Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1132: Bản Thảo Và Nỗi Lòng Của Du Du
Cập nhật lúc: 01/05/2026 03:28
Cậu em trai thì nhân cơ hội lén lấy kem ăn, kết quả là cười to quá làm nước kem chảy ròng ròng xuống đất, bị phạt lau nhà suốt ba ngày. Còn cô bé, người “trưởng thành” nhất nhà, vì không muốn để mọi người thấy bộ dạng cười đến mất hình tượng của mình, đã lấy hai tay che mặt, nấp sau lưng chị gái mà cười.
Bình Bình viết lại hết những chuyện thú vị xảy ra tối qua, mấy tờ giấy bản thảo viết kín mít. Vì là bản nháp nên còn vài lỗi chính tả, để biên tập viên thấy được thành ý, cô bé cẩn thận chép lại một bản sạch sẽ.
“Bình Bình ơi, đi ngủ thôi con.” Tiểu Ngọc gõ cửa phòng em gái.
Bình Bình mở cửa, hai tay dâng bản thảo, ánh mắt đầy mong đợi: “Chị ơi, em mới viết một bài văn, chị xem giúp em được không? Chắc là em viết ngây ngô lắm.”
“Oa! Em biết viết văn rồi à, giỏi quá!” Tiểu Ngọc đón lấy xấp giấy, đọc to tiêu đề: “Gia đình hài hước.”
“Vâng... em không biết viết gì nên viết đại cái này, không biết có ổn không ạ? Chắc tòa soạn sẽ không đăng loại văn này đâu nhỉ? Thực ra em cũng định viết về thanh niên trí thức, như anh Vương hàng xóm mình ấy, kể về quá trình anh ấy từ nông thôn trở về, thấp thỏm hòa nhập với gia đình thế nào... Chắc loại đó mới có nhiều người đọc.” Bình Bình đan hai tay vào nhau, đầy vẻ lo lắng. Cô bé cảm thấy bài của mình giống như một bài tập làm văn, ngoài sự hài hước thú vị ra thì chẳng có gì đặc biệt, không có những chủ đề thời thượng hay những hình ảnh truyền cảm hứng mạnh mẽ.
Tiểu Ngọc nghe em nói vậy thì kinh ngạc trước khả năng quan sát của em, nhưng cô không trả lời ngay mà đọc kỹ từng chữ một. “Chị thấy em viết rất hay, không phải vì em là em gái chị đâu mà là hay thật đấy. Bài viết rất có linh tính, sinh động, đọc thấy vui lắm. Chúng ta đâu nhất thiết lúc nào cũng phải ghi nhớ khổ đau, đôi khi những điều tốt đẹp lại càng tiếp thêm sức mạnh cho con người. Nếu hôm nay chị buồn, đọc xong chị sẽ thấy vui, còn nếu đang vui thì sẽ càng vui hơn! Chị không ngờ lần đầu viết mà em đã viết được thế này, chị vui quá!”
Tiểu Ngọc đôi khi lo lắng Bình Bình có tính cách hay suy nghĩ tiêu cực vì cô bé thường hay phê phán nhiều thứ và phân tích đạo lý rạch ròi. Nhưng qua bài văn này, cô nhận ra trong lòng Bình Bình, gia đình vẫn là điều quan trọng nhất. Tiểu Ngọc phấn khích bế bổng em gái lên xoay một vòng.
Bình Bình mừng rỡ: “Vậy em có thể gửi bài không ạ?”
“Được chứ, chị sẽ cùng em tìm tòa soạn phù hợp.”
“Vâng ạ!”
Ngày hôm sau, hai chị em cùng tra cứu các tòa soạn báo, tìm kiếm nơi chấp nhận phong cách nhẹ nhàng, sau đó đối chiếu kỹ lưỡng rồi mới gửi đi. Trước khi gửi, cả nhà đều đã đọc qua bài của Bình Bình. Hạ Vũ Tường và Du Du cảm thấy hình tượng của mình bị “bôi bác” đôi chút, nhưng vì bài viết hay và để ủng hộ ước mơ của Bình Bình, họ đành ngậm bồ hòn làm ngọt!
Lúc đi gửi bài, cả nhà cùng kéo nhau đi. Nhìn phong bì thư được gửi đi, Trần Thanh không khỏi cảm thán: “Còn hồi hộp hơn cả lúc mẹ gửi thơ nữa.”
Hạ Viễn gật đầu: “Anh cũng thế.” Con cái có chút thành tựu nhỏ, nỗi lòng của cha mẹ là niềm tự hào khó tả.
Hạ Vũ Tường cạn lời, hai người này thật là... Nhưng thực ra anh cũng rất lo lắng. Trong lòng anh thầm nghĩ, nếu tòa soạn không đăng, hay là mình bỏ tiền ra mua chỗ cho Bình Bình lên báo nhỉ? Nhưng nghĩ lại thì không cần thiết, anh tin vào bản lĩnh của em gái mình, cô bé có thể chịu đựng được cú sốc nếu bị từ chối.
Du Du nhìn mọi người reo hò vui vẻ vì chị gái, ngoài niềm vui cho chị, cậu bé cũng cảm thấy có chút mờ mịt. Mọi người trong nhà ai cũng giỏi giang, trừ cậu ra... Cậu ngoài việc ăn thì chẳng biết làm gì cả. Anh trai bảy tuổi đã rất hiểu chuyện và giỏi giang, còn cậu vẫn chỉ biết ăn...
Trần Thanh nhận ra Du Du đang thẫn thờ, cô xoa đầu cậu bé: “Con đang nghĩ gì thế?”
Môi Du Du mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng. Trần Thanh nắm tay cậu dắt về nhà. Ánh mắt Du Du d.a.o động, cậu cảm thấy mình hơi ích kỷ. Về đến nhà, Hạ Vũ Tường bảo chú xuống bếp làm bữa thịnh soạn để chúc mừng Bình Bình gửi bài lần đầu. Tiểu Ngọc và Bình Bình tiếp tục nghiên cứu tòa soạn thứ hai để dự phòng trường hợp bị trả bản thảo.
Trần Thanh dắt Du Du vào phòng, dịu dàng hỏi: “Con không vui à?”
“Dạ không...”
“Thực ra có cảm thấy hâm mộ cũng không sao cả.” Trần Thanh rất vui vì mỗi đứa trẻ trong nhà đều có năng lực riêng, nhưng cô cũng không mong đứa nào cũng phải là thiên tài. Khổ nỗi... trong bốn đứa trẻ, ba đứa đã quá đặc biệt, chỉ có Du Du là phát triển theo đúng lộ trình của một đứa trẻ bình thường. Trong lòng cậu bé chắc chắn sẽ thấy mất cân bằng.
Du Du dụi mắt, rơm rớm nước mắt: “Con thấy mình ngốc quá...” Chị gái giỏi viết lách, chụp ảnh, học hành thì lúc nào cũng đứng nhất dù ở Quảng Đông hay Thủ đô. Rõ ràng chị học rất ít, trong giờ còn lén đọc sách ngoài, vậy mà cậu có cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp.
