Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 438: Một Đời Anh Danh Hủy Trong Phút Chốc
Cập nhật lúc: 18/04/2026 04:36
Trần Thanh nở một nụ cười nhẹ với Tôn Ái Quốc rồi đạp xe đi thẳng. Tôn Ái Quốc thầm hối hận trong lòng, biết thế đã không hỏi đưa về, cứ lẳng lặng đi theo rồi bảo là tiện đường có phải hay hơn không. Anh vỗ vỗ đầu, lủi thủi đạp xe rời đi.
Trần Thanh về đến nhà đã là tám giờ rưỡi tối. Hai đứa nhỏ vẫn chưa ngủ, thấy cô về mới yên tâm vào phòng. Cô đi tắm rửa rồi về phòng lật xem sổ ghi chép. Ghi lại nội dung buổi học chỉ là một phần, cô còn phải tổng kết và viết một bài báo cáo thu hoạch dựa trên tư tưởng cá nhân, độ dài không dưới một ngàn chữ. Trần Thanh vốn tính việc hôm nay chớ để ngày mai, thế là cô dành thêm một tiếng rưỡi nữa để viết xong báo cáo rồi mới đi ngủ.
Đang lúc ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài, Trần Thanh hé mắt thấy trời đã sáng, liền gọi: “Tiểu Ngọc...”
Tiểu Ngọc lạch bạch chạy vào: “Tiểu dì ơi, dì bị đ.á.n.h thức ạ?”
“Ừ, bên ngoài có chuyện gì thế?”
“Có hai chị em dâu đang tranh nhau suất xuống nông thôn cho con, rồi đòi bố mẹ chồng phải bỏ tiền ra mua việc làm cho con mình, thế là cãi nhau ầm lên ạ.” Tiểu Ngọc ra vẻ đã quá quen với cảnh này: “Dạo này nhiều người cãi nhau vì chuyện công việc lắm.”
“À, ra là vậy.” Trần Thanh ngáp một cái, lại nhắm mắt ngủ tiếp. Tiểu Ngọc đứng ngẩn ra một lúc, gãi gãi má rồi lại chạy ra cửa xem náo nhiệt. Xem một hồi suýt chút nữa thì quên cả nhiệm vụ gọi dì dậy.
Khi Trần Thanh tỉnh dậy thì thời gian vẫn còn khá dư dả. Cô thong thả chuẩn bị rồi mới đi đến xưởng. Khổ nỗi hôm nay lại là ngày dán bảng kết quả thi tuyển, rất nhiều người đổ xô đến cổng xưởng để xem danh sách trúng tuyển do phòng Nhân sự công bố. Cổng xưởng đông nghịt người, cô đạp xe mà còn chậm hơn cả đi bộ.
Thế là, đồng chí Trần Thanh đã đi muộn.
Đám người ở phòng Bảo vệ được dịp cười hả hê: “Trần Phó chủ nhiệm ơi, đi đêm lắm có ngày gặp ma, đi muộn lắm có ngày bị tóm nhé!”
Trần Thanh nghe tiếng loa phát thanh thông báo, quả nhiên là đã quá giờ. Cô lập tức quyết định sẽ giấu nhẹm chuyện này với Hạ Vũ Tường, nếu không chắc chắn sẽ bị cậu nhóc mắng cho vuốt mặt không kịp.
*“Đã bảo dì đừng có lề mề rồi mà, sao dì không đi sớm hơn một chút? Sao dì không nhanh chân lên? Sao dì không dậy sớm hơn hả!”* Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh vừa bị trừ lương vừa phải chịu đựng màn t.r.a t.ấ.n tinh thần đó, Trần Thanh đã thấy tan nát cõi lòng.
Dưới tầng một, Chủ nhiệm Lâm nhìn thấy Trần Thanh liền cười hớn hở: “Tiểu Thanh, đi muộn à cháu?”
Trần Thanh: “Vâng ạ...” Cô lấy tay che nửa mặt, thực sự là quá mất mặt.
Khi cô bước chân lên tầng hai văn phòng Xưởng ủy, cả tầng lầu như nổ tung trong tiếng cười nhạo.
“Trần Phó chủ nhiệm, đi muộn nha?”
“Chỉ kém có vài phút thôi mà, thế này là mất sạch tiền chuyên cần rồi.”
“Sau này Trần Phó chủ nhiệm nhớ chú ý nhé.”
Mọi người ai nấy đều cười rạng rỡ, rõ ràng là đang vui sướng trên nỗi đau của người khác! Chủ nhiệm Lưu nghe tin Trần Thanh đi muộn cũng hớn hở chạy đến trêu chọc: “Nhìn cô xem, lúc nào cũng sát giờ mới đến, giờ thì hay rồi nhé.”
Trần Thanh mặt mày ủ rũ: “Tại cổng xưởng đông người quá ạ.” Cái giờ công bố kết quả cũng là do cô chọn, giờ biết trách ai đây?
Trần Thanh gục mặt xuống bàn hối lỗi. Những người khác thấy thế càng được đà trêu chọc, tin tức truyền đi nhanh như gió. Chẳng mấy chốc, cả xưởng máy móc đều biết chuyện Trần Thanh – người vốn luôn đi làm sát giờ – hôm nay đã đi muộn, và sau khi đi muộn thì đang gục mặt xuống bàn khóc nức nở.
Công nhân trong xưởng nghe tin thì mừng húm. Cuối cùng cũng có dịp xem cô nàng này làm trò cười! Vui quá đi mất! Trần Phó chủ nhiệm uy phong lẫm lẫm mà lại vì đi muộn mà khóc, chuyện này thú vị biết bao. Tin đồn lan nhanh đến mức khiến nhiều người phải há hốc mồm.
Xưởng trưởng Thẩm nghe tin cũng vội vàng chạy đến xem trò hay. Thấy mặt Trần Thanh chẳng có giọt nước mắt nào, chỉ có ánh mắt sắc lẹm như muốn g.i.ế.c người, ông lại lủi thủi đi về. Thư ký đi theo cũng chẳng hiểu Xưởng trưởng định làm cái trò gì.
Trần Thanh đau khổ nhắm mắt lại. Thế giới này hủy diệt đi cho rồi. Nếu là chuyện gì to tát, cô có thể lên loa phát thanh mà thanh minh, nhưng chẳng lẽ lại lên đó hét lên: “Tôi không có khóc!”? Làm thế chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Trần Thanh cảm thấy một đời anh danh của mình đã tan thành mây khói chỉ trong một buổi sáng.
Điền Mộng Nhã đứng một bên cười trộm. Hoàng Hâm Bằng ở phòng Nhân sự đến tìm cô: “Phó chủ nhiệm, đến 10 giờ rồi, chúng ta đi dán bảng thôi.”
“Được, đi thôi.”
Trần Thanh đi cùng anh ta ra cổng xưởng.
“Dán bảng rồi! Mau xem đi!” Không biết ai hô lên một tiếng, đám người lập tức như ong vỡ tổ, xô đẩy nhau tràn lên phía trước. Mấy thanh niên cao to cậy thế chiều cao, kiễng chân rướn cổ, nheo mắt tìm kiếm tên mình trên danh sách. Những người phía sau thì sốt ruột giậm chân, miệng la hét: “Phía trước đừng có chắn đường! Nhường chút đi!”
Hoàng Hâm Bằng vừa chỉ đạo cấp dưới dán bảng vừa giải thích: “Ban đầu là tuyển công nhân phân xưởng, nhưng các bộ môn khác cũng cần thêm người do lượng công nhân tăng đột biến, nên lần này tuyển chung luôn, tăng thêm tổng cộng 23 chỉ tiêu.”
Hiện trường vang lên một tràng hoan hô, ai nấy đều thấy hy vọng tràn trề. Khi bảng danh sách được dán xong, mọi người liều mạng chen lấn.
“Có tên tôi rồi! Tôi trúng tuyển rồi!” Một thanh niên da ngăm đen đột nhiên nhảy cẫng lên, vung nắm tay ăn mừng. Hai cô gái nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, nhìn chằm chằm vào bảng tên, khi thấy tên cả hai đều có trên đó liền ôm nhau nhảy lên sung sướng.
Người vui kẻ buồn. Có tiếng reo hò thì cũng có tiếng nức nở và những tiếng thở dài đầy tiếc nuối. Những công nhân già đi xem bảng cùng con cái, thấy danh sách trúng tuyển không có mấy con em lãnh đạo mà toàn là người quen quanh mình, trong lòng ai nấy đều tự hiểu chuyện gì đã xảy ra.
