Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 113: Bồ Câu Quay Và Tóc Giả
Cập nhật lúc: 16/04/2026 10:05
Người ta là thanh niên, gặp mặt nhau mà cũng bị chỉ trỏ, thảo nào Hạ Viễn tức giận.
Ông vẫn là đi mua thịt thôi.
Một cân thịt tám hào, còn phải có phiếu thịt, ông mua nửa cân là được, bằng không cháu trai cháu gái trong nhà có thể lật tung nóc nhà lên mất.
Thực ra Hạ Viễn nấu cơm không chỉ t.r.a t.ấ.n cả cái đại viện mà còn t.r.a t.ấ.n cả Trần Thanh.
Trần Thanh thèm đến phát điên.
Cô thích ăn cay a!
Món ăn Hạ Viễn làm câu dẫn cô đến mức muốn dỡ luôn mấy tấm ván gỗ ở hậu viện, từ cửa sổ nhảy vào nhà anh cướp đồ ăn.
“Tại sao hôm nay chúng ta ăn thanh đạm thế này?”
Trên bàn cơm chỉ có một món cà tím hấp.
Cà tím hấp cũng khá ngon, nhưng ăn liên tục thì Trần Thanh thật sự cảm thấy ngán.
Đầu bếp chính Hạ Vũ Tường đồng chí trợn trắng mắt: “Nhà khác cũng ăn cái này mà.”
Dì nhỏ của cậu thật là người kiêu kỳ nhất thiên hạ, một món ăn liên tục sáu lần là đã kêu ầm lên không thích.
Trần Thanh vẻ mặt đau khổ ngồi ăn, đi ra cửa sổ hậu viện trầm ngâm suy nghĩ.
Hồi lâu sau, cô xoay người đi tới trước chuồng gà, ngồi xổm xuống, thở ngắn than dài nhìn cái m.ô.n.g gà: “Ha ha ha, mày mau đẻ trứng đi chứ.”
Trong nhà vốn dĩ có thể ăn trứng gà, nhưng có một hộ sinh con, họ đã cho Hạ Vũ Tường và Hạ Ngọc Đình trứng gà, để đáp lễ, bọn họ cũng phải trả lại mười quả.
Cho nên trứng gà cũng không có mà ăn.
Con gà vỗ cánh phành phạch, rõ ràng không thích Trần Thanh, làm bụi bay mù mịt. Trần Thanh bị sặc vừa đứng dậy vừa lùi lại, không thể làm gì khác hơn là về phòng làm việc.
Hạ Viễn đang ăn cơm có thể nghe rõ tiếng ho khan của Trần Thanh. Anh đi tới bên cửa sổ, nhìn mấy tấm ván gỗ kia, có loại xúc động muốn tháo dỡ nó ra.
Chỉ cần rút cái đinh ra là được, công cụ anh có sẵn.
Nhưng không thể tháo.
Khi chân trời vừa hửng sáng bụng cá trắng, Hạ Viễn đã dưỡng thành thói quen dậy theo đồng hồ sinh học. Hôm nay là thứ bảy, anh vẫn cần đi làm.
Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong, anh đi về phía xưởng máy móc.
Trên đường suy nghĩ miên man, nghĩ đến ngày mai cần gặp mặt Trần Thanh.
Đi Cung Tiêu Xã thì quá ch.ói mắt, anh định cùng Trần Thanh đi cửa hàng kim khí điện máy.
Cửa hàng kim khí điện máy gần xưởng máy móc nhất đã có lịch sử gần trăm năm, trước kia là cửa hàng của nhà tư bản, sau lại sung công, chiếm diện tích rất lớn, cũng là nơi công nhân xưởng máy móc thỉnh thoảng thích đi dạo.
Nhân viên phục vụ ở đó tuy thái độ cũng kém, nhưng công nhân xưởng máy móc thích nhận biết các công cụ kim loại, linh kiện..., nói chuyện phiếm cũng có đề tài. Có chút cặp đôi hẹn hò đều sẽ chọn nơi đó, rất thú vị.
Anh đi đó, vừa lúc cũng có thể mua chút đồ.
Trong lúc suy tư, Hạ Viễn đi vào Viện nghiên cứu, nhìn thấy Mao Kiến Quốc mặt mày hồng hào.
Mao Kiến Quốc nhiệt tình chào hỏi anh: “Tiểu Viễn, sao cậu tới sớm thế?”
Hạ Viễn: “……”
Anh có thể nói anh muốn dùng chút công cụ của nhà nước để chế tạo bàn ủi không?
“Tôi chăm chỉ.”
“Phải, cậu cũng quá chăm chỉ rồi.” Mao Kiến Quốc giơ ngón tay cái lên khen.
Hạ Viễn không muốn giao lưu với anh ta, đi về phía chỗ làm việc.
Mao Kiến Quốc toét miệng cười: “Tiểu Viễn, cậu cũng lớn tuổi rồi, có muốn kết hôn không?”
Bước chân Hạ Viễn khựng lại: “Nếu anh sắp xếp cho tôi đi xem mắt, tôi sẽ xin đơn độc thành lập bộ phận thuộc về tôi.”
“Đừng mà.” Mao Kiến Quốc vội vàng giải thích: “Tôi không phải muốn cho cậu đi xem mắt.”
Hạ Viễn: “Vậy anh muốn làm gì?”
Sự kiên nhẫn của anh dần cạn kiệt.
Mao Kiến Quốc mím môi cười thẹn thùng: “Tôi chỉ cảm thấy có vợ thật tốt a.”
Hạ Viễn: “???”
Anh ta dậy sớm quá nên đầu óc hỏng rồi sao?
Mao Kiến Quốc thấy anh một chút cũng không thể lý giải niềm vui sướng của đàn ông đã có vợ, liền vội vàng bỏ đi.
Cách hơn nửa năm, cuối cùng anh ta cũng bò lên được giường của vợ mình, có đời sống vợ chồng bình thường.
Vốn dĩ sáng sớm tinh mơ dậy còn muốn nữa, bị vợ tát cho một cái, đành ngoan ngoãn đi làm.
Hôm nay thời tiết thật tốt a.
Đồng chí Mao Kiến Quốc tinh thần trạng thái rất tốt, công tác cũng vượt mức bình thường phát huy.
Trước kia anh ta liều mạng làm việc là nỗ lực có lợi thế để Thẩm xưởng trưởng che chở cho cả nhà bọn họ, hiện tại là để vợ anh ta sống tốt hơn một chút, đừng chạy theo Trần Thanh.
Mấy hôm trước Trần Thanh mượn cớ xưởng trưởng yêu cầu điều tra Thalia, đi vào nhà anh ta, cùng Thalia thân thân mật mật ngồi trên sô pha.
Căn cứ theo lời Mao Mao nói, Trần Thanh trừ bỏ nói chuyện phiếm với Thalia thì chính là được Thalia đút cho ăn, cô còn lười biếng nằm trong lòng n.g.ự.c Thalia xem thoại bản, sống sướng như Trụ Vương vậy!!!
Tối hôm qua anh ta thừa dịp Thalia tình ý đang nồng, nói: “Ngày mai em có thể đút anh ăn cái gì không?”
Bị vợ đá một cước xuống đất, càng muốn mạng chính là vợ anh ta không muốn cho anh ta chạm vào, anh ta thiếu chút nữa nổ tan xác mà c.h.ế.t, cuối cùng vẫn là cô ấy đại phát từ bi, anh ta mới giữ được "người anh em" của mình.
Rõ ràng bọn họ là vợ chồng.
Trong lòng Thalia quan trọng hơn lại là Trần Thanh!
Thật ghen tị.
Khi nào anh ta mới có được đãi ngộ như Trần Thanh?
Anh ta muốn nỗ lực làm việc!
Trước mắt so với Trần Thanh mạnh hơn chính là chức vị, vạn nhất Trần Thanh loảng xoảng thăng chức, đè anh ta xuống, vậy thì anh ta không còn sức cạnh tranh nữa!
Mà thứ bảy Trần Thanh cũng không đi chỗ Thalia, cô cũng nói với Thalia, bởi vì chủ nhật cô muốn đi cùng Hạ Viễn mua đồ, thứ bảy dùng để vá áo.
Cô dựa theo sắp xếp trước đó, buổi chiều may quần áo theo đơn đặt hàng.
Buổi sáng cô làm quà cho Thalia.
Trần Thanh không cần làm quần áo xinh đẹp cho cô ấy, bởi vì quần áo của Thalia rất đẹp, mỗi bộ đều là thợ già đặc thù định chế, rất hợp với cô ấy.
