[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 84
Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:02
Tô Tú Tú gật đầu một cách dứt khoát: "Đồng nghiệp có khó khăn thì nên giúp đỡ ạ."
"Ừm." Chủ nhiệm Hầu gật đầu, định nói tiếp thì bị Tú Tú cắt ngang.
"Nhưng nếu thái độ của đồng nghiệp không đúng mực, ví dụ như vênh váo tự đắc, coi việc người khác giúp mình là hiển nhiên, thì cháu thấy không nên chút nào."
Sắc mặt Chủ nhiệm Hầu trở nên khó coi, ông ta nhíu mày nhìn Tú Tú. Đúng là hạng "ngựa non háu đá" vừa rời ghế nhà trường, đã đắc tội với đồng nghiệp có bối cảnh lại còn dám mạo phạm cả lãnh đạo.
"Tú Tú này, công việc hiện tại có lẽ không phù hợp với cháu đâu. Tuổi trẻ thường không ngồi yên một chỗ được, cả ngày ru rú trong phòng trực đúng là không tốt. Thế này đi, chú điều cháu sang bộ phận ngoại cần, chạy vẩy bên ngoài cho mở mang tầm mắt." Chủ nhiệm Hầu vốn nể mặt ông Kim già nên định cảnh cáo vài câu rồi thôi, nhưng thấy Tú Tú không biết điều như vậy, ông ta quyết định đẩy cô sang bộ phận ngoại cần để "rèn giũa", khi nào mài mòn được cái tính khí này thì mới tính chuyện điều về.
Nhìn bộ dạng thong dong tự đắc của Chủ nhiệm Hầu, Tú Tú chẳng mảy may tức giận. Đi làm bao nhiêu năm, loại lãnh đạo này cô gặp quá nhiều rồi.
"Cảm ơn chú đã có ý nâng đỡ, nhưng cháu không dùng đến nữa rồi ạ." Tú Tú lấy đơn xin nghỉ việc từ trong túi ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc. "Vì lý do sức khỏe cá nhân, cháu không thể tiếp tục đảm đương công việc này, nên hôm nay cháu đến đây để xin thôi việc."
Chủ nhiệm Hầu ngồi thẳng người dậy, nhìn chằm chằm Tú Tú, trầm giọng hỏi: "Cô có biết mình đang làm gì không?"
"Cháu biết, phiền Chủ nhiệm Hầu ký tên cho ạ." Tú Tú đưa tay làm động tác mời.
Sắc mặt Chủ nhiệm Hầu cực kỳ khó coi: "Cô có biết bây giờ tìm việc khó thế nào không? Đừng tưởng làm thời vụ là dễ, chồng cô chắc chắn đã phải tốn không ít tâm sức mới lo được chỗ này, cô định từ bỏ dễ dàng thế sao?"
Tú Tú thầm nghĩ: "Nói nhảm nhiều quá, ký đại đi cho xong", nhưng Chủ nhiệm Hầu không ký mà đẩy tờ đơn ngược lại.
"Được rồi, những gì cô vừa nói tôi coi như chưa nghe thấy. Ngày mai cứ tiếp tục đi làm bình thường, cố mà giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp, nỗ lực lên thì mới có cơ hội vào biên chế." Chủ nhiệm Hầu nghĩ đến thân phận của Hàn Kim Dương, ai mà biết được đồng đội cũ nào của anh ta có thể quản được mình, nên ông ta không dám đắc tội đến mức tuyệt đường.
"Chủ nhiệm Hầu, cháu không nói đùa với chú đâu. Hôm nay cháu đến đây là để thôi việc thật." Tú Tú lại đẩy tờ đơn về phía ông ta. "Chồng cháu đang đứng đợi ở ngoài, chúng cháu đã bàn bạc kỹ rồi, thực sự là vì lý do sức khỏe của cháu."
Nói xong, Tú Tú mở cửa gọi Hàn Kim Dương vào.
"Có chuyện gì thế?" Hàn Kim Dương thắc mắc.
"Không có gì, Chủ nhiệm Hầu cứ tưởng em nói đùa, anh giải thích giúp em với." Tú Tú biết Chủ nhiệm Hầu đang kiêng dè điều gì nên để Hàn Kim Dương ra mặt xử lý.
Thấy Hàn Kim Dương, Chủ nhiệm Hầu mới nhận ra Tú Tú muốn nghỉ việc thật. Ông ta kinh ngạc nhìn cô, chỉ vì cãi nhau vài câu với đồng nghiệp mà đòi thôi việc luôn sao?
"Chủ nhiệm Hầu, thật ngại quá, nhà tôi vừa đi làm chưa được bao lâu đã xin nghỉ, gây thêm phiền phức cho nhà máy. Chỉ là Tú Tú m.a.n.g t.h.a.i rồi, t.h.a.i lại không được ổn định cho lắm, bác sĩ bảo phải nằm nhà tĩnh dưỡng. Đây là con đầu lòng của chúng tôi nên... hy vọng chú thông cảm cho." Hàn Kim Dương cười nói.
"Giữ thai? Mang t.h.a.i rồi à?" Chủ nhiệm Hầu liếc nhìn bụng Tú Tú, trong mắt thoáng qua vẻ thấu hiểu. Thảo nào nói năng cứng rắn thế, hóa ra là không cần việc nữa.
"Con cái là quan trọng nhất, không có vấn đề gì lớn chứ? Hôm nay cháu không nên đến đây, cứ để Kim Dương qua báo một tiếng là được rồi." Chủ nhiệm Hầu đổi giọng cười niềm nở.
"Bác sĩ đã kê t.h.u.ố.c an t.h.a.i rồi ạ. Hôm nay anh Kim Dương phải dắt xe đạp đưa cháu đến đây đấy ạ. Với tình trạng này thì đi làm hằng ngày đã là vấn đề, chưa nói đến việc trực ca đêm. Thật ngại quá Chủ nhiệm Hầu, chú xem cái đơn này..." Tú Tú chỉ vào tờ đơn xin nghỉ.
Chủ nhiệm Hầu hỏi han thêm vài câu rồi ký tên vào đơn, sau đó gọi chị Đặng đưa Tú Tú đi thanh toán lương ở phòng tài vụ.
"Đang làm tốt thế sao lại nghỉ?" Chị Đặng nhìn quanh rồi nhỏ giọng hỏi: "Có phải tại con bé Tôn Tư Kỳ không? Nó cậy có chú là phó giám đốc nhà máy nên lúc nào cũng coi trời bằng vung. Tú Tú này, giờ việc làm khó tìm lắm, tuy là thời vụ nhưng việc này nhẹ nhàng, hay là em tìm mối quan hệ xin chuyển tổ khác xem, đừng có dại mà vứt bỏ bát cơm của mình."
Chị Đặng tin rằng để vào được đây, Tú Tú cũng phải có mối quan hệ nhất định, chỉ là không biết có "cứng" bằng Tôn Tư Kỳ không thôi.
"Dạ không liên quan đến ai đâu ạ, em nghỉ là vì m.a.n.g t.h.a.i thôi." Tú Tú xoa bụng, vẻ mặt vẫn còn chút lo sợ: "Em có bầu hai tháng rồi mà không biết, cứ ngồi xe đạp đi làm rồi xách nước giặt đồ suốt. Bác sĩ nói t.h.a.i không ổn, phải nghỉ ngơi kỹ ạ. Chẳng còn cách nào khác, vì con nên em đành nghỉ thôi."
Chị Đặng há hốc mồm, cuối cùng chỉ biết nói: "Thế thì đương nhiên phải ưu tiên sức khỏe rồi. Em về nhà cố mà dưỡng thai, khi nào khỏe hẳn lại vào nhà máy làm việc."
Đó đương nhiên là lời khách sáo, Tú Tú nghe xong cũng chỉ mỉm cười.
Ngoài tiền lương mấy ngày làm việc, hai bộ quần áo bảo hộ và hai đôi giày giải phóng được phát cô cũng được giữ lại luôn.
"Cháu làm việc chưa lâu, quần áo với giày không nên nhận không, nhưng cháu đã mặc qua rồi. Hay là chú cho người tính xem bao nhiêu tiền, coi như cháu mua lại ạ." Tú Tú đề nghị.
"Dù chỉ làm ở nhà máy nước một ngày thì cháu cũng là người của nhà máy. Đồ đã phát là của cháu, cứ giữ lấy đi, sau này rảnh thì năng về đây chơi." Đồ của nhà máy nên Chủ nhiệm Hầu cũng hào phóng ban ơn, coi như bù đắp cho những lời khó nghe ông ta lỡ nói lúc nãy.
Dù thời gian làm việc không dài, nhưng lúc thực sự rời đi, Tú Tú vẫn thấy đôi chút bồi hồi. Cô cứ ngỡ mình sẽ gắn bó ở đây vài năm, ai dè chưa hết năm đã nghỉ rồi.
Chương 115: Có phương t.h.u.ố.c dân gian nào không?
Chuyện Tú Tú m.a.n.g t.h.a.i cả viện đều đã biết. Bất kể trước đó quan hệ thế nào, gặp mặt mọi người đều gửi lời chúc mừng, duy chỉ có bà Lý và mụ góa họ Vương là thái độ lồi lõm, nhìn cô cứ như thể cô nợ tiền họ vậy.
Có lẽ m.a.n.g t.h.a.i xong tính tình cũng thay đổi, bà Lý "hừ" cô thì cô "hừ" lại, mụ Vương nói bóng gió cô cũng mỉa mai lại ngay.
Chẳng hạn như bây giờ, mụ Vương đang bưng bát ngồi ăn, vừa ăn vừa nói: "Tú Tú này, nhìn cô gầy thế kia bảo sao t.h.a.i không ổn, phải ăn nhiều vào thì người mới khỏe, con sinh ra mới mạnh giỏi được."
Tô Tú Tú hướng về phía mụ Vương nôn khan vài cái, vẻ mặt cực kỳ khó chịu: "Cháu nghén nặng quá, không ăn nổi thứ gì. Cháu thấy Hỷ Nguyệt (con gái mụ Vương) dạo này ăn khỏe lắm, hay là có bầu rồi hả bác? Bác mau đưa chị ấy đi khám xem, đừng có như cháu m.a.n.g t.h.a.i mà không biết, lỡ ảnh hưởng đến đứa bé thì khổ."
Mụ Vương ban đầu bị điệu bộ nôn khan của Tú Tú làm cho lợm giọng không nuốt nổi cơm, nghe thêm câu sau thì tức đến tím mặt, xách ghế chạy thẳng vào nhà.
Thấy mụ Vương đóng sầm cửa lại, Tú Tú hừ lạnh một tiếng. Đã bị cô "đốp" lại bao nhiêu lần rồi mà chẳng chịu chừa cái thói tọc mạch.
Cô quay lại nhìn bà Lý, vừa chạm mắt, bà Lý đã lủi thủi bê ghế vào nhà luôn.
Tô Tú Tú: "..."
Bà Lý nấp sau cánh cửa, tức đến nổ đốm mắt nhưng ngặt nỗi bây giờ chẳng có lý lẽ gì để mắng lại Tú Tú cả. Bà ta lại trút hết cục tức này lên đầu Hà Ngọc Chi. Nếu không phải tại con dâu m.a.n.g t.h.a.i giả thì nhu khí của Tô Tú Tú đâu có cao đến mức này?
Cuối tuần, Hàn Kim Dương đón Hàn Kim Nguyệt về. Nghe tin chị dâu có bầu, con bé cứ quấn quýt quanh Tú Tú cười hớn hở, còn đòi bao thầu hết toàn bộ giày mũ cho em bé.
"Anh hai, sao anh lấy được có tí vải thế này, có đủ may hai bộ không?" Kim Nguyệt cầm xấp vải Hàn Kim Vũ mang về, lật đi lật lại xem.
"Trẻ con mới đẻ bé xíu à, chỗ vải này đủ may bốn năm bộ đấy." Tú Tú đã đặc biệt hỏi ý kiến bác Mã, biết kích cỡ áng chừng nên định may hai bộ dày, hai bộ mỏng kiểu áo buộc dây (áo Kimono trẻ em).
Chủ yếu là tã lót, cái này phải chuẩn bị nhiều một chút. Bác Mã nói bác còn giữ một ít định cho cô nhưng Tú Tú không nhận. Quần áo cũ thì không sao chứ tã lót thì cô thà tốn tiền mua vải mới về làm còn hơn.
Các bà trong viện thấy Tú Tú lãng phí thì khuyên vài câu, thấy không lay chuyển được thì thôi. Còn sau lưng họ nói gì cô chẳng quan tâm.
Tiếp đến là chăn quấn, bông trong nhà cô đã dùng hết rồi, may mà xưởng may có sẵn. Số lượng lớn thì khó chứ bông cho hai cái chăn quấn thì chắc chắn không thành vấn đề.
"Chị dâu, chị biết là con trai hay con gái chưa ạ?" Kim Nguyệt tò mò hỏi.
"Chị làm sao mà biết được." Tú Tú phì cười: "Thế em thích cháu trai hay cháu gái?"
"Cháu gái đi ạ! Trước khi chị về nhà mình có mỗi em là con gái, em thèm có em gái lắm. Nếu có cháu gái, ngày nào em cũng tết tóc cho bé, đảm bảo bé sẽ là cô bé xinh nhất ngõ Bách Hoa luôn." Kim Nguyệt mắt sáng rực nói.
Hàn Kim Vũ ngượng ngùng liếc nhìn bụng Tú Tú rồi quay đi, nhỏ giọng: "Nghe bảo con gái giống cha, nếu cháu gái mà giống anh cả thì có khi nào... không ổn lắm không?"
Không phải bảo Hàn Kim Dương xấu, trái lại anh rất đẹp trai, nhưng con gái mà nét mặt như vậy thì có phần hơi nam tính quá.
Chị dâu Trương sang chơi nghe thấy thế liền bật cười: "Có giống bố thì cũng không thể y đúc được đâu, nét của con gái tự khắc sẽ mềm mại hơn chứ, làm sao mà như đúc từ một khuôn bánh trung thu ra được."
"Chị Trương." Kim Vũ và Kim Nguyệt chào hỏi xong liền biết ý bê giỏ thêu sang phòng của Kim Vũ.
Đợi hai đứa đi khỏi, chị Trương ngồi xuống cạnh Tú Tú, nhìn cái bụng cô đầy ngưỡng mộ: "Chị mới về ngoại có chuyến mà lúc quay lại đã nghe tin em m.a.n.g t.h.a.i hai tháng rồi, tốt quá."
"Em cũng không ngờ tới, lúc ra m.á.u cứ tưởng đến tháng. Bác sĩ bảo có bầu mà em suýt đứng tim. Sắc mặt chị trông tốt quá, chắc về ngoại được bồi bổ kỹ lắm hả?" Tú Tú lái sang chuyện khác.
Chị Trương xoa xoa mặt mình: "Ừ, mẹ chị ngày nào cũng luộc trứng cho chị ăn, còn mua cả một con gà mái già hầm cho mình chị ăn đấy. Tiếc là... ruộng có tốt đến mấy mà hạt giống không ổn thì cũng chịu."
Tú Tú cạn lời, sao chuyện lại quay về hướng này rồi.
"Em nghĩ là duyên chưa đến thôi, duyên đến tự khắc sẽ có." Tú Tú nói mấy lời an ủi này mà cũng cảm thấy mình như kiểu "người no không hiểu kẻ đói", nhưng ngoài câu đó ra cô thực sự không biết nói gì hơn.
Cũng may chị Trương tự chuyển chủ đề, tán gẫu với Tú Tú về các kiểu quần áo, giày dép đang thịnh hành.
Chị ngồi buôn chuyện hơn nửa tiếng, mãi đến khi Hàn Kim Dương đưa Tô Vĩnh Cường về thì mới lưu luyến đứng dậy ra về.
