh, xác nhận không có ai mới cau mày nói: "Mã Đào kết hôn rồi."
Thắng Lợi đang ngậm điếu t.h.u.ố.c, định bật lửa thì nghe tin này. Cậu ta tắt bật lửa, vắt điếu t.h.u.ố.c lên tai, cười lạnh: "Ông vừa bảo ai kết hôn cơ?"
"Mã Đào, cái anh ở sân trước nhà tôi ấy. Hôm nay gửi thư về báo đã kết hôn, đối tượng là một y tá. Vợ tôi xem ảnh rồi, đẹp lắm." Hàn Kim Dương thấy mắt Thắng Lợi bốc hỏa định lao về phía tứ hợp viện, liền giữ c.h.ặ.t lấy: "Mã Đào không có ở nhà, ông định sang đó tìm ai?"
"Tôi tìm bố mẹ nó hỏi cho rõ xem Mã Đào có thật sự kết hôn không!" Thắng Lợi tức đến đỏ cả mắt.
Năm năm! Mã Đào đi lính năm năm, em gái cậu ta đã đợi suốt năm năm trời. Trong thời gian đó cô ấy đã từ chối biết bao nhiêu bà mai, gánh chịu biết bao lời đàm tiếu, kết quả là thằng ranh đó lẳng lặng kết hôn với người khác sao?
"Kim Dương, là anh em thì đừng cản tôi. Kể cả nó kết hôn rồi, tôi cũng phải gọi điện hỏi cho ra lẽ xem nó định làm gì." Nghĩ đến việc em gái mình cứ mòn mỏi chờ đợi Mã Đào về cưới, Thắng Lợi phát điên lên. Nếu Mã Đào đứng trước mặt, chắc chắn cậu ta sẽ băm vằm hắn ra.
Hàn Kim Dương vẫn không buông tay: "Lão Quách, ông phải bình tĩnh đã. Ông thế này thì Linh Linh biết phải làm sao? Tôi biết tin là chạy đến tìm ông ngay, chỉ mong khi Linh Linh biết chuyện, ông có thể ở bên khuyên nhủ cô ấy."
Quách Linh là em gái của Quách Thắng Lợi, từ nhỏ đã chạy theo sau đuôi đám Kim Dương nên anh cũng coi cô như em gái ruột. Năm xưa khi Mã Đào đi lính, Thắng Lợi thường sang tứ hợp viện thăm bố mẹ Mã Đào, Quách Linh thỉnh thoảng đi theo, thế nào mà hai người lại nảy sinh tình cảm. Hai đứa lén lút yêu đương nhưng chẳng mấy chốc đã bị ông anh cảnh sát phát hiện. Thắng Lợi đã kiểm tra Mã Đào rất kỹ, thấy ổn mới đồng ý cho em gái qua lại. Kết quả năm thứ hai Mã Đào trúng tuyển đi lính, nhưng hắn và Quách Linh vẫn thường xuyên viết thư, hứa hẹn giải ngũ sẽ cưới. Vậy mà cứ dây dưa hết năm này sang năm khác, chớp mắt đã năm năm, giờ hắn lại cưới người khác.
"Năm năm trời... nó bắt Linh Linh chờ năm năm, giờ nó kết hôn rồi, Linh Linh phải làm sao đây?" Thắng Lợi đỏ hoe mắt nói.
Hàn Kim Dương vỗ vai bạn: "Dù thế nào, ông cũng phải vững vàng."
Về đến nhà, thấy Tú Tú và Kim Vũ đang tò mò, Hàn Kim Dương không giấu giếm mà kể hết mọi chuyện.
"Thế bác Mã có biết không anh?" Tú Tú sốc nặng.
"Dù không giới thiệu chính thức nhưng chắc chắn bác ấy biết." Hai người yêu nhau lâu thế, bác Mã tinh ranh vậy không đời nào không phát hiện ra.
Tú Tú mím môi, bác Mã chắc chắn sẽ bênh con trai mình thôi, Mã Đào cưới ai thì người đó là con dâu bác ấy. Đáng ghét nhất chính là Mã Đào, không thích nữa thì nói sớm, đằng này bắt con gái người ta chờ đợi năm năm, cộng thêm năm đầu yêu đương là tròn sáu năm! Cả một thời thanh xuân tươi đẹp nhất của người phụ nữ đã bị hắn hủy hoại như thế đấy.
Chương 94: Chị biết chuyện sao?
Về chuyện Mã Đào kết hôn, ý của Quách Thắng Lợi là tạm thời giấu Quách Linh, sau đó khuyên bảo từ từ, giới thiệu cho cô ấy một người tốt hơn Mã Đào, biết đâu sẽ quên được hắn. Chỉ là mỗi lần định mở lời, cậu ta lại không biết nói sao, cuối cùng đành phải nhờ đến Tú Tú.
"Tôi nghĩ các chị em phụ nữ với nhau chắc sẽ dễ nói chuyện hơn." Thắng Lợi râu ria lởm chởm, phiền não vò đầu: "Không thể để em ấy cứ chờ đợi thế được, nó 24 tuổi rồi, thanh xuân không đợi ai cả."
Tú Tú hiểu nỗi khổ của anh, nhưng chuyện tình cảm sáu năm trời đâu phải nói buông là buông được ngay. Tuy nhiên, vì Thắng Lợi đã nhờ vả, và quan trọng nhất là Tú Tú cũng muốn gặp Quách Linh. Cùng là phụ nữ, cô hy vọng cô ấy có thể vượt qua và tìm thấy hạnh phúc mới.
Chuyện này bố mẹ họ Quách cũng chưa biết vì sức khỏe hai bác không tốt, Thắng Lợi sợ họ bị sốc nên đã hẹn Quách Linh ra công viên.
"Chị dâu, em đã muốn sang tìm chị chơi lâu rồi mà anh em cứ cản, bảo anh chị đang kỳ trăng mật, em sang chỉ làm phiền thôi." Quách Linh tự nhiên nắm tay Tú Tú, cười híp mắt.
"Thật sao? Thế là lỗi của anh em rồi, sao lại nỡ cản một cô gái đáng yêu thế này sang chơi với chị chứ." Tú Tú liếc xéo Quách Thắng Lợi, vờ như bất mãn nói.
Quách Linh nhìn Thắng Lợi rồi khịt mũi đắc ý. Cô kéo Tú Tú đi phía trước, vừa đi vừa cảm thán Tú Tú xinh đẹp quá, anh Kim Dương thật tốt số. Cô còn bảo nếu hôm đó anh trai cô cũng có mặt ở đó thì khéo Tú Tú đã thành chị dâu của cô rồi.
"Linh Linh, anh cũng là anh trai em đấy, đừng có thiên vị lộ liễu thế chứ." Hàn Kim Dương không nghe nổi nữa liền lên tiếng.
