[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 94

Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:05

"Nếu tình hình cho phép, đương nhiên càng sớm càng tốt." Chủ nhiệm Đào mỉm cười nói.

Chương 129: Thai động

"Vậy là cậu phỏng vấn thành công rồi?" Quách Linh đứng đợi Tú Tú ngoài tòa nhà văn phòng, vừa thấy cô ra là đuổi theo hỏi dồn dập.

"Ừm, chủ nhiệm Đào rất tâm lý. Biết tớ từng phải nằm dưỡng t.h.a.i nên bà để tớ học tại nhà. Mỗi ngày nhờ Tiểu Vũ mang tài liệu học về cho tớ, rồi mang bài tập sang cho bà ấy, đỡ công tớ phải chạy đi chạy lại." Tú Tú không ngờ chủ nhiệm Đào lại tốt đến thế.

Quách Linh mới gặp chủ nhiệm Đào hai lần, cũng nghe không ít lời đồn về bà, thật sự không cách nào liên tưởng bà với hai chữ "tâm lý" được.

"Thế còn đãi ngộ thì sao?" Tự do cao thế này, chẳng lẽ không có lương?

"Học việc bình thường là 20 tệ một tháng. Vì tớ học tại nhà nên bà trả 10 tệ. Hết thời gian ở cữ là phải đi làm ngay. Tớ thấy thế là quá ổn rồi." Kiếp trước ước mơ của Tú Tú là làm nhà thiết kế, giờ được vừa học vừa có lương, chẳng khác nào miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

Về đến tứ hợp viện, Tú Tú gặp chị dâu Trương ở viện trước. Thấy cô, chị Trương định lại gần bắt chuyện nhưng Tú Tú lướt qua đi thẳng. Ai mà muốn kết bạn với hạng người hai mặt, chuyên đi tính kế sau lưng mình cơ chứ? Cô đâu có chán sống.

Nhìn bóng lưng Tú Tú, chị Trương uất ức đến phát khóc. Bọn họ ai nấy đều mang thai, làm sao hiểu được nỗi đau không sinh được con của chị.

"Đứng đấy làm gì? Đã bắt chuyện được với Tô Tú Tú chưa?" Bà Trương nhỏ giọng hỏi.

"Cô ta thèm vào mà để ý đến con." Chị Trương nói với giọng nghẹn ngào.

"Hừ, cái đồ keo kiệt, chẳng qua là xin tí hơi m.a.n.g t.h.a.i thôi mà? Lúc trước mình 'mượn' rồi, bọn họ có sao đâu? Nếu lúc đó cô được ăn trứng đỏ, biết đâu cháu ngoan của tôi đã không bị sảy. Hừ, họ không cho mượn thì mình đi mượn người khác. Làng của em gái tôi năm nay có tận ba người mang bầu, thể trạng còn khỏe hơn hai đứa ở viện thứ ba nhiều. Mai cô sang nhà dì ở vài ngày, cứ rảnh là sán lại gần họ, chẳng mấy chốc mà lại có bầu thôi." Bà Trương càng nói càng đắc ý.

Chị Trương cũng thấy phấn chấn hẳn lên, cứ như thể sắp có con đến nơi rồi.

Tú Tú không biết chuyện đó, mà có biết cũng chẳng buồn quản. Cô đang nấu mì, dạo này cô rất nhanh đói, nếu không ăn thêm bữa phụ là dạ dày cứ cồn cào hết cả lên.

Vì buổi sáng đã ăn mì rồi nên cô định ăn trưa muộn một chút. Tú Tú vừa rửa chân tay định lên giường nằm nghỉ thì nghe tiếng mở cửa. Thấy Hàn Kim Dương về, cô ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại về giờ này?"

"Anh mua cơm về ăn cùng em đây, đói lắm rồi đúng không? Bên xưởng may nói sao rồi?" Kim Dương rửa tay, mở hộp cơm, đưa đũa cho Tú Tú rồi đi lấy hũ thịt chưng ra. "Công việc không được thì thôi, anh đâu phải không nuôi nổi em. Anh chỉ lo em vất vả quá, sau này con ra đời vừa đi làm vừa cho con b.ú sẽ cực lắm."

"Em thích thiết kế mà, có cơ hội học thế này em chỉ thấy vui thôi, chẳng mệt tẹo nào." Tú Tú kể lại các điều kiện của chủ nhiệm Đào, rồi cười hỏi: "Anh xem, đào đâu ra công việc tốt thế này?"

Hàn Kim Dương nhướng mày, đây quả là ưu đãi đặc biệt. Có lẽ có chuyện gì đó Tú Tú chưa biết, anh cũng có bạn chiến đấu ở xưởng may, để hôm nào rảnh anh đi hỏi thăm xem sao.

Tú Tú vẫn đang hớn hở lên kế hoạch học tập. Thêm nữa, cô cực kỳ hài lòng với phúc lợi nhân viên thời này. Nếu công nhân nữ sinh con xong không có người trông, có thể gửi bé vào nhà trẻ của xưởng. Ở đó có các bảo mẫu được tuyển chọn kỹ lưỡng, lý lịch rõ ràng. Các bà mẹ có thời gian nghỉ để cho con b.ú, vừa được gần con lại không ảnh hưởng công việc, thực sự rất nhân văn.

"Đừng viết lách nữa, ăn cơm đã." Kim Dương đưa cho cô cái màn thầu.

"Vâng, sáng em ăn bát mì nên giờ cũng chưa đói lắm." Nói vậy nhưng Tú Tú vẫn nhận màn thầu, ăn kèm với thịt chưng và đồ ăn Kim Dương mang về, chẳng mấy chốc mà đ.á.n.h sạch bách.

Cô xoa xoa bụng, hơi lo lắng: "Anh ơi, em có ăn nhiều quá không? Em nghe nói ăn nhiều con to quá sẽ khó đẻ."

"Có chuyện đó thật à?" Kim Dương căng thẳng hỏi.

"Em nghe chị Quyên nói thế, chắc là đúng đấy." Tú Tú hơi sợ.

"Em đừng sợ, để anh đi hỏi bà Mã xem sao, không được thì anh ra bệnh viện hỏi bác sĩ." Kim Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Sau một hồi đi hỏi han khắp nơi, Kim Dương nạp vào đầu cả một kho kiến thức m.a.n.g t.h.a.i sinh nở, chẳng biết tin ai nên chạy thẳng ra bệnh viện. Sau khi được bác sĩ tư vấn, anh mới trút được gánh nặng trong lòng.

Tối về nhà, anh gắp thêm thức ăn cho Tú Tú, cười bảo: "Anh hỏi bác sĩ rồi, không ăn quá nhiều là được. Mình đâu phải nhà giàu ngày xưa mà có sơn hào hải vị hằng ngày, bổ béo được bao nhiêu đâu mà sợ t.h.a.i to quá. Em cứ yên tâm mà ăn."

Tú Tú nghĩ cũng phải. Ở thời đại của cô người ta chỉ lo bà bầu không ăn được, còn thời này miếng thịt còn khó kiếm, t.h.a.i nhi muốn to cũng khó.

Sau khi làm xong thủ tục, Tú Tú chính thức trở thành học trò thiết kế của xưởng may. Kim Vũ mỗi chiều đi làm về sẽ mang bài tập cho cô, sáng hôm sau lại mang bản thảo đến xưởng cho chủ nhiệm Đào chấm. Đúng thế, "thầy" của Tú Tú hiện giờ chính là chủ nhiệm Đào, và cô đã hiểu vì sao hai người hôm nọ lại sợ bà đến thế: bà nói năng chẳng nể nang ai bao giờ.

Có vài lần, Tú Tú thấy bản thảo mình vẽ rất ổn nhưng đến tay chủ nhiệm Đào lại bị phê cho không còn chỗ nào để chê.

"Chị dâu, chủ nhiệm Đào lại mắng chị à?" Hàn Kim Vũ ái ngại hỏi. So với chủ nhiệm Đào, sư phụ của cậu đúng là hiền hậu như bụt.

"Không có." Tú Tú lắc đầu.

Kim Vũ thắc mắc: "Không mắng sao chị lại nhíu mày?"

"Bà ấy cũng chẳng khen. Hay bà ấy bận quá không xem nhỉ? Lúc em lấy bài, là chính tay bà ấy đưa cho em à?" Tú Tú nghi hoặc.

"Vâng, chính tay bà ấy đưa ạ." Kim Vũ gật đầu.

"Để chị ngẫm lại xem." Tú Tú nhìn bản thảo, không khen không chê là ý gì? Hay là để cô tự tìm ra lỗi sai?

Ngắm nghía hồi lâu vẫn không hiểu ý chủ nhiệm, cô định đứng dậy đi dạo một chút thì đột nhiên bụng bị đá một cái.

"Ối!"

"Sao thế em?" Hàn Kim Dương vứt xoạch cái xe đạp xuống, hớt hải chạy vào.

"Bụng em... vừa nãy nó cử động!" Tú Tú kinh ngạc reo lên.

"Bụng động á?" Kim Dương ngẩn ra, rồi vui mừng khôn xiết: "Con đạp à? Em có biết là tay hay chân không?"

Tú Tú nhìn anh cạn lời: "Làm sao em biết được nó dùng tay hay chân chứ."

Kim Dương cười ngây ngô: "Anh cuống quá nói nhầm. Đâu, động chỗ nào? Anh sờ thử được không?"

Chương 130: Lừa hôn

Hai ông bố bà mẹ trẻ lần đầu trải nghiệm chuyện này nên hưng phấn đến nửa đêm vẫn chưa ngủ được. Họ thảo luận từ chuyện con ra đời đến lúc đi học, rồi tới lúc kết hôn, khiến tâm trạng Kim Dương bỗng chốc trùng xuống.

"Hay là con gái mình cũng giống Chu Hỷ Nguyệt, tìm một anh con rể ở rể đi. Có mình trông chừng nó mới không chịu thiệt." Kim Dương nghĩ đến bà Trương với bà Lý, lỡ con gái anh gặp phải hạng người như thế, chắc anh không kiềm chế nổi mà đ.á.n.h người mất.

Tú Tú xoa bụng cười: "Anh nghĩ xa quá rồi. Giờ em chỉ mong con khỏe mạnh thôi. Còn sau này có chúng mình mà, dù con gả đi hay lấy chồng về, chúng mình vẫn là chỗ dựa cho con."

Kim Dương nghĩ cũng đúng, chỉ cần anh có bản lĩnh thì ai dám bắt nạt con gái anh. Nhưng mà, đợi con ra đời phải dạy nó võ thuật mới được, ra ngoài mới không chịu thiệt.

Hôm sau, Tú Tú buồn ngủ không dậy nổi. May mà cô không phải lên xưởng, bài tập làm muộn tí cũng chẳng sao, đúng là cái lợi của việc không phải ngồi văn phòng, lương thấp tí cũng đáng.

Hôm nay trời nắng đẹp, Tú Tú rủ Vương Mỹ Quyên và Hạ Bảo Lan ra sân sưởi nắng. Tú Tú góp bánh điểm tâm, Mỹ Quyên mang lạc rang, Bảo Lan góp ít bánh quẩy nhỏ, thêm ấm trà hoa, trông cực kỳ thư thái.

"Con gái chị đâu rồi?" Mỹ Quyên dạo này rất thích con gái của Bảo Lan, trắng trẻo, bụ bẫm đáng yêu cực kỳ.

"Ở bên ngoại rồi." Bảo Lan nhắc đến con là thấy đau đầu: "Con bé nghịch như quỷ, không lúc nào yên, làm chị nhức cả đầu."

"Bé con đáng yêu thế mà, em còn đang định bế nhiều tí để sau này sinh được một đứa giống vậy đấy." Mỹ Quyên xoa bụng mơ mộng.

Bảo Lan hừ một tiếng: "Đáng yêu á? Giờ em đang mang bầu, bản năng làm mẹ trỗi dậy nên thấy thế thôi. Đẻ ra đi rồi biết, cái giống đó chẳng liên quan gì đến hai chữ đáng yêu đâu."

Tú Tú bốc nắm lạc ăn, thấy bà Lý đi giặt đồ về liền quay mặt đi, chẳng thèm để ý.

Đương nhiên bà Lý nhìn họ cũng chẳng thấy vừa mắt. Cái lũ này, mang bầu thôi mà làm như công chúa bà hoàng không bằng? Ai mà chẳng đẻ, còn bày đặt ăn lạc, bánh trái, làm con dâu Ngọc Chi nhà bà cũng đòi ăn theo, tốn kém bao nhiêu là tiền.

Nghĩ đến tiền trong nhà vơi đi vun v.út, bà Lý lại thấy xót xa. Lúc đầu tưởng lấy được dâu có công ăn việc làm thì nhà có thêm khoản thu, ai dè Hà Ngọc Chi không chỉ giữ khít lương mình mà còn quản luôn cả lương của Lý Dũng, tiền ăn cũng chẳng đóng, giờ cái gì cũng tiêu vào tiền túi của ông bà.

"Bà Lý làm sao thế kia?" Mỹ Quyên thấy bà Lý ôm n.g.ự.c ngồi xổm dưới đất thì lo lắng hỏi: "Không lẽ bị tim? Có nên lại hỏi thăm không?"

Tú Tú liếc qua một cái, thấy mặt mũi bà ta tuy vẻ đau đớn nhưng môi hồng hào, khỏe chán.

"Chắc không sao đâu, chị thấy người phát bệnh tim rồi, nằm vật ra ngay chứ ai lại ngồi xổm thế kia." Bảo Lan nhìn theo, rồi đảo mắt, ghé sát tai Tú Tú hỏi nhỏ: "Hay là lại cãi nhau với con dâu rồi?"

"Chắc thế ạ, giờ phòng em không sát vách nhà họ nữa nên cũng không rõ lắm." Thực ra Tú Tú vẫn nghe thấy loáng thoáng nhưng cô không muốn nói.

Mỹ Quyên chậc lưỡi, nói thì thầm: "Hà Ngọc Chi nhìn là biết hạng lợi hại rồi. Bà Lý bị cái mác 'có công việc' làm mờ mắt, giờ hối hận cũng muộn."

Đến giờ chị vẫn không hiểu nổi, nhà họ Lý hai công nhân lương cao rồi, thiếu gì tiền đâu mà cứ phải kén dâu có việc làm, cứ như Tú Tú thông minh tháo vát lại hiếu thảo thế này có phải tốt không.

Hạ Bảo Lan thấy Tú Tú ngượng ngùng khi nhắc chuyện vợ chồng, liền ghé sát trêu chọc: "Tú Tú này, cái eo của Kim Dương nhìn là biết 'có lực' lắm nhé, nói chị nghe xem, một lần cậu ấy được bao lâu?"

Tú Tú: ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 94: Chương 94 | MonkeyD