Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 304: Ca Đêm Tiếp Diễn, Âm Mưu Thâm Độc

Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:47

Hạ Viễn đứng dậy nhẹ nhàng ôm nàng nói: “Rất nhanh rồi sẽ qua thôi.”

Trần Thanh gật gật đầu: “Đúng vậy.”

Chờ thân thể nàng thích ứng, là có thể khôi phục trạng thái bình thường, ít nhất bọt nước trên tay có thể chai sạn thành kén.

“Cho nên anh đừng lo lắng, khả năng thích ứng của em thật sự rất mạnh.”

“Em giỏi quá.”

“Anh cũng vậy, tăng ca vất vả.” Trần Thanh nhẹ giọng nói.

Hạ Viễn tham luyến ôm một hồi mới buông tay, nói với nàng: “Buổi tối anh sẽ đón em đi làm.”

“Được.”

Hai người hướng ra ngoài đi đến.

Tiểu Ngọc nhìn chú nhỏ và dì nhỏ đi làm đều rất mệt, đi hỏi ca ca: “Khi nào chúng ta mới có thể thay chú nhỏ và dì nhỏ đi làm?”

“Chính con thi đậu trung chuyên, chính con tranh thủ có được vị trí công nhân lâm thời của xưởng máy móc.” Hạ Vũ Tường gõ gõ đầu em gái: “Hôm nay con có phải đã ăn vụng bánh rán không?”

Tiểu Ngọc che miệng lại: “Không có.”

Đôi mắt con bé tròn xoe đảo qua đảo lại.

*Không phải đã súc miệng rồi sao?*

*Vì sao ca ca còn sẽ phát hiện!*

Hạ Vũ Tường buồn bã nói: “Hạ Ngọc Đình, con mà còn ăn bậy đồ nóng, ta sẽ nói cho dì nhỏ biết con nuôi rắn.”

“Không được!” Tiểu Ngọc nhanh ch.óng ngăn lại: “Con không ăn.”

Hạ Vũ Tường hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là vậy.”

Đều tại Mao Mao, biết Tiểu Ngọc thích đồ giòn thơm, luôn đi mua cho con bé ăn.

Thấy em gái héo rũ, Hạ Vũ Tường cũng không dỗ, nhắc nhở nói: “Bài tập của con còn chưa viết xong, nhanh đi làm bài tập đi.”

“Nga.” Tiểu Ngọc đi từ cặp sách lấy ra bài tập, đặt lên bàn cơm làm bài tập.

Trần Thanh kéo đèn cho con bé, cân nhắc liệu có nên mua cho hai đứa nhỏ một cái bàn học tiện lợi hay không.

Đem bàn học xếp vào danh mục cần mua, Trần Thanh về phòng xoa bóp cánh tay, hôm qua đột nhiên dùng sức quá nhiều, cánh tay đau như bị t.r.a t.ấ.n.

Đem chăn xếp thành gối, Trần Thanh dựa vào đó, chậm rãi tự xoa bóp, xoa bóp rồi ngủ thiếp đi, chờ Hạ Viễn gọi nàng, mới hướng xưởng máy móc mà đi.

Sáng nay các lãnh đạo xưởng vừa đến xưởng máy móc, đều hỏi biểu hiện của Trần Thanh thế nào, khi biết nàng cần cù chăm chỉ làm việc, đều không thể tin được tai mình.

Dương thư ký và Xưởng trưởng Thẩm đều hoài nghi Trần Thanh có âm mưu sâu xa hơn, ngay cả Triệu Quang Vinh là người khởi xướng, đều cảm thấy tính kế quá nhẹ nhàng, có thể có bẫy!

Bọn họ dặn dò Mã chủ nhiệm ngàn vạn lần, nhớ kỹ phải trông chừng Trần Thanh thật tốt.

Triệu Quang Vinh càng dặn dò tổ trưởng ca đêm: “Cô ta một người phụ nữ, sức lực dù lớn thì lớn đến đâu chứ, anh cứ sắp xếp nhiều việc nặng cho cô ta làm, còn nữa bộ phận sắt vụn của các anh toàn là đàn ông, cứ nói móc cô ta nhiều vào.”

Tổ trưởng ca đêm nhìn tờ đại đoàn kết được đưa qua.

Ánh mắt cuồng nhiệt.

Không chút do dự đồng ý.

Về nhà xong đều suy nghĩ làm sao để nhằm vào Trần Thanh.

Đi vào phân xưởng máy móc khi, hắn dẫn đầu xem Trần Thanh có đến phân xưởng hay không, thấy nàng đã đứng sẵn, quát lớn nói: “Đứng không ra đứng, cô đứng xa những công nhân khác như vậy làm gì? Có phải ghét bỏ bọn họ không?”

Trần Thanh lấy ra tinh dầu, xoa một chút vào thái dương, lại dùng sức ấn ấn, làm đầu óc tỉnh táo lại.

“Trần Thanh! Nói cô đó! Có nghe thấy không!”

Tổ trưởng ca đêm gầm lên.

Những người khác đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

*Tổ trưởng lại phát điên gì vậy?*

*Cái này nhằm vào cũng quá rõ ràng đi!*

Tổ trưởng ca đêm đi đến trước mặt Trần Thanh, đang muốn mở miệng, Trần Thanh chuyển động một chút cổ tay.

Hắn đột nhiên lùi lại một bước.

Trần Thanh ánh mắt ghét bỏ: “Sợ cái gì?”

“Tôi cảnh cáo cô, nội quy mới của xưởng máy móc, ẩu đả lãnh đạo bị phạt từ hai đồng đến một tháng tiền lương, cô tốt nhất chú ý một chút.”

“Đi làm không thể, không đại biểu tan tầm không thể a, ngài nói đúng không?” Trần Thanh lộ ra nụ cười ác ma: “Tôi đ.á.n.h cho ngài tàn phế, làm ngài phải nằm viện, nhiều lắm bồi hai mươi đồng, nhưng tôi có thể đi cửa sau thay thế vị trí của ngài, chờ ngài trở về sau chỉ có thể trở thành cấp dưới của tôi, ngài thấy thế nào?”

Tổ trưởng ca đêm kinh hãi nhìn nàng!

Những người ở bộ phận sắt vụn, đồng loạt lùi xa Trần Thanh một chút.

Mỹ nhân tuy đẹp, nhưng ác độc a!

Thật sự là không thể trêu chọc nổi!

Trần Thanh cười khẽ: “Tổ trưởng, ngài căng thẳng cái gì?”

Sắc mặt tổ trưởng ca đêm đỏ bừng như gan heo.

*Cô còn muốn diệt tôi minh quyền soán vị, còn hỏi tôi căng thẳng cái gì!*

“Đi làm! Đừng để tôi bắt được các người lười biếng.”

Trần Thanh đeo găng tay, nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Lại đây làm việc, đừng chậm trễ bộ phận chúng ta lấy cờ đỏ.”

“Tôi? Tôi chính là tổ trưởng!”

“Nội quy nhà máy đâu có nói tổ trưởng phân xưởng được miễn trừ việc đi theo công nhân làm việc, ngài lười biếng nói, hình như tôi hiện tại đều có thể lên vị trí đó ai.” Trần Thanh mong đợi nhìn hắn: “Có muốn thử một chút không?”

Mọi người ở bộ phận sắt vụn nhìn lãnh đạo của mình cũng đi theo làm việc, đối với Trần Thanh càng thêm bội phục.

Trần Thanh bắt đầu động thủ làm việc.

Cơ bắp cánh tay kéo căng đau nhức, thiếu chút nữa làm nàng đem khối sắt vụn trong tay đập xuống chân, khó khăn lắm ổn định xong, cũng không trì hoãn nữa, tiếp tục khuân vác qua lại.

Mã chủ nhiệm vẫn luôn lén lút nhìn, thấy toàn bộ bộ phận của bọn họ đều vô cùng cần mẫn, trong lòng không khỏi có chút chấn động, Trần Thanh thật sự rất giỏi dẫn dắt người khác đi theo con đường nàng muốn.

Rõ ràng nàng mới là cấp dưới.

Khả năng chỉ huy lãnh đạo chuẩn không cần chỉnh!

Nhưng bản thân nàng cũng rất có năng lực, vật liệu thép nặng như vậy, nói dọn là dọn, vai đều bị đè cong một chút, cũng không kêu khổ, so với đại bộ phận đồng chí nam biểu hiện đều phải ưu việt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 304: Chương 304: Ca Đêm Tiếp Diễn, Âm Mưu Thâm Độc | MonkeyD