Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 600: Trượt Băng Và Chuyện Tương Lai

Cập nhật lúc: 19/04/2026 15:46

“Các cậu cứ bám vào tớ, người đừng cử động mạnh, cứ để tớ dắt đi một lúc cho quen cảm giác trên mặt băng đã.”

“Được...” Giọng Hạ Vũ Tường nghe đầy vẻ gian nan. Cậu bé bắt đầu thấy mất tự tin vào khả năng vận động của mình.

Tiểu Ngọc bám vào cánh tay Phó Thư Nghiên một lát để thích ứng, rồi rất nhanh sau đó đã dạn dĩ buông tay ra. Phó Thư Nghiên và Hạ Vũ Tường nhìn mà ngẩn người. Tiểu Ngọc mạnh dạn lướt về phía trước, ánh mắt kiên định và đầy phấn khích. Tuy chỉ đi được vài bước là lại ngã, nhưng cô bé lập tức bò dậy trượt tiếp.

Phó Thư Nghiên nhìn Tiểu Ngọc, rồi lại nhìn Hạ Vũ Tường đang bám c.h.ặ.t lấy mình: “Cậu có muốn thử tự trượt không?”

Hạ Vũ Tường lạnh mặt: “Không.” Ngã thế này mất mặt lắm.

Tiểu Ngọc lướt vài vòng, cảm thấy cũng không khó lắm, lại còn rất kích thích và vui vẻ, liền trượt lại gần anh trai, đỡ lấy một bên tay cậu: “Không sao đâu anh, cùng lắm là ngã thôi mà, về ngủ hai ngày là khỏi.”

Tiểu Ngọc thường xuyên chơi đùa bị ngã nên chẳng còn sợ đau, ngược lại cảm giác lướt đi trên đôi giày trượt khiến cô bé thấy rất khoái chí, nên muốn anh trai cũng học được. Phó Thư Nghiên và Tiểu Ngọc mỗi người một bên dìu Hạ Vũ Tường lướt đi. Phó Thư Nghiên bằng tuổi Hạ Vũ Tường nhưng thấp hơn một đoạn, trông như hai cái nấm nhỏ đang lôi kéo một ông anh lớn.

Ánh mắt Hạ Vũ Tường đờ đẫn, cảm nhận gió rít qua hai bên tai, nghe tiếng cười vui vẻ của Tiểu Ngọc và Phó Thư Nghiên, cậu cảm thấy mình chẳng khác nào món đồ chơi của hai đứa nhỏ này.

“Anh ơi, trượt băng vui lắm đúng không?” Tiểu Ngọc hơi khom người xuống, đôi mắt sáng rực rỡ.

Phó An Hoa đứng trên bờ cũng gật gù: “Vui lắm đấy.”

Hạ Vũ Tường thầm nghĩ: Chẳng vui tí nào. Tại sao con người lại thích làm cái việc nguy hiểm thế này chứ? Vạn nhất mà ngã thì sao? Chẳng phải là tự tìm khổ vào thân à?

Nhưng thấy nhiều người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, nói hai đứa nhỏ đang dắt ông anh lớn đi chơi, lòng tự ái của Hạ Vũ Tường lại trỗi dậy.

“Để tự anh thử xem.”

Tiểu Ngọc nghĩ trượt băng chỉ cần có chân là được, vấn đề không lớn. Phó Thư Nghiên thấy Tiểu Ngọc buông tay thì cũng buông theo. Hạ Vũ Tường hít một hơi thật sâu, nhấc chân bước mạnh về phía trước.

Trong khoảnh khắc đó, dường như nhịp điệu của vạn vật chậm lại, từng thước phim hiện ra trước mắt, và cuối cùng —— khuôn mặt của Hạ Vũ Tường đã có một cuộc tiếp xúc thân mật với mặt băng lạnh giá.

Tiểu Ngọc đã đưa tay ra định đỡ nhưng tốc độ ngã của anh trai thực sự quá nhanh. Cô bé lo lắng hỏi: “Anh ơi, anh có sao không?”

Hạ Vũ Tường một tay ôm mặt đầy tuyệt vọng, một tay tức giận đ.ấ.m xuống mặt băng. Phó Thư Nghiên phải cố gắng lắm mới không bật cười. Xin lỗi nhé, nhưng thực sự là buồn cười quá đi mất. Bố cậu ở trên xe còn khen Hạ Vũ Tường thành thục ổn trọng, ha ha ha...

Phó Thư Nghiên khẽ vỗ vỗ mặt mình, tự cảnh cáo không được cười trước mặt Hạ Vũ Tường, rồi nhanh ch.óng cùng Tiểu Ngọc đỡ cậu dậy. Nghe thấy tiếng cười khúc khích xung quanh, Hạ Vũ Tường cố giữ chút thể diện cuối cùng: “Anh ra bờ ngồi với chú Phó, hai đứa cứ chơi đi.”

Tiểu Ngọc thấy tiếc nuối: “Anh không thử lại à? Chỉ là ngã thôi mà.”

“Không.” Hạ Vũ Tường dứt khoát từ chối.

“Thôi được rồi ạ.” Hai đứa nhỏ dìu Hạ Vũ Tường vào bờ.

Phó An Hoa vỗ vai Hạ Vũ Tường: “Cậu nhóc này sĩ diện quá đấy, chẳng bằng em gái cậu gì cả. Con bé ngã nhiều hơn cậu bao nhiêu mà lần nào cũng bật dậy ngay lập tức, trông oai phong lắm.” Nhìn Tiểu Ngọc trượt băng, ông thực sự thấy rất thích cô bé này.

Hạ Vũ Tường đáp: “Mỗi người có một sở trường riêng ạ.” Bản tính cậu vốn sợ đau, nên không thích những môn dễ làm mình bị thương (và mất mặt).

Phó Thư Nghiên dặn bố: “Bố trông anh Vũ Tường nhé, con dẫn Tiểu Ngọc đi chơi tiếp đây.”

“Được rồi, nhớ để ý em đấy, chỉ được chơi trong tầm mắt của bố thôi, không được đi xa đâu.”

“Con biết rồi ạ.” Phó Thư Nghiên dẫn Tiểu Ngọc trượt quanh khu vực bố đã chọn: “Chúng mình không được đi xa quá, không bố tớ lo đấy.”

“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc ngoan ngoãn trượt theo, thấy có một chị gái đang xoay vòng trên băng thì dừng lại xem đầy ngưỡng mộ.

Cô gái đang xoay vòng thấy Tiểu Ngọc đội chiếc mũ len siêu dễ thương, quần áo lại rực rỡ xinh xắn như b.úp bê, liền lướt lại gần, chìa tay ra: “Em gái, muốn chơi không? Chị dẫn em chơi.”

Mắt Tiểu Ngọc sáng lên, đặt tay vào tay chị ấy: “Em cảm ơn chị ạ.”

Phó Thư Nghiên ngẩn người. Sao Tiểu Ngọc lại kết bạn nhanh thế không biết? Cậu còn chưa chơi với cô bé đã đời mà.

Trên bờ, Phó An Hoa lại bật cười. Hạ Vũ Tường thì cạn lời, đúng là ông bố ruột “có tâm”. Cậu đút tay vào túi áo, đứng nhìn Tiểu Ngọc xoay vòng cùng chị gái kia, thấy cô bé cười rạng rỡ, khóe môi cậu cũng khẽ cong lên.

Phó An Hoa thấy Hạ Vũ Tường cứ đứng yên lặng, không nghịch ngợm quấy phá gì, liền hỏi: “Cháu có muốn chơi gì hay ăn gì không?”

“Chú ơi, chú có thể kể cho cháu nghe về điều kiện đi bộ đội được không ạ?”

“Tương lai muốn làm lính à?”

“Cháu cũng chưa biết, chỉ muốn tìm hiểu chút thôi ạ.”

“Được, để chú nói cho nghe.” Phó An Hoa đang rảnh rỗi nên bắt đầu kể về những yêu cầu trong quân ngũ. Càng nói, ông càng muốn gõ vào đầu thằng nhóc trước mặt: “Cháu không thích vận động, sợ bị thương, không thích phục tùng mệnh lệnh, không muốn xa nhà, lại còn không thích sinh hoạt tập thể... Thôi, cháu đừng đi bộ đội làm gì cho mệt.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.