Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 206: Màn Kịch Cảm Ơn Và Bữa Tối Trung Thu Ấm Cúng
Cập nhật lúc: 16/04/2026 20:02
Trần Thanh gấp đến độ xoay vòng vòng.
Chạng vạng 6 giờ đi đồn công an có vẻ cô không thành tâm không?
Mao Mao trốn đến bên cạnh cô mới hỏi: “Tiểu dì, dì có chuyện gì vậy?”
“Dì phải đi Cung Tiêu Xã một chuyến, đi!” Trần Thanh kéo cậu bé, lại gọi hai đứa nhỏ trong bếp, “Hạ Vũ Tường, Hạ Ngọc Đình, ra đây một chuyến.”
Tiểu Ngọc *đặng đặng đặng* chạy ra.
Hạ Vũ Tường cánh tay đeo ống tay áo, nhíu mày hỏi: “Làm gì?”
Hạ Viễn đang ở trong bếp sát cá cũng nhìn về phía Trần Thanh.
Trần Thanh nhìn Hạ Viễn đeo tạp dề, trầm mặc một giây.
“Chuyện gì!” Hạ Vũ Tường không kiên nhẫn hỏi, cậu bé còn phải làm việc mà.
Trần Thanh nhanh ch.óng trả lời: “Đi cảm ơn Công an Hình, chúng ta phải đi Cung Tiêu Xã mua quà tạ lễ, còn phải đi đồn công an một chuyến.”
Hạ Vũ Tường cởi ống tay áo ra, treo vào móc sau cánh cửa bếp, lại đi kéo tủ bát lấy ra những món quà tạ lễ đã chuẩn bị sẵn, đi đến trước mặt Trần Thanh đang kinh ngạc nói: “Đi thôi.”
“Con chuẩn bị sẵn rồi?!”
Trần Thanh kinh ngạc.
Hạ Vũ Tường nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái.
Tất cả đều không nói nên lời.
Hôm nay cậu bé mua bốn cái bánh trung thu và một cân thịt ba chỉ là để thêm vào làm quà cho Công an Hình, những món quà khác thêm một hũ sữa mạch nha tiểu dì mang về, cùng với hai ống bánh quy còn dư trong nhà.
Những món quà này, đủ rồi.
Trần Thanh hoàn hồn, nói: “Hạ Viễn, làm phiền anh nấu cơm.”
Lại nói với Mao Kiến Quốc và Thalia: “Còn hai vợ chồng anh cũng đi giúp Hạ Viễn một tay, chúng tôi có việc ra ngoài một chuyến.”
Mao Mao vui sướng đi theo.
Mao Kiến Quốc nhìn bọn họ rời đi, không thể tưởng tượng nổi: “Họ cả nhà đi rồi, để chúng ta ở lại đây sao?”
Họ chính là chủ nhà!
Không cần chiêu đãi họ sao?
Thalia thấy nhiều không trách: “Đi thôi, giúp Hạ nghiên cứu viên làm việc.”
Hạ Viễn: “Phó sở Mao, anh đem một cân thịt ba chỉ còn lại của Hạ Vũ Tường, ba phần tư cắt thành khối, phần còn lại băm thành thịt nhân, nhớ thêm nấm hương khô Hạ Vũ Tường đã ngâm sẵn, lát nữa tôi làm thịt kho tàu và đậu phụ nhồi thịt.”
Mao Kiến Quốc đôi mắt đều trừng lớn.
Thalia một chân đá ông ấy: “Nhanh lên!”
“…Đã biết.”
Mao Kiến Quốc tiến lên làm việc.
Trong phòng bếp đã chuẩn bị sẵn không ít đồ vật, Hạ Viễn hôm nay là bếp trưởng, yêu cầu phụ trách đồ vật cũng không ít, Mao Kiến Quốc và Thalia bị anh chỉ huy xoay như chong ch.óng.
Mao Kiến Quốc lại lần nữa nhắc lại: “Chúng ta không phải khách nhân sao?”
Thalia hỏa đại: “Anh là khách nhân anh để con trai anh ở nhà cô ấy lâu như vậy sao? Anh coi mình là cái thứ gì, anh còn trông chờ Tiểu Thanh hầu hạ anh sao! Anh tin hay không anh nói nữa, tôi một đao c.h.é.m c.h.ế.t anh!”
Mao Kiến Quốc bị ánh mắt cô ấy sát, nhanh ch.óng trấn an: “Đang Tết mà, chúng ta phải kiêng kỵ một chút.”
“Tôi là người nước ngoài.” Thalia thật sự cảm thấy Mao Kiến Quốc không bị đ.á.n.h một trận là phí.
Hắn đều là đáng đời!
Hạ Viễn làm bộ nghe không thấy, hầm nấu thịt kho tàu, lại đi sửa chữ thập hoa đao và cắt đoạn mực khô đã ngâm sẵn để dự phòng.
Tối nay cần làm tám món ăn, bảy người họ hẳn là có thể ăn rất ngon, cũng không cần tranh giành.
Để đón Tết Trung Thu thật tốt, từng nhà đều khói bếp lượn lờ, cả con hẻm đều thoang thoảng mùi thịt.
Trần Thanh trở lại con hẻm, nhìn thấy có mấy đứa trẻ nhỏ cầm đèn l.ồ.ng chạy, cô bước chân hơi dừng, hỏi Hạ Vũ Tường: “Là mua ở Cung Tiêu Xã sao?”
“Không phải, người lớn làm.”
Trước đây ông ngoại của họ là thợ mộc, giỏi nghề thủ công, chờ đến Tết Trung Thu, cũng sẽ làm cho họ những chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ, lại gắn cây nến ngắn nhất trong nhà vào, để cậu bé cầm đi ra ngoài chơi.
Mao Mao giơ tay: “Con cũng muốn.”
Tiểu Ngọc cũng mắt trông mong nhìn, chớp chớp đôi mắt to tròn đầy vẻ hâm mộ, nhưng miệng nhỏ mím c.h.ặ.t, cô bé biết bây giờ đã rất tốt, cho nên sẽ không chủ động đòi hỏi mình muốn cái gì.
Trần Thanh: “Vậy lát nữa chúng ta ăn cơm xong, liền cùng nhau làm đèn l.ồ.ng.”
Mao Mao hoan hô.
Tiểu Ngọc cười đến mắt cong cong.
Hạ Vũ Tường tính toán về nhà tìm lại dụng cụ làm đèn l.ồ.ng của ông ngoại từ phòng tạp vật.
Một hàng bốn người về đến nhà, Hạ Viễn cũng không sai biệt lắm đã làm xong đồ ăn.
Mao Kiến Quốc nhìn về phía Trần Thanh, ánh mắt u oán.
Thalia muốn một cái tát tát qua, nghĩ nghĩ, nhịn xuống, một chân đá qua, Mao Kiến Quốc thiếu chút nữa quỳ một gối xuống đất.
Thalia lạnh buốt nói: “Chú ý biểu cảm.”
Sau này vẫn là không cần mang theo hắn ra ngoài, thật mất mặt!
Mao Mao trốn sau lưng tiểu dì, hai tay ôm cánh tay, một bên lắc đầu, một bên “Chậc chậc chậc”.
Đầy vẻ ghét bỏ.
Trần Thanh mày hơi nhướng, lông mi hơi rũ, giọng nói yếu ớt: “Ngại quá, đều là lỗi của tôi, là tôi có việc ra ngoài làm anh làm rất nhiều việc, đều do tôi trí nhớ không tốt…”
“Mao Kiến Quốc!!!”
Thalia nắm tay siết c.h.ặ.t.
Mao Mao cũng thở hồng hộc.
Tiểu Ngọc hai tay chống nạnh.
Ba người một bộ dáng lúc nào cũng muốn khai chiến với Mao Kiến Quốc.
Mao Kiến Quốc: “???”
*Không phải.*
*Ta cái gì cũng chưa làm mà.*
*Ta còn làm nhiều việc như vậy.*
*Sao sai lại là ta?!*
Mắt thấy bà vợ muốn một quyền đ.á.n.h tới, Mao Kiến Quốc cầu s.i.n.h d.ụ.c phát tác, nhanh ch.óng nói với Trần Thanh: “Không sao không sao, đều là người thân, làm chút việc thôi mà, hơn nữa chúng ta cũng ăn cơm.”
“Thật sự có thể chứ? Có thể hay không quá phiền toái anh.” Ánh mắt Trần Thanh vô tội.
Mao Kiến Quốc nổi da gà, lỗ tai còn bị bà vợ nắm vặn ra sau, đau đến ông ấy nhe răng trợn mắt, nhanh ch.óng nói: “Được được, đương nhiên được, cô kêu tôi làm gì tôi liền làm nấy.”
