Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 385: Trò Chơi Đêm Giao Thừa

Cập nhật lúc: 17/04/2026 20:09

Thấy cô bé b.úp bê xinh xắn đi tới, mọi người đều cười nói: “Tiểu Ngọc, tiểu dì may quần áo mới cho cháu đấy à?”

“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc vui vẻ gật đầu. Con bé đi dạo một vòng, thu hoạch được bao nhiêu lời khen ngợi rồi mới hài lòng về nhà.

Đồ ăn trong nhà cũng đã dọn lên bàn, Trần Thanh phụ giúp bày biện cho đẹp mắt. Năm món một canh gồm có: Canh rong biển cá viên, thịt kho cải mặn, gà luộc, đậu phụ nhồi, cá kho và cải ngồng xào tỏi.

Trần Thanh múc cho mỗi người một bát canh cá viên, đang định cả nhà cùng động đũa thì Hạ Vũ Tường do dự hỏi: “Có cần chuẩn bị thêm bát đũa cho ông bà ngoại và bố mẹ không ạ?”

Trần Thanh sững người. Ở đây có tục lệ: Đêm giao thừa phải bày thêm bát đũa cho người thân đã khuất để họ có thể về ăn bữa cơm đoàn viên cùng gia đình.

Trần Thanh hỏi Tiểu Ngọc: “Nhà người khác ăn cơm tất niên có bày thêm không?”

Tiểu Ngọc: “Con không nhìn thấy họ ăn cơm.” Thấy nhà ai bắt đầu ăn cơm là con bé chạy đi ngay, nếu không sẽ bị bảo là không lễ phép.

Trần Thanh nhìn Hạ Viễn cầu cứu. Hạ Viễn cũng mờ mịt: “Anh cũng chưa bao giờ chuẩn bị.”

Hạ Vũ Tường dứt khoát chạy sang hỏi bác Nhất. Bác Nhất bảo: “Nhà cháu nhiều người đi cùng nhau như thế, họ ở dưới đó cũng có thể ăn bữa cơm đoàn viên rồi, không sao đâu.”

Hạ Vũ Tường: “...” Cậu bé nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Bác Nhất vỗ vai cậu: “Cháu ăn no mặc ấm là bố mẹ cháu vui rồi.”

Hạ Vũ Tường: “Cháu biết rồi ạ.”

Về nhà, Hạ Vũ Tường không nhắc lại chuyện đó nữa. Thế là cả nhà cùng nhau dùng bữa. Trần Thanh ăn một miếng cá viên, chỉ thấy thịt cá cực kỳ mịn màng, dai ngon, cảm giác như đang ăn miếng thịt cá tươi rói không chút xương.

Tiểu Ngọc thốt lên: “Ngon quá đi mất.”

Hạ Vũ Tường: “Làm cá viên này tốn công lắm đấy.” Cá viên là món cầu kỳ nhất trên bàn tiệc, con cá to như thế mà chỉ làm ra được bấy nhiêu viên thôi. Nếu không phải là Tết, cậu cũng chẳng nỡ làm.

Trần Thanh: “Chả trách lại ngon thế.” Cô nghiêm túc vùi đầu vào ăn.

Ngoài sân, những đứa trẻ ăn cơm xong sớm đã chạy ra chơi, tiếng pháo nổ đì đoàng, tiếng cười đùa rộn rã. Trần Thanh nhắc nhở: “Lát nữa hai đứa ra ngoài chơi phải cẩn thận nhé, đừng để người ta ném pháo vào người.”

Tiểu Ngọc ngoan ngoãn gật đầu: “Con biết rồi ạ.” Con bé cầm cái đùi gà to, há miệng c.ắ.n một miếng thật lớn, nhai nhồm nhoàm, hạnh phúc nheo mắt lại. Thơm quá đi mất. Tết đúng là vui nhất trần đời.

“Tiểu Ngọc, Hạ Vũ Tường, hai đứa ăn xong chưa? Chúng tớ sắp thi đấu với phố bên cạnh xem pháo nhà ai nổ to nhất đây, mau mang ‘vũ khí’ ra tham chiến đi.” Ải Cước Hổ lại chạy sang gọi.

Tiểu Ngọc: “Chờ một tí!” Con bé tăng tốc gặm đùi gà.

Trần Thanh nhíu mày: “Thi đấu gì cơ?”

Hạ Vũ Tường giải thích: “Là mọi người cùng ném pháo vào một cái thùng gỗ, ai làm nổ cái thùng trước thì thắng.”

“Nổ tung như thế có nguy hiểm không?” Trần Thanh hỏi.

Hạ Vũ Tường lắc đầu: “Không đâu ạ, có người của tổ dân phố trông chừng, chúng con cũng đứng xa ra. Vả lại trong tay chúng con chỉ có pháo ném thôi, chẳng có tác dụng gì đâu.”

Nghe Hạ Vũ Tường nói không nguy hiểm, Trần Thanh mới yên tâm phần nào, nhưng vẫn nhịn không được mà bênh vực món pháo ném yêu thích của mình: “Thì đã sao, pháo ném chơi vui mà.”

Hạ Vũ Tường không nói gì. Pháo ném cũng tốt, ít nhất nếu em gái thích chơi thì cũng không dễ bị thương.

Hai anh em ăn xong, mỗi người cầm hai hộp pháo ném chạy ra ngoài. Trần Thanh cũng lấy hai hộp, đưa cho Hạ Viễn một hộp: “Hai ta thi đấu đi, xem ai ném xa nhất và nổ to nhất.”

“Thôi đi...” Hạ Viễn cảm thấy mình đã hơn hai mươi tuổi rồi, qua cái tuổi chơi pháo ném từ lâu rồi.

Trần Thanh ấn vào tay anh: “Em bảo chơi là phải chơi.”

“Được rồi.” Hạ Viễn chiều theo, mở hộp ra hỏi: “Thắng có được thưởng gì không?”

Trần Thanh: “Anh muốn thưởng gì?”

“Em hôn anh một cái.” Hạ Viễn lộ rõ mục đích.

Trần Thanh: “Xì, ai hôn ai còn chưa biết đâu nhé.” Cô muốn Hạ Viễn phải hôn mình cơ.

Pháo ném muốn ném xa mà vẫn nổ to thì phải có lực, phải ném mạnh xuống đất mới được. Hạ Viễn lâu rồi không chơi nên ném thử một cái để lấy cảm giác. Kết quả Trần Thanh tham lam, ném một cái quá xa, pháo rơi xuống nhẹ hẫng, tiếng nổ bé tí tẹo.

Hạ Viễn thắng. Anh nheo mắt cười: “Tính một lần nhé.”

“Anh cứ đợi đấy.” Trần Thanh không phục. Kết quả quả thứ hai lại là pháo xịt.

Hạ Viễn lại thắng. Trần Thanh kinh ngạc: “Không công bằng!”

Hạ Viễn bắt đầu thấy thú vị: “Quy tắc là do em đặt ra mà.”

Trần Thanh lý sự cùn: “Thế thì em đổi ý.”

Hạ Viễn: “Tuyển thủ không đồng ý, mời tiếp tục.” Anh ném một quả, không nổ.

Trần Thanh lập tức hớn hở: “Anh xem, bảo anh đừng có đắc ý mà, lát nữa kiểu gì cũng thua em cho xem.” Cô trực tiếp thắng ván này.

Hạ Viễn đứng cạnh Trần Thanh, đường nét khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn mờ ảo trông có vẻ lạnh lùng, nhưng khi nhìn cô gái đang vui sướng bên cạnh, ý cười dần lan tỏa trong mắt anh, xua tan vẻ thanh lãnh vốn có.

“Vậy tính cho em một điểm.”

“Hừm. Tiếp nào.”

Hai người ở trong nhà chơi đến là vui vẻ. Trong khi đó, hai đứa nhỏ vốn hăm hở chạy đi tham gia cuộc thi pháo của tổ dân phố thì lại đang chán nản đứng xếp hàng ở phía sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 385: Chương 385: Trò Chơi Đêm Giao Thừa | MonkeyD