Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 145: Ngày Đầu Đi Học Và Những Ông Bố Bà Mẹ Lo Âu
Cập nhật lúc: 16/04/2026 10:09
Thầy giáo bước lên bục giảng, dõng dạc nói: “Các vị phụ huynh, mời mọi người di chuyển ra ngoài hành lang. Tôi cần điểm danh để xem rốt cuộc lớp chúng ta vắng những em nào.”
Các bậc phụ huynh lưu luyến không nỡ rời đi, bước chân nặng trĩu đi ra ngoài. Trong lớp lập tức vang lên tiếng khóc lóc ầm ĩ. Tiểu Ngọc vội vàng đưa tay lên bịt c.h.ặ.t tai lại, chỉ có như vậy cô bé mới không bị tiếng khóc t.r.a t.ấ.n lỗ tai.
Hạ Vũ Tường thì cực kỳ chán ghét việc đi học.
Mao Mao cũng muốn khóc, nhưng bị Hạ Vũ Tường trừng mắt một cái, đành nuốt nước mắt vào trong: “Cậu mà dám khóc thì đi chỗ khác mà ngồi.”
Mao Mao tủi thân, đôi mắt rưng rưng nhìn về phía bố mình.
Mao Kiến Quốc thì vui sướng hài lòng quay lưng bỏ đi. Con trai ông ta từ nhỏ đến lớn nghịch như quỷ, da dày thịt béo, nay có cơ hội tốt như vậy để nộp lên cho nhà trường quản lý, ông ta quả thực vui mừng khôn xiết!
Ông ta đi đường mà như có gió dưới chân.
Thầy giáo Lâm đang đứng trên bục giảng điểm danh thì phát hiện thiếu mất bảy tám em học sinh.
Lúc này, Dương Tu Cẩn vội vàng chạy tới, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Hắn vốn dậy sớm gọi con gái dậy để đi học cho kịp giờ, kết quả từ khu nhà ngang đến xưởng máy móc, đi được nửa đường thì xe đạp va quệt với người khác. Hắn đành phải dắt xe đi sửa ở lán xe đạp trước, sau đó mới vội vàng đưa con gái chạy tới trường.
Dương Nhất Hà chạy đến mức mặt mày trắng bệch, thở không ra hơi.
Thầy giáo Lâm ở trên bục giảng chú ý tới cảnh này, vội vàng bước xuống giúp Dương Nhất Hà vuốt n.g.ự.c cho thuận khí, nhíu mày nhìn về phía Dương Tu Cẩn: “Vị phụ huynh này, anh không thấy sắc mặt con bé khó coi thế nào sao?”
Dương Tu Cẩn vội vàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, rồi liên tục xin lỗi.
Thái độ của hắn rất tốt nên thầy Lâm cũng không tiện chỉ trích thêm. Chờ Dương Nhất Hà thở đều lại, thầy chỉ cho cô bé một chỗ ngồi.
Dương Tu Cẩn nhíu mày, hắn nhìn thấy chỗ bên cạnh Hạ Ngọc Đình (Tiểu Ngọc) vẫn chưa có ai ngồi, bèn nói: “Thầy giáo, hay là cho con nhà tôi ngồi lên phía trước đi?”
“Không được, con nhà anh vóc dáng cao, ngồi trên dễ che mất tầm nhìn của các bạn khác.”
Thầy Lâm sắp xếp cho Dương Nhất Hà ngồi ở phía trước Hạ Vũ Tường.
Khi Dương Nhất Hà đặt cặp sách xuống, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Hạ Vũ Tường, cô bé luống cuống tay chân không biết để đâu, chỉ đành cố gắng nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Hạ Vũ Tường nhíu mày, chẳng thèm phản ứng.
Bố của người này hay bắt nạt dì nhỏ của cậu!
Mao Mao lại là một đứa trẻ nhiệt tình, cậu bé vẫy tay với cô bé: “Chào đồng chí, tớ tên là Mao Mao.”
Dương Nhất Hà lí nhí: “Tớ tên là Dương Nhất Hà.”
Cô bé buông cặp sách ngồi xuống, vẻ mặt rầu rĩ không vui.
Dương Tu Cẩn nhìn vị trí của con gái, thầm nghĩ cũng tạm được, tốt xấu gì cũng dính dáng được một chút.
Hắn quay đầu tìm kiếm bóng dáng Trần Thanh, rất nhanh đã thấy cô đang đứng ở cửa sổ trò chuyện với Hạ Viễn.
Nụ cười của Trần Thanh rạng rỡ như ánh mặt trời, khiến người ta không tự chủ được mà dán mắt vào cô. Hạ Viễn đứng bên cạnh, được ánh nắng bao phủ, cả người như được tráng một lớp men gốm, đẹp như một bức tranh sơn dầu thời trung cổ. Hai người họ coi như chốn không người, vô cùng xứng đôi vừa lứa, rõ ràng chính là đang yêu đương!
“Tổ trưởng Trần.”
Trần Thanh mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh tanh: “Tôi khuyên anh đừng nói chuyện với tôi, nếu không tôi sẽ làm cho anh mất mặt lắm đấy.”
Sắc mặt Dương Tu Cẩn lập tức âm trầm.
Trong phòng học, thầy Lâm tiếp tục ổn định trật tự. Bên ngoài, Hạ Viễn nói: “Khả năng thích ứng của Tiểu Ngọc rất mạnh.”
Trần Thanh cũng ngạc nhiên: “Thật ra hôm nay tôi cứ lo Tiểu Ngọc sẽ không thoải mái, không ngờ con bé thích nghi tốt như vậy.”
Đúng là không hổ danh vai phụ quan trọng trong sách.
Thầy Lâm hỏi: “Hôm nay chúng ta bước vào trường học, chúng ta là gì nào?”
Tiểu Ngọc dõng dạc: “Là học sinh lớp một ạ!”
Thầy Lâm: “Tốt lắm, vậy làm học sinh, trong giờ học khi thầy giáo giảng bài thì phải làm gì?”
Tiểu Ngọc: “Phải ngậm miệng lại, phải nghe giảng ạ.”
Thầy Lâm: “Bạn Tiểu Ngọc rất giỏi, cả lớp noi gương bạn Tiểu Ngọc được không nào? Chúng ta vỗ tay hoan hô bạn ấy.”
Ngoài cửa sổ, Trần Thanh và Hạ Viễn là những người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi!
Hai người vỗ tay nhiệt liệt!
Những người lớn đứng ngoài cửa sổ bị lôi cuốn theo.
Trong lớp, Hạ Vũ Tường cũng vui vẻ vỗ tay, rất nhanh cả lớp vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Ngọc đỏ bừng, cười tít cả mắt, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn học, lưng thẳng tắp.
Trần Thanh nhìn mà thấy kiêu ngạo vô cùng.
Không sai!
Con nhà cô chính là giỏi như vậy đấy!
Ngày đầu tiên đi học đã được thầy giáo khen ngợi. Quá xuất sắc!
Thầy Lâm thấy lớp đã dần yên tĩnh lại, bèn ra cửa nói với các phụ huynh: “Mọi người về trước đi, chiều quay lại đón các cháu là được.”
Học sinh trường tiểu học xưởng máy móc mỗi ngày đi học cần nộp một hộp cơm nhôm, như vậy nhà bếp sẽ hâm nóng giúp, buổi trưa các em có thể ăn cơm nóng ngay tại trường. Đến chiều tan học phụ huynh đến đón, vô cùng tiện lợi.
Trần Thanh lưu luyến không nỡ rời đi.
Cô không muốn đi chút nào!
Hôm qua cô còn dự đoán Tiểu Ngọc có thể sẽ ôm chân cô khóc lóc, cầu xin cô đừng đi, vì thế cô còn chuẩn bị sẵn vài phương án an ủi.
Kết quả một phương án cũng chẳng dùng tới!
Trần Thanh cảm thấy hụt hẫng vô cùng, cô vẫy tay với Tiểu Ngọc, lại vẫy tay với Hạ Vũ Tường: “Hai đứa nhớ chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”
Hạ Vũ Tường: “Cháu biết rồi.”
Nhìn dì nhỏ như sắp khóc đến nơi.
Cậu bé thật sự cảm thấy khó hiểu.
Trường tiểu học và tòa nhà văn phòng của xưởng máy móc cách nhau rất gần, nếu dì ấy muốn sang thì chưa đến mười phút là tới cửa lớp, gần như vậy thì có gì mà phải khó chịu?
Không hiểu nổi!
Tiểu Ngọc nhìn thấy mắt dì nhỏ rưng rưng lệ, miệng mếu máo, cũng muốn khóc theo.
Trần Thanh vội vàng nói: “Tiểu Ngọc nhà ta là giỏi nhất!”
Tiểu Ngọc gật đầu thật mạnh.
Cô bé là giỏi nhất!
Cô bé phải học tập thật tốt!
Trần Thanh vội vàng kéo Hạ Viễn rời đi: “Còn không đi nhanh, người ta lại bảo tôi là kẻ làm màu nhất cái xưởng này.”
Hạ Viễn gật đầu.
Thực ra anh cũng không hiểu Trần Thanh khó chịu vì cái gì?
