[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 72

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:08

"Bảo chúng ta ngày mai sang nhà họ Hà khiêng máy may về, tiện thể bắt anh trai Hà Ngọc Chi phải bồi thường và xin lỗi." Hàn Kim Dương thản nhiên nói.

"Thế các anh có đi không?" Tô Tú Tú tò mò hỏi.

"Đi chứ. Bình thường chúng ta có không ưa nhau thế nào thì đó là mâu thuẫn nội bộ, nhưng người ngoài mà bắt nạt người trong viện mình thì nhất định phải giúp. Nếu không, người quanh đây lại tưởng cái viện này không đoàn kết, dễ bị bắt nạt." Hàn Kim Dương nghiêm túc đáp.

Tú Tú gật đầu. Thời đại này tình nghĩa xóm giềng rất nặng, hễ hàng xóm có chuyện là đa số mọi người đều dốc lòng giúp đỡ.

Một đêm không mộng mị, Tú Tú thức dậy xuống lầu thì phát hiện đám Hàn Kim Dương đã đi cả rồi. Hỏi thăm bác Lâm mới biết, không chỉ thanh niên sân thứ ba mà cả tiền viện và sân thứ hai cũng cử không ít người đi cùng.

Tú Tú không khỏi lo lắng, đông người thế kia ngộ nhỡ đ.á.n.h nhau thật thì sao? Không khéo bị bắt cả lũ mất.

"Lo lắng à?" Bác Lâm thấy vẻ mặt cô liền cười bảo: "Yên tâm đi, bọn nó có chừng mực lắm."

Dân ở khu này đều là được phân nhà sau ngày thành lập quốc gia, ngõ này với ngõ kia, viện này với viện nọ thường xuyên xảy ra xích mích, cãi vã đ.á.n.h nhau là chuyện cơm bữa. Từng có hai lần xảy ra trọng thương, sau đó công an làm gắt, bắt đi vài người làm gương nên giờ ai cũng biết điểm dừng. Chức vụ quản sự đại gia cũng được lập ra từ dạo đó để giải quyết những mâu thuẫn vặt vãnh này.

Con cả nhà bác Lâm cũng đi theo, thấy bác chẳng có vẻ gì là lo lắng, Tú Tú mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tú Tú, em bảo họ có ly hôn không?" Vương Mỹ Quyên vừa c.ắ.n hạt hướng dương vừa hỏi.

"Tám phần mười." Tú Tú cũng c.ắ.n hạt theo.

Mỹ Quyên chậc chậc lưỡi: "Nếu mà ly hôn thật thì Lý Dũng là người đầu tiên trong viện mình ly dị đấy, sau này khó mà lấy được vợ khác."

"Ai mà biết được... Ê, chị có nghe thấy tiếng gì không?" Tú Tú hình như nghe thấy giọng của Hà Ngọc Chi nên nghi hoặc nhìn Mỹ Quyên.

"Chị cũng nghe thấy." Mỹ Quyên ngơ ngác gật đầu, rồi đột nhiên trợn tròn mắt, ném nắm hạt vào đĩa, chạy ra ngoài sân còn nhanh hơn cả Tú Tú: "Không phải bảo ly hôn sao? Sao lại đón về rồi?"

Đừng nói là hai cô, cả viện ai nấy cũng đều đầy một bụng nghi vấn.

Chương 99: Hà Ngọc Chi mang thai

Một đám người hầm hổ đi đòi công đạo, kết quả máy may không khiêng về mà lại rước Hà Ngọc Chi về?

Ai có người nhà đi sang họ Hà đều bị mẹ hoặc vợ kéo lại hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra. Thím Lý bị người ta tát lật mặt cơ mà, chuyện này mà nhịn được sao?

"Tình hình sao thế anh?" Tú Tú cũng giữ Hàn Kim Dương lại.

"Về nhà rồi nói." Hàn Kim Dương vừa dứt lời, giọng nói vang dội của thím Lý đã vọng vào từ bên ngoài.

"Mọi người nhường đường nào, nhường đường chút! Ngọc Chi nhà tôi có tin vui rồi, mới được hơn một tháng, t.h.a.i chưa ổn định đâu, đừng có va vào em nó." Thím Lý tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, tươi cười rạng rỡ đi sau lưng Hà Ngọc Chi.

Mang thai? Tú Tú và Mỹ Quyên nhìn nhau, đúng là trùng hợp thật.

Mấy bà thím xung quanh đều lộ vẻ thấu hiểu, lập tức đổi sang vẻ mặt niềm nở, khách sáo chúc mừng.

"Cảm ơn, cảm ơn các bà. Chờ cháu nội tôi ra đời, tôi sẽ chia kẹo mừng cho cả viện." Thím Lý cười đến híp cả mắt.

Hà Ngọc Chi đã m.a.n.g t.h.a.i thì chuyện ly hôn chắc chắn là không thể, hơn nữa vì cô ta đang mang giọt m.á.u nhà họ Lý nên cả nhà phải cung phụng cô ta như tổ tông.

Ngay lúc này, thím Lý bưng bát trứng hấp lên, Hà Ngọc Chi liền bịt mũi lùi lại, ra vẻ chê bai bảo bà bưng đi ngay, nói mình không ăn nổi cái này, giờ chỉ muốn ăn đào. Nhưng giờ đã gần tháng mười rồi, đào đâu ra mà ăn.

"Ngọc Chi à, con ráng ăn một miếng đi. Con không ăn thì em bé trong bụng không có chất đâu, ăn một tí thôi nhé." Thím Lý thấy cô ta nhất quyết không ăn, trong lòng bực lắm nhưng nhìn xuống bụng cô ta lại cố nhịn, dỗ dành: "Hay là mẹ bảo thằng Dũng tìm cách đi mua hộp đào đóng lon cho con nhé?"

Hà Ngọc Chi do dự một lúc rồi mới miễn cưỡng gật đầu: "Thế cũng được."

Bác Lâm ở sát vách thấy cảnh đó liền hừ lạnh một tiếng, mỉa mai bảo: Cái tội cứ thích tìm gái có công ăn việc làm cơ, đấy, rước "tổ tông" về nhà rồi đấy.

Tú Tú cũng vừa c.ắ.n hạt hướng dương vừa xem kịch. Hàn Kim Vũ ở bên cạnh thấy vậy khẽ hỏi: "Chị dâu, chị không đọc sách à?"

"Đang đọc đây, nghỉ tí thôi. Sao rồi, tí nữa đi nhà máy may với Linh Linh có run không?" Tú Tú nhìn Kim Vũ ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười hỏi.

Kim Vũ vốn đang bình thường, bị hỏi một câu lại đ.â.m ra cuống.

"Chị... chị dâu, em làm được không ạ?" Ánh mắt cậu đầy vẻ hoang mang.

Tú Tú mở to mắt: "Sao em lại hỏi thế? Không nghe Linh Linh nói à, lãnh đạo cô ấy xem hình thêu của em là khen nức nở đấy. Nếu hôm qua không phải bận họp thì họ đã bảo em sang ngay rồi. Tiểu Vũ, đừng sợ, với tay nghề của em thì chắc chắn không vấn đề gì. Tí nữa lãnh đạo hỏi gì cứ đáp nấy, mình sống bằng thực lực, không phải sợ ai."

Được Tú Tú khích lệ, Kim Vũ phấn chấn hẳn lên, nhưng khi bước chân vào cổng nhà máy may, cậu vẫn run bần bật.

"Tiểu Vũ đừng sợ, Chủ nhiệm Phạm nhà chị nhìn nghiêm vậy thôi chứ tốt tính lắm." Quách Linh nói suốt dọc đường để giúp cậu trấn tĩnh.

Vào đến văn phòng Chủ nhiệm Phạm, tim Kim Vũ thắt lại. Nếu không có Quách Linh bên cạnh, chắc cậu đã bị khí thế uy nghiêm của chú Phạm dọa chạy mất rồi.

"Chủ nhiệm, đây là Tiểu Vũ, người cháu kể với chú đấy. Chú bớt bớt cái uy lại đi không em ấy chạy mất bây giờ." Quách Linh trước đó đã kể rõ tình trạng của Kim Vũ cho chú Phạm nghe.

"Nhát gan cũng không sao, thêu thùa chứ có phải đi ngoại giao đâu. Đi nào, tôi dẫn hai đứa sang phân xưởng thêu. Là ngựa hay là lừa, cứ dắt ra chạy thử mới biết được." Chú Phạm đứng dậy dẫn họ đi.

"Chủ nhiệm Dư, thợ thêu bức 'Mèo vờn len' tôi mang đến rồi đây, kiểm tra thế nào tùy bà." Chú Phạm chỉ tay vào Kim Vũ, thản nhiên nói.

Rõ ràng là chú đã đ.á.n.h tiếng trước với chủ nhiệm bên này nên bà Dư chẳng hề ngạc nhiên.

"Tiểu Vũ phải không? Cô xem qua đồ của cháu rồi, rất có linh khí, phảng phất hình bóng của thêu Tô Châu. Cháu học từ ai thế?" Chủ nhiệm Dư là một phụ nữ ngoài năm mươi, khí chất ôn hòa, giọng nói nhỏ nhẹ khiến Kim Vũ bớt căng thẳng hơn nhiều.

"Dạ chào Chủ nhiệm Dư, cháu học từ mẹ ạ. Nghe mẹ bảo bà ngoại cháu trước kia là thợ thêu, còn cụ thể thuộc môn phái nào thì cháu cũng không rõ." Kim Vũ thật thà đáp.

Bà Dư gật đầu. Thời buổi loạn lạc trước kia, truyền lại được chút tay nghề đã là quý lắm rồi.

"Được rồi, đây là khung thêu, cháu cứ tùy ý trổ tài, muốn thêu gì thì thêu." Bà Dư muốn xem thực lực của cậu, nếu vẫn giữ được cái thần như bức thêu trước, bà sẽ gặp giám đốc để xin phá lệ nhận cậu vào xưởng.

Kim Vũ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Khoảnh khắc cầm lấy cây kim, mọi sự lo lắng tan biến sạch, trong mắt cậu chỉ còn có tấm vải và sợi chỉ.

Nhìn Kim Vũ chăm chú làm việc, bà Dư mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho chú Phạm và Quách Linh đi ra ngoài.

"Cậu ta làm chắc còn lâu mới xong, cháu về làm việc đi, khi nào xong cô gọi." Chú Phạm dặn dò Quách Linh, rồi quay sang hỏi bà Dư: "Bà thấy người vẽ mẫu bức mèo đó thế nào?"

Bà Dư nhướng mày: "Sao, ông nhét người cho tôi chưa đủ, giờ còn định kén người cho ban thiết kế à? Lão Khương bên đó kiêu lắm, không dễ tính như tôi đâu."

Chú Phạm nhíu mày: "Tôi chỉ thấy tiếc nhân tài thôi, nhét gì mà nhét. Thôi tôi về làm việc đây, xong báo tôi tiếng."

Cuộc kiểm tra kéo dài từ sáng đến hơn bốn giờ chiều. Kim Vũ mới thêu xong một bức họa, đứng dậy vươn vai một cái, chợt nhớ ra mình đang ở nhà máy liền vội vàng đứng nghiêm lại. Cậu mang sản phẩm đến cho Chủ nhiệm Dư với vẻ bồn chồn.

Đó là một bông hoa sen, trên cánh hoa là một con chuồn chuồn đang đậu như sắp bay. Mẫu thêu đơn giản nhưng vô cùng sống động. Bà Dư gật đầu: "Tốt lắm, Tiểu Vũ. Bức này cứ để lại đây, sau khi cô thảo luận với các thợ chính khác sẽ cho cháu câu trả lời."

Kim Vũ chỉ biết gật đầu: "Vâng ạ, phiền cô quá."

"Chuyện nên làm mà." Bà Dư cười, "Quách Linh còn một lát nữa mới tan làm, cháu cứ nghỉ ngơi ở đây, lát em ấy qua tìm."

Kim Vũ vội xua tay: "Dạ thôi, cháu ra cổng đợi chị ấy ạ."

Kim Vũ nhất quyết không chịu ở lại, cậu ra cổng nhà máy ngồi xổm ở một góc đợi Quách Linh. Đợi được một tiếng thì thấy cô tan ca đi ra.

"Sao em không đợi ở chỗ Chủ nhiệm Dư?" Quách Linh thấy Kim Vũ ngồi co rúm một góc, vừa thương vừa buồn cười.

"Chị Linh Linh, em muốn đợi chị ở ngoài này hơn." Kim Vũ định bảo ở ngoài thoải mái hơn nhưng sợ nói thế không tiện.

Quách Linh còn lạ gì tính cậu, cô liếc cậu một cái: "Đi thôi, chị đưa em về. Chủ nhiệm Phạm bảo chị là Chủ nhiệm Dư khen em thêu đẹp lắm, chờ lãnh đạo duyệt xong là em có thể đi làm rồi."

Chương 100: Chính thức đi làm

"Sao rồi, Tiểu Vũ thi đỗ không em?" Tú Tú thấy hai người về liền buông ngay đồ đạc trong tay xuống hỏi.

"Em hỏi chủ nhiệm rồi, chú ấy bảo Chủ nhiệm Dư tổ thêu khen Tiểu Vũ hết lời, chắc chắn là ổn thôi chị." Quách Linh cười đáp.

Kim Vũ nhíu mày, có chút đắn đo nói: "Em thấy... tổ thêu toàn là phụ nữ thôi ạ?"

Theo tư tưởng cũ, thêu thùa là việc của đàn bà nên đàn ông học thêu rất ít, hoặc có học cũng chẳng dám nói cho ai. Giống như Kim Vũ, nếu không phải vì Tú Tú không biết may vá thì cậu cũng chẳng muốn để lộ ra.

"Có nam giới mà em, Tiểu Vũ, tư tưởng em bảo thủ quá rồi. Giờ là xã hội mới, chúng ta đều là những viên gạch, đâu cần là mình có mặt. Giác ngộ thế này là không được đâu, phải học tập thêm đi." Quách Linh cố ý làm vẻ mặt nghiêm nghị.

Đúng lúc Hàn Kim Dương đi làm về, nghe thấy vậy liền cười hỏi: "Sao thế, Tiểu Vũ lại làm sao?"

Quách Linh thấy Kim Dương về liền trêu đùa kể lại lời Kim Vũ vừa nói.

Kim Dương nhìn cậu em trai đang cúi đầu, vỗ vai cậu ra hiệu nhìn mình: "Tiểu Vũ, trước đây là do bố mẹ và anh nghĩ sai cho em. Em là đàn ông, nên bước ra ngoài để mở mang tầm mắt. Không phải em luôn muốn chứng minh bản thân sao? Giờ cơ hội bày ra trước mắt, chẳng lẽ em định lùi bước chỉ vì chút khó khăn nhỏ nhoi đó à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 72: Chương 72 | MonkeyD