Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 554: Lời Hứa Của Người Đàn Ông

Cập nhật lúc: 19/04/2026 15:39

“Bởi vì chú ấy đang cần tiền gấp, không thể đợi được nửa năm không làm gì cả. Mà cháu lại phải tạm dừng, nên chú ấy buộc phải tìm người khác để lấy hàng. Đợi đến nửa năm sau, nếu chúng cháu không thể tiếp tục hợp tác, có lẽ cháu sẽ không tìm được người cộng sự nào hợp ý như vậy nữa.” Hạ Vũ Tường lo lắng chính là điểm này.

Hạ Viễn rơi vào im lặng hồi lâu. Hạ Vũ Tường đã rửa xong bát đũa, xếp gọn vào tủ gỗ, thấy chú vẫn đang trầm tư suy nghĩ, liền hỏi: “Có chuyện gì sao chú?”

“Cháu rất giống cụ cố của cháu. Nếu cụ còn sống, chắc chắn sẽ chọn cháu làm người thừa kế.” Hạ Viễn nghĩ đến số tài sản của gia đình, cuối cùng lại rơi vào tay Hạ Vũ Tường, âu cũng là một cái duyên.

Hạ Vũ Tường hỏi: “Vậy cụ có bao giờ gặp phải chuyện như thế này chưa ạ?”

Hạ Viễn đáp: “Cũng gần như vậy.”

Hạ Vũ Tường tò mò: “Thế cụ đã làm thế nào ạ?”

Hạ Viễn: “Cụ cứ mặc kệ mà làm thôi.”

Nghe câu này, mắt Hạ Vũ Tường sáng rực lên. Hạ Viễn nhìn chằm chằm vào cậu bé. Hạ Vũ Tường bỗng xị mặt xuống, nhụt chí ngay lập tức: “Chúng cháu không giống nhau. Cụ đã lớn tuổi, có thể tự quyết định cuộc đời mình, còn cháu vẫn còn nhỏ.” Thật hâm mộ cụ cố quá, ước gì mình mau lớn thật nhanh.

Hạ Viễn thấy cậu nhóc vẫn chưa từ bỏ ý định, liền nói: “Nửa năm này cháu đừng có làm bừa. Chú sẽ giúp cháu tìm một công việc kinh doanh có thể kiếm tiền một cách quang minh chính đại.”

Hạ Vũ Tường mừng rỡ: “Thật ạ!” So với việc lúc nào cũng lo sợ nơm nớp khi đi buôn lậu, cậu chắc chắn muốn kiếm tiền một cách đàng hoàng hơn. Như vậy sau này khi lấy số tiền đó ra tiêu, cậu cũng có lý do chính đáng.

Hạ Viễn: “Nhưng có một điều kiện.”

Hạ Vũ Tường: “Chú cứ nói đi ạ.” Chỉ cần có thể kiếm tiền đàng hoàng, trong nửa năm này, cậu sẵn sàng làm bất cứ việc gì chú sai bảo.

Hạ Viễn: “Cháu nói cho chú nghe xem, tại sao cháu lại vội vàng kiếm tiền đến thế?”

Hạ Vũ Tường nhíu mày thật sâu, do dự không biết có nên nói ra không. Hạ Viễn rất kiên nhẫn chờ đợi lựa chọn của cậu.

Hạ Vũ Tường hỏi lại: “Sau này công việc chú bảo cháu làm, một ngày có thể kiếm được một đồng không ạ?”

“Có thể.”

“Vậy cháu nói cho chú biết, nhưng chú đừng nói với dì nhé.”

“Được.”

“Cháu muốn tích góp một khoản tiền cho Tiểu Ngọc, để sau này em ấy có một công việc tốt và có của hồi môn như những cô gái khác. Còn nữa... nếu sau này chú và dì sinh em bé, chúng cháu cần phải dọn ra ngoài, cháu cũng phải tích góp tiền để thuê nhà.”

Hạ Vũ Tường cúi đầu. Cậu biết dì đối xử với mình rất tốt, cậu cũng không còn hay nghĩ về những ngày tháng khổ cực trước kia nữa. Tương lai nếu có thể, cậu cũng sẽ hiếu thảo với dì. Nhưng vạn nhất... vạn nhất dì lại thay đổi thì sao? Cậu phải lo liệu cho tương lai của mình và em gái. Cậu có giấu một phần vàng thật, nhưng số tiền đó hiện giờ cậu không thể tùy ý sử dụng, lỡ bị người khác dòm ngó thì kết cục sẽ t.h.ả.m hại hơn. Vì vậy, số vàng đó tuyệt đối không được động vào. Không có vàng, cậu chỉ còn cách tự mình tích góp từng đồng một.

Hạ Viễn đột nhiên cảm thấy xót xa vô cùng, anh tiến lại vỗ vai cậu bé, ôn tồn hỏi: “Cháu có biết chiều nay chú và dì đã nói chuyện gì không?”

“Chuyện gì ạ?”

“Dì sợ sau này có con sẽ đối xử không công bằng, nên muốn chuẩn bị sẵn bất động sản cho hai anh em cháu trước. Khế nhà sẽ đứng tên hai đứa, sau này các cháu có thể thu tiền thuê nhà, cộng thêm tiền trợ cấp, dù không có dì bên cạnh thì hai anh em vẫn có thể sống tốt.”

Hạ Vũ Tường kinh ngạc ngước mắt lên. Hạ Viễn xoa đầu cậu: “Dì đã tìm được nhà rồi, hôm nào chú cháu mình cùng đi xem nhé.”

“Nhà chẳng phải rất đắt sao ạ?!” Hạ Vũ Tường từng tìm hiểu thị trường thuê nhà, nghe nói hiện giờ một căn nhà ít nhất cũng phải một ngàn đồng.

Hạ Viễn: “Lương của chú và dì cũng khá, có thể gánh vác được hai căn hộ.”

“Dì ấy...” Hạ Vũ Tường cảm thấy cổ họng như bị nghẹn lại, không nói nên lời. Cậu không nói thêm gì với chú nữa, lẳng lặng về phòng khóa cửa lại, ngồi thụp xuống sau cánh cửa, lén lau nước mắt.

Trần Thanh thấy Hạ Vũ Tường vội vàng về phòng, liền hỏi Hạ Viễn: “Anh nói gì với nó thế?”

“Không có gì đâu. Đúng rồi, chẳng phải em bảo đã nhắm được một căn nhà để mua cho hai đứa nhỏ sao? Hôm nào dẫn chúng nó đi xem luôn đi.”

“Ơ? Cũng được.” Trần Thanh đã cân nhắc kỹ kế hoạch mua nhà cho hai đứa trẻ. Vì căn nhà hiện tại nếu cơi nới thêm sẽ rất chật chội, cô lo sau này nếu mình có con, phải ở chung với Tiểu Ngọc hoặc Hạ Vũ Tường sẽ khiến hai anh em cảm thấy bị lạc lõng. Vì vậy, cô muốn chuẩn bị nhà cửa trước để chúng có thêm sự tự tin. Cô không biết cách làm này có đúng không, nhưng kiếp trước điều cô khao khát nhất chính là một căn nhà. Thế nên cô nghĩ, cứ đem những gì mình cho là tốt nhất chuẩn bị cho hai đứa trẻ, có lẽ chúng sẽ cảm thấy an tâm hơn.

Hạ Viễn không kìm lòng được, nâng mặt cô lên xoa xoa rồi hôn một cái, ánh mắt tràn ngập ý cười: “Trần Thanh, em thật sự rất đáng yêu.”

Trần Thanh lườm anh một cái. Anh có bệnh à!

Mùa đông ở miền Nam thường lạnh nhất vào sáng sớm và tối muộn. Sáng sớm Hạ Viễn tỉnh dậy, kiểm tra tay chân Trần Thanh một lượt, thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường anh mới yên tâm.

Bước xuống giường mở cửa, Hạ Viễn thấy Hạ Vũ Tường đã dậy từ sớm, hốc mắt hơi sưng đỏ. Anh không vạch trần cậu bé, đi rửa mặt đ.á.n.h răng rồi bắt tay vào làm bánh hấp.

Tiểu Ngọc tỉnh dậy, khoác lên mình lớp áo bông dày cộm, trông cứ lờ đờ, đi đứng xiêu vẹo như một con chim cánh cụt nhỏ. Con bé ngáp một cái, đi lấy cốc hứng nước ấm để đ.á.n.h răng. Nước ấm lúc nào cũng do anh trai đun sẵn, vì anh lúc nào cũng là người dậy sớm nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.