[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 78
Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:01
Anh về muộn thế này, chắc chắn là đã trúng tuyển thành công, vì thế Tô Tú Tú mới hỏi như vậy.
"Công nhân chính thức chị ạ. Sư phụ bảo tay nghề của em khá ổn nên không cần bắt đầu từ thợ học việc." Đến tận bây giờ Hàn Kim Vũ vẫn còn rất phấn khích.
"Sư phụ? Em bái sư rồi à?" Tô Tú Tú tò mò hỏi.
Nhắc đến chuyện này, Hàn Kim Vũ vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc ngày hôm nay, còn nói sư phụ muốn tổ chức lễ bái sư, vậy cậu có nên chuẩn bị lễ vật để đến dập đầu bái sư hay không.
"Tất nhiên là phải rồi. Tiểu Vũ, từ nay về sau coi như em đã ổn định rồi đấy." Hàn Kim Dương nhìn đứa em trai còn đang ngơ ngác, chân thành vui mừng thay cho cậu.
"Đúng rồi chị dâu, Chủ nhiệm Dư còn hỏi thăm chị đấy. Cô ấy bảo bức tranh 'Mèo vờn hoa' chị vẽ rất đẹp, hỏi xem còn mẫu nào tương tự không, xưởng may muốn mua lại của chị." Hàn Kim Vũ nhớ tới lời Chủ nhiệm Dư, quay sang hỏi Tô Tú Tú.
"Mua mẫu vẽ của chị?" Tô Tú Tú không ngờ bức tranh vẽ tay ngẫu hứng lại được Chủ nhiệm Dư để mắt tới. Những mẫu tranh thế này cô biết rất nhiều, toàn là xem trên mạng ở kiếp trước, lúc nào cũng vẽ được. Nhưng nếu cứ thế bán cho Chủ nhiệm Dư, Tô Tú Tú cảm thấy hơi lỗ.
"Bây giờ chị phải đi làm, lại còn phải chuẩn bị thi cử, thực sự không có thời gian vẽ mẫu, em giúp chị từ chối nhé." Tô Tú Tú hiện giờ không thiếu tiền nên quyết định tạm thời gác lại.
Cô thật sự không thiếu tiền, mấy lần chia hoa hồng cộng lại cũng gần một nghìn tệ rồi. Tô Vĩnh Cường hôm qua có đến tìm cô, nói là ngày mai Tôn Đại Hữu sẽ vào thành phố, lần này lùa được mấy con lợn, có thể chia được một khoản tiền lớn.
Ăn cơm tối xong, Hàn Kim Vũ tranh phần rửa bát, Tô Tú Tú đi tắm rửa. Đợi Hàn Kim Dương tắm xong quay về, hai người đùa giỡn một hồi, Hàn Kim Dương ôm vợ trẻ, thấp giọng hỏi: "Dạo này em có liên lạc với Đông T.ử không?"
"Không ạ. Anh Đại Hữu mai vào thành phố, chắc chắn anh Đông T.ử cũng sẽ tới, có chuyện gì sao anh?" Tô Tú Tú nghiêng đầu hỏi.
"Không có gì, Quân T.ử nói đường đi nước bước của cậu ta khá rộng, tháng nào cũng hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, lại còn dư sức giúp đỡ cậu ấy nữa." Hàn Kim Dương nói đến đó thì dừng lại.
Ánh mắt Tô Tú Tú hơi trầm xuống, sau đó liền cười: "Anh Đông T.ử khéo léo thế cơ mà, đường lối rộng mở là chuyện đương nhiên thôi."
Chương 106: Hai con lợn béo
Lần đầu tiên Tô Tú Tú đi làm ca đêm, Hàn Kim Dương muốn ở lại cùng cô nhưng cô thấy ảnh hưởng không tốt nên bảo anh về.
Bây giờ là 10 giờ 13 phút tối, nếu là ở kiếp trước thì chắc cô mới vừa tan làm. Nhưng đến thế giới này, không điện thoại, không tivi, không có bất kỳ hoạt động giải trí nào, ngay cả đọc tờ báo cũng chẳng dễ dàng, vì thế Tô Tú Tú cũng rèn được thói quen ngủ sớm dậy sớm.
Chỉnh đồng hồ báo thức xong, Tô Tú Tú nằm xuống nghỉ ngơi nguyên cả quần áo, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Có lẽ vì trong lòng vẫn vướng bận công việc nên đến 12 giờ, chuông vừa reo cô đã tỉnh dậy ngay.
Xoa xoa thái dương, Tô Tú Tú đi chép số liệu đồng hồ một lượt, sau đó đi vệ sinh rồi quay về phòng nghỉ ngủ tiếp.
Tiếp theo đó là 2 giờ và 4 giờ sáng dậy một lần. Đến lúc chuông báo thức 6 giờ vang lên, Tô Tú Tú chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
"Có phải rất khó chịu không?" Liễu Húc đưa cho cô một cốc nước nóng, mỉm cười hỏi.
"Vâng, đầu em hơi đau." Tô Tú Tú uống cạn trong một hơi, nói lời cảm ơn rồi định đi rửa mặt cho tỉnh táo.
"Đừng rửa mặt nữa." Hàn Kim Dương gật đầu chào Liễu Húc, đỡ lấy Tô Tú Tú nói: "Lát nữa em cứ tựa vào lưng anh mà chợp mắt một lát, về đến nhà thì ngủ tiếp. Bây giờ mà làm cho tỉnh táo quá, lát về nhà lại mất ngủ đấy."
Tô Tú Tú lắc đầu, ngủ gật trên xe đạp á? Thôi bỏ đi, cô sợ ngã lộn nhào xuống đất lắm.
Tuy nhiên cô cũng không đi rửa mặt, chào Liễu Húc một tiếng rồi cùng Hàn Kim Dương về nhà.
Trong tứ hợp viện, các bà các mẹ đang bận rộn túi bụi, người nấu cơm rửa bát, người giặt đồ, người cọ bồn cầu...
"Tú Tú tan làm rồi à? Ca đêm thế nào? Có mệt không cháu?" Bà Lưu vừa giặt đồ vừa hỏi.
"Cũng tạm ạ, đầu cháu hơi đau, chắc tại ngày đầu chưa quen." Tô Tú Tú vừa xoa thái dương vừa nói.
"Chao ôi, thế thì mau về mà ngủ đi." Bà Mã lo lắng nhìn Tô Tú Tú.
"Vâng, thế cháu về ngủ trước đây ạ, các bà các bác cứ bận việc đi nhé." Tô Tú Tú nở nụ cười "yếu ớt" với họ rồi quay người vào nhà.
Bà Lý nhìn chằm chằm Tô Tú Tú một hồi lâu, lắc đầu chậc lưỡi: Một đứa nhân viên thời vụ mà cũng bắt Hàn Kim Dương đưa đi đón về, may mà không cưới nó, không thì thằng Tiểu Dũng nhà bà mệt c.h.ế.t mất.
Tô Tú Tú về đến nhà, húp ít cháo, chào Hàn Kim Vũ một tiếng rồi lên tầng hai ngủ bù.
Cũng thật lạ, trên đường về thì buồn ngủ ríu cả mắt, vậy mà chào hỏi các bà trong viện xong thì giờ cô lại... tỉnh như sáo!!!
Trằn trọc hồi lâu, Tô Tú Tú chẳng thấy buồn ngủ tí nào. Nghĩ đến việc hôm nay Tôn Đại Hữu sẽ tới, cô quyết định dậy luôn cho xong.
"Sao không ngủ thêm đi?" Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ đang định đi làm, thấy Tô Tú Tú xuống lầu liền nhíu mày: "Có phải không ngủ được không?"
Tô Tú Tú thở dài: "Vâng, cơn buồn ngủ nó qua mất rồi, giờ nằm mãi không ngủ được. Không sao đâu, hôm nay và ngày mai em đều được nghỉ, chắc chắn sẽ ngủ bù được mà."
Chân mày Hàn Kim Dương vẫn không giãn ra, anh vuốt tóc Tô Tú Tú: "Hay là đừng đi làm nữa, để anh nhờ bạn bè hỏi thăm chỗ khác xem sao."
"Chuyện em đi làm đã rêu rao hết cả rồi, giờ cả viện, thậm chí cả cái ngõ này đều biết em làm ở nhà máy nước. Mới làm một ca đêm đã bỏ thì sau này đơn vị nào dám nhận em nữa? Em thật sự không sao đâu, lát nữa em đi gặp anh hai và mọi người, về rồi ngủ bù sau cũng được." Tô Tú Tú đẩy anh ra cửa: "Anh đi làm đi, đừng lo cho em."
Tô Tú Tú nấu một nồi cơm, nắm mấy nắm cơm nắm. Vừa cho vào hộp cơm chưa được bao lâu thì Tô Vĩnh Cường tới.
"Đại Hữu tới rồi, mang theo hai con lợn béo lắm." Tô Vĩnh Cường giọng điệu kích động nói.
Tô Tú Tú đưa một nắm cơm cho Tô Vĩnh Cường, cười nhẹ bảo: "Chẳng phải anh biết từ trước rồi sao, sao còn kích động thế?"
"Không phải lợn đen, là lợn trắng cơ! Lần này đúng là lợn đại phì, anh trông phải tầm hai ba trăm cân." Tô Vĩnh Cường ăn loáng cái xong nắm cơm, uống hai ngụm nước cho bình tĩnh lại: "Tú Tú này, có hai con lợn này thì tiền mua việc làm cho em và Đại Hữu chắc chắn là đủ trăm phần trăm rồi."
"Em đi làm rồi mà, chủ yếu là anh Đại Hữu thôi. Các anh đã hỏi thăm được tin tức gì về việc làm chưa?" Tô Tú Tú lo lắng hỏi.
Bốn người góp vốn làm ăn, ba người có việc rồi, chỉ còn mình anh ấy là không, liệu Tôn Đại Hữu có nảy sinh lòng bất mãn không?
"Nhân viên thời vụ thì có, chứ công nhân chính thức... nhất thời thực sự rất khó tìm." Tô Vĩnh Cường sau khi đi làm mới nhận ra tìm việc bây giờ gian nan thế nào, vào được biên chế lại càng khó hơn.
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến chỗ thuê nhà. Tôn Đại Hữu và Vương Hướng Đông đã đợi sẵn ở đó.
"Anh Đông Tử, anh Đại Hữu." Tô Tú Tú lấy hộp cơm từ trong gùi ra: "Em vừa làm sáng nay, các anh ăn một chút đi."
Tôn Đại Hữu chẳng khách sáo, bốc một cái ăn ngon lành, cười hì hì: "Vẫn là em gái chu đáo nhất, biết anh chưa ăn sáng nên mang đồ ngon tới cho anh."
Vương Hướng Đông thấy Tôn Đại Hữu vừa ăn vừa nói, nước miếng với vụn cơm b.ắ.n tung tóe, liền âm thầm lùi ra xa một chút, cười bảo: "Sáng tôi ăn rồi. Đại Hữu, cậu nói câu này là có ý gì đấy? Hóa ra tôi với Nhị Cường không chu đáo à?"
Tô Vĩnh Cường thúc cùi chỏ một cái, quàng cổ Tôn Đại Hữu: "Thế hóa ra sữa đậu nành với quẩy sáng nay là cho ch.ó ăn hết rồi hả?"
Tôn Đại Hữu cúi đầu lách ra, nhảy sang một bên cười lạnh: "Mấy cái quẩy với sữa đậu nành đó còn chẳng bõ dính răng."
"Lần sau tôi mua cho cậu nhiều hơn." Tô Vĩnh Cường nghiến răng.
"Thế cậu nhớ lấy đấy." Tôn Đại Hữu ăn xong một nắm, định lấy cái nữa thì liếc thấy lão Triệu và chị Vân đang đi tới, liền đặt nắm cơm lại, định bán lợn xong rồi tính tiếp.
"Đợi tí, lau mồm lau tay đi đã, cứ thế kia mà gặp người ta thì mất lịch sự lắm." Vương Hướng Đông lấy một chiếc khăn tay đưa cho Tôn Đại Hữu.
Tôn Đại Hữu nhận lấy khăn, liếc anh ta một cái, nhe răng cười: "Được thôi Đông Tử, làm nhân viên thu mua rồi có khác, càng lúc càng cầu kỳ gớm."
Lão Triệu và chị Vân nhìn thấy hai con lợn trắng béo mầm thì vô cùng phấn khích. Đặc biệt là lão Triệu, dạo này đang rầu rĩ chuyện quà Trung thu, nếu mang được con lợn này về, mỗi công nhân phát cho hai lạng thịt thì cả xưởng đều phải ghi công anh ta.
"Đại Hữu, giỏi thật đấy! Thôi không nói nhiều nữa, hai con lợn này tôi lấy hết." Lão Triệu nắm tay Tôn Đại Hữu thân thiết nói.
"Cái gì mà ông lấy hết? Tú Tú, hai con lợn này chị lấy, chị có thể quyết định đổi toàn bộ thành vải vóc cho các em." Chị Vân nghiến răng nói.
"Chị Vân, chị làm thế là không đẹp đâu nhé!" Lão Triệu không thể dùng toàn bộ đường trắng hay đường đỏ để đổi được, nhìn hai con lợn béo mà vẻ mặt đau khổ nói: "Thôi chúng ta mỗi người một con, tôi có thể trả một nửa tiền mặt, một nửa bằng đường."
Tôn Đại Hữu vừa định lên tiếng thì Vương Hướng Đông bên cạnh đã nói trước: "Được, quyết định vậy đi."
Tô Tú Tú và Tô Vĩnh Cường đồng thời nhíu mày. Họ vẫn muốn dùng hai con lợn này để đổi lấy một suất công việc, nhưng Vương Hướng Đông đã mở lời, họ không tiện nói thêm gì nữa, nếu không sẽ là làm mất mặt anh ta.
Hai con lợn tổng cộng nặng 463,7 cân, thu về 116 tệ tiền mặt, phần còn lại là đường và vải. Những thứ này mang về nông thôn có thể bán lại với giá gấp vài lần.
Đợi lão Triệu và chị Vân đi rồi, Tô Vĩnh Cường không nhịn được hỏi: "Đông Tử, sao cậu lại đồng ý ngay thế, tôi còn định hỏi chuyện công việc."
"Chuyện công việc không cần vội, phía tôi đã có chút manh mối rồi." Vương Hướng Đông rít một hơi t.h.u.ố.c rồi nói tiếp: "Đợi khi nào chắc chắn, tôi sẽ bàn kỹ với các cậu."
"Được, tôi chờ tin tốt từ cậu." Tôn Đại Hữu định vỗ vai Vương Hướng Đông, cuối cùng chẳng hiểu sao lại vỗ vào vai Tô Vĩnh Cường: "Cậu cũng để tâm một chút, nhỡ phía Đông T.ử không thành thì sao."
Tô Vĩnh Cường lườm anh ta một cái, rồi lại quàng cổ cười hì hì: "Trưa nay ăn mì sốt tương, tôi bao."
"Thế thì còn đợi gì nữa, đi thôi!" Tôn Đại Hữu quay đầu vẫy tay gọi Vương Hướng Đông và Tô Tú Tú: "Đông Tử, Tú Tú, nhanh chân lên nào."
Chương 107: Ly gián
Tôn Đại Hữu ăn xong mì sốt tương thì khởi hành về quê, kết quả lại tình cờ gặp chị Vân ở trên thị trấn.
"Chị Vân? Sao chị lại ở đây?" Tôn Đại Hữu cười chào hỏi.
"Chị cố ý đứng đây đợi em đấy." Chị Vân thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tôn Đại Hữu, khóe môi khẽ nhếch lên: "Chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện chút đi."
Tôn Đại Hữu ngơ ngác gật đầu, nhưng trong lòng thì đ.á.n.h trống liên hồi, không hiểu chị Vân đột nhiên tìm mình làm gì?
Hai người tìm đến một khoảng đất trống, ven đường có người qua lại nhưng không nghe thấy họ nói gì. Dù sao nam nữ có biệt, để lời ra tiếng vào thì không tốt cho ai cả.
