[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 76
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:09
Bà Lý gật đầu như thể đó là chuyện đương nhiên: "Đúng thế, mượn tôi một hộp, đợi quà lễ của chú Lý nhà cô và thằng Tiểu Dũng phát xuống, tôi sẽ trả cô ngay."
"Không mượn," Tô Tú Tú dứt khoát từ chối.
"Ơ, sao cô lại không cho mượn? Tôi có phải hạng không trả đâu." Bà Lý ngẩn người, ngạc nhiên hỏi lại.
Tô Tú Tú còn tỏ ra ngạc nhiên hơn bà ta: "Đồ của cháu, cháu thích thì cho mượn, không thích thì thôi, cần gì lý do. Hơn nữa, mai là Quốc khánh rồi, con dâu bà không đợi nổi đến ngày mai sao?"
"Này, tôi nói cái con bé..." Bà Lý định c.h.ử.i "đồ hồ ly tinh", nhưng thấy Hàn Kim Dương đứng bật dậy thì sợ tới mức lùi lại một bước, đổi giọng nói: "Cái cô vợ trẻ này, mọi người đều là hàng xóm láng giềng, Ngọc Chi nghén đến mức không ăn uống được gì nên tôi mới hỏi mượn, cô đã có con cái gì đâu mà ăn đồ hộp làm gì."
"Cháu đang chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i mà, cháu phải bồi bổ thân thể cho tốt để còn sinh con cho anh Kim Dương chứ. Với lại, đồ của cháu, cháu có đem đổ đi thì cũng chẳng liên quan gì đến bà đúng không? Tóm lại là cháu không mượn, đấy, không mượn." Tô Tú Tú thấy bà Lý này đúng là hạng bắt nạt kẻ yếu, được đằng chân lân đằng đầu, da mặt dày vô đối, đối phó với loại người này thì không nên nể nang làm gì.
Bà Lý trợn tròn mắt, chỉ tay vào Tô Tú Tú, miệng lắp bắp phát ra những tiếng "hộc hộc". Xem chừng là bị tức đến mức không nói nên lời.
Tô Tú Tú chẳng buồn để ý đến bà ta, kéo tay Hàn Kim Dương: "Anh đứng đấy làm gì, ăn cơm đi. Lát nữa mang một hộp đồ hộp sang cho Tiểu Nguyệt, con bé học hành tốn não, cần phải bồi bổ t.ử tế."
Bà Lý hừ lạnh một tiếng, vung tay nói: "Sau này hai người đừng có lúc nào cầu đến tôi."
"Bà yên tâm, không cầu đến lượt bà đâu. Con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i nhà bà đang gọi bà kìa, còn không mau về mà hầu hạ?" Tô Tú Tú nghe thấy tiếng Hà Ngọc Chi gọi, liền cười tủm tỉm nói.
Sau đó, bà Lý hậm hực bỏ về.
"Tiểu Vũ, em khui đồ hộp ra đi, chúng ta ăn một hộp, còn một hộp để dành mang cho Tiểu Nguyệt." Tô Tú Tú lo vẫn còn người nhòm ngó, thà rằng ăn luôn, cái gì vào bụng mình mới chắc chắn là của mình.
"Vâng." Hàn Kim Vũ không hỏi nguyên nhân, lấy một hộp khui ra đưa cho Tô Tú Tú.
Hộp đồ hộp khá to, vừa vặn mỗi người một bát. Hàn Kim Dương gắp một miếng đào vàng định bỏ vào bát Tô Tú Tú thì bị cô né tránh.
"Em đủ rồi, anh ăn đi."
Thực ra Tô Tú Tú đã ăn gần no, thêm một bát đào vàng nữa là thấy hơi căng bụng. Cô quyết định đi cùng Hàn Kim Dương đi đưa đồ luôn, cũng lâu rồi không gặp Hàn Kim Nguyệt, cô thấy nhớ con bé.
"Tú Tú, muộn thế này hai vợ chồng đi đâu đấy?" Bà Lưu đang đổ nước, thấy Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú dắt xe ra thì tò mò hỏi.
"Hôm nay đơn vị em phát hai hộp đồ hộp, em với anh Kim Dương và Tiểu Vũ ăn một hộp rồi, còn hộp này mang sang cho Tiểu Nguyệt, con bé học hành vất vả cần bồi bổ thêm." Tô Tú Tú cố ý nói to để cho mọi người biết là đồ hộp đã ăn sạch rồi, đừng ai tính toán gì nữa.
Quả nhiên, nghe cô nói vậy, mấy nhà đang có ý định đều từ bỏ ý nghĩ. Họ không da mặt dày như bà Lý là đi mượn trực tiếp, mà định cầm tiền sang mua, tiếc là chậm một bước.
Bà Lâm đợi vợ chồng Tô Tú Tú đi xa mới từ sân thứ ba đi ra, kéo bà Lưu và bà Lý lại kể chuyện bà Lý sang nhà họ Hàn.
"Thảo nào họ lại ăn luôn như thế. Bà Lý đúng là biết tính toán thật, ồ, bà ta nói nhà máy đồ gỗ phát đồ hộp là chắc chắn phát à? Vạn nhất không phát thì định không trả người ta luôn chắc?" Bà Lý (hàng xóm) vốn định mua lại một hộp, biết chuyện bị bà Lý (kia) phá hỏng nên tức tối không thôi.
Bà Lưu cười cười không phụ họa. Nhà bà có đồ hộp nên không thèm muốn đồ nhà họ Hàn, nhưng mà, sự tính toán của bà Lý kia quá rõ ràng, cũng khó trách Tô Tú Tú từ chối dứt khoát.
Tô Tú Tú chẳng quan tâm họ nói gì, dù sao đồ hộp cũng đã ăn rồi, họ có thèm muốn cũng vô dụng.
Khi họ đến trường, Hàn Kim Nguyệt vẫn đang học tiết tự tập buổi tối. Hàn Kim Dương trình bày lý do với bảo vệ, đưa cả thẻ công tác ra, bảo vệ mới cử người đi gọi Hàn Kim Nguyệt xuống.
"Anh cả, chị dâu, sao hai người lại đến đây?" Hàn Kim Nguyệt mừng rỡ chạy ra.
"Biết lần này em không về nhà được nên anh chị sang thăm, ở trường vẫn tốt cả chứ? Có thiếu thốn gì không?" Tô Tú Tú hỏi.
"Tốt lắm ạ, chị dâu cứ yên tâm." Hàn Kim Nguyệt nghe thấy tiếng "bộp" một cái, quay lại thì thấy Hàn Kim Dương đã khui một hộp đồ hộp: "Oa, đồ hộp! Anh cả lấy đâu ra thế?"
"Chị dâu em tìm được việc rồi, làm nhân viên thời vụ ở nhà máy nước. Đây là quà lễ nhà máy phát, chị dâu bảo em học hành tốn não, cứ nhất quyết bảo anh mang sang cho em ăn." Hàn Kim Dương lấy ra một chiếc thìa đưa cho Hàn Kim Nguyệt, giục cô ăn nhanh.
Cầm hộp đồ hộp, Hàn Kim Nguyệt rơm rớm nước mắt nhìn Tô Tú Tú: "Chị dâu, chị tốt với em quá."
"Kìa kìa, đừng có thế chứ! Mau ăn đi em." Tô Tú Tú thấy con bé đỏ mắt, mũi mình cũng bắt đầu thấy cay cay: "Chị thấy trời hơi se lạnh rồi nên mang cho em cái áo khoác, nhớ mặc vào buổi sáng với buổi tối kẻo lạnh nhé."
"Vâng, em cảm ơn chị dâu." Hàn Kim Nguyệt múc một miếng ăn: "Ngọt quá, chị dâu, chị cũng ăn đi."
Tô Tú Tú lắc đầu, đẩy tay con bé lại: "Anh chị ăn ở nhà rồi mới sang đây, giờ bụng vẫn còn căng lắm, không tin em hỏi anh cả mà xem."
Hàn Kim Nguyệt nhìn sang Hàn Kim Dương, thấy anh gật đầu thì mới vui vẻ ăn tiếp.
Đừng coi thường sức ăn của các cô gái thời này, đặc biệt là ở lứa tuổi của Hàn Kim Nguyệt, đang tuổi ăn tuổi lớn. Một hộp đồ hộp to như vậy mà cô ăn một mạch hết hai phần ba, nếu không phải muốn để dành ăn dần thì chắc cũng ăn hết sạch.
"Trừ lúc ốm ra, đây là lần đầu tiên em được ăn đồ hộp no nê thế này." Hàn Kim Nguyệt vỗ vỗ bụng, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
"Em ra ngoài cũng lâu rồi, mau vào đi thôi." Hàn Kim Dương thấy em gái không có việc gì thì bảo cô quay lại lớp.
"Vâng, anh cả, chị dâu, em vào trường đây." Hàn Kim Nguyệt ôm áo và hộp đồ hộp, vẫy tay chào họ rồi chạy tót vào trong.
Về đến lớp, bạn cùng bàn của Hàn Kim Nguyệt hít hít mũi, ghé sát tai cô thì thầm: "Chẳng phải bảo anh trai cậu tìm có việc sao, sao lại nồng nặc mùi đồ hộp đào vàng thế này?"
"Anh cả và chị dâu tớ đều đến, mang đồ hộp cho tớ đấy, là quà lễ đơn vị chị dâu tớ phát." Hàn Kim Nguyệt hạnh phúc khoe.
Cô bạn cùng bàn đầy ngưỡng mộ: "Chị dâu cậu tốt quá đi mất, đơn vị phát đồ hộp mà mang cho cậu cả một hộp luôn."
"Chị dâu tớ đương nhiên là tốt rồi, sợ tớ lạnh còn mang thêm áo khoác cho tớ nữa, cậu nhìn này, chị dâu tớ vừa mới may cho tớ đấy." Hàn Kim Nguyệt khoe chiếc áo khoác caro đỏ cho bạn xem: "Đẹp không?"
Ánh mắt ngưỡng mộ của cô bạn gần như sắp tràn ra ngoài: "Tiểu Nguyệt, tớ đổi chị dâu với cậu được không?"
Hàn Kim Nguyệt vội ôm c.h.ặ.t lấy áo, nhìn bạn đầy cảnh giác: "Tất nhiên là không rồi, đừng nói kiếp này, kiếp sau cũng không nhé."
Sau khi tan học, mọi người biết chuyện anh chị của Hàn Kim Nguyệt mang đồ hộp và áo mới đến, ai nấy đều vô cùng ghen tị.
"Chị dâu Tiểu Nguyệt tốt thật, chả bù cho chị dâu tớ, chỉ mong tớ sớm gả đi để lấy lại phòng." Một nữ sinh hậm hực nói.
"Chị dâu cả tớ thì còn được, chứ chị dâu thứ hai cứ nói với mẹ tớ là con gái học hành vô dụng, bảo mẹ đừng cho tớ đi học nữa." Một nữ sinh khác phàn nàn.
Nghe các bạn than vãn, Hàn Kim Nguyệt chỉ cảm thấy gặp được chị dâu tốt như Tô Tú Tú đúng là phúc phận từ kiếp trước.
Phía bên này, Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương cũng đã về tới tứ hợp viện. Vừa vào cửa đã thấy Quách Thắng Lợi và Quách Linh đang ngồi đó.
"Muộn thế này hai người qua đây làm gì?" Hàn Kim Dương hỏi.
"Chị Linh nói Chủ nhiệm Dư bảo hậu nhật (ngày kia) em đến xưởng may." Hàn Kim Vũ kích động nói.
Chương 105: Họ không xứng
Hậu nhật chính là ngày mùng 2 tháng 10, Chủ nhiệm Dư quả thực rất để tâm, không để Hàn Kim Vũ phải đợi quá lâu.
"Chủ nhiệm Dư còn nói gì nữa không?" Hàn Kim Dương hỏi Quách Linh.
"Không nói gì thêm cả, chỉ bảo đợi Tiểu Vũ đến rồi bàn tiếp." Quách Linh nhớ lại vẻ mặt của Chủ nhiệm Dư, cười nói: "Đã gọi Tiểu Vũ qua thì công việc chắc chắn là ổn rồi, chỉ là không biết là nhân viên thời vụ hay chính thức thôi."
Hàn Kim Vũ mím môi, kiên định nói: "Thời vụ cũng được ạ, em sẽ nỗ lực làm việc, tranh thủ cơ hội để được vào biên chế."
"Đúng vậy, cứ đi làm đã. Ở phân xưởng thêu có rất nhiều thợ lâu năm, Tiểu Vũ qua đó học hỏi thêm kinh nghiệm cũng tốt." Tô Tú Tú khích lệ.
Thực ra trong lòng cô đã có ý tưởng, đó là sau năm 80, cô có thể cùng Tiểu Vũ mở một cửa hàng quần áo, tích lũy dần dần rồi sáng lập thương hiệu riêng của mình.
"Em cũng nghĩ thế." Hàn Kim Vũ nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời nhỏ.
Tô Tú Tú ngẩn người, ở chung với Hàn Kim Vũ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô thấy cậu cười vui vẻ đến thế.
Ngày hôm sau là ca chiều nên Tô Tú Tú dậy hơi muộn. Khi cô đi giặt quần áo, các bà các mẹ trong viện thấy lạ, hỏi sao hôm nay không đi làm.
"Cháu làm theo ca, hôm nay 2 giờ chiều mới vào làm." Tô Tú Tú cười đáp.
Bà Lưu bê chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh cô, tò mò hỏi: "Thế mấy giờ thì tan?"
"10 giờ tối ạ." Tô Tú Tú thấm ướt quần áo rồi bắt đầu xát xà phòng, "Còn có cả ca đêm từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau, làm ba ngày nghỉ hai ngày ạ."
Bà Lưu bấm đốt ngón tay tính toán một hồi: "Thế là mỗi ngày làm 8 tiếng, làm ba ngày nghỉ hai ngày. Tuy là có ca đêm nhưng thế cũng tốt chán, nghỉ hai ngày thì bù lại sức kiểu gì chẳng được."
"Đang nói chuyện gì thế?" Bà Lý bưng chậu đi ra, thấy Tô Tú Tú liền tươi cười hỏi: "Tú Tú, nay không đi làm à?"
Lần này không cần Tô Tú Tú trả lời, bà Lưu đã rất nhiệt tình đáp thay, rồi cùng bà Lý bàn tán về ưu nhược điểm của việc làm ca kíp như thế.
Đợi Tô Tú Tú giặt xong quần áo thì các bà cũng thảo luận xong, nhất trí cho rằng thời gian làm việc này rất tốt, vừa có lương vừa có thời gian lo cho gia đình.
"Tú Tú này, đơn vị hiện tại của cô thời gian tốt, phúc lợi cũng ổn, cô phải cố gắng lên, tranh thủ vào biên chế chính thức, chứ làm thời vụ thì suy cho cùng vẫn không ổn định đâu." Bà Lâm nói với giọng đầy tâm huyết.
"Bà xem bà nói kìa, Tú Tú nhà mình chắc chắn là cố gắng rồi, chẳng qua có được vào biên chế không còn phải xem sự sắp xếp của lãnh đạo nữa." Bà Mã lên tiếng nói giúp Tô Tú Tú một câu.
Thực ra là vì lời bà Lâm nói dễ gây hiểu lầm, vào biên chế đâu có dễ như thế? Nếu Tô Tú Tú không vào được, chẳng lẽ lại là do cô không nỗ lực hay sao?
