Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 603: Trường Thành Và Cố Cung
Cập nhật lúc: 19/04/2026 15:46
“Biết rồi ạ.” Hai đứa nhỏ nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân rồi đi ăn sáng.
Khi cả nhà đang ăn thì Phó Thư Nghiên đến. Cậu bé đứng trước mặt Trần Thanh, ngượng nghịu nói: “Chào dì ạ, phiền dì chăm sóc con hai ngày tới.” Đứa trẻ này tuy hay thẹn thùng nhưng rất lễ phép.
Trần Thanh nhớ lại trong nguyên tác, Phó Thư Nghiên vốn là đứa trẻ có giáo dưỡng tốt, liền mỉm cười: “Đừng khách sáo. Lát nữa có gì không thoải mái cứ bảo Tiểu Ngọc, em ấy sẽ nói với dì.”
“Vâng ạ.” Phó Thư Nghiên ngoan ngoãn ngồi cạnh Tiểu Ngọc xem cô bé ăn.
Phó An Hoa nói: “Vậy phiền hai vợ chồng cậu trông hộ cháu, tôi đi trước đây.” Hạ Viễn gật đầu, hẹn giờ đón trẻ vào buổi tối. Phó An Hoa bận rộn trăm công nghìn việc, tranh thủ được chút thời gian bồi con đã là quý lắm rồi. Thấy con trai thích ở cạnh Tiểu Ngọc, ông cũng yên tâm lái xe đi.
Trẻ con cũng cần có vòng xã giao riêng, nếu không sau này muốn nhờ vả ai cũng khó mở lời. Phó An Hoa vốn rất hay nhờ vả mọi người trong đại viện trông hộ con, vì như thế mới tạo được mối quan hệ. Vạn nhất sau này con trai cần các chú các bác giúp đỡ thì cũng có cái cớ để đến cảm ơn. Nhưng thằng con ông thì cứ nhất quyết không chịu, làm phí hoài bao tâm tư của ông.
Sáng nay trên đường đến, Phó An Hoa đã dặn đi dặn lại Phó Thư Nghiên phải thể hiện cho tốt, đừng để vợ chồng Trần Thanh ghét mình. Lời dặn đó khiến Phó Thư Nghiên giờ đây có chút căng thẳng. Cậu nghe đồn Trần Thanh là người rất dữ dằn, có thể đ.á.n.h người đến vỡ đầu chảy m.á.u... Nhưng mà bố cậu cũng từng tiêu diệt kẻ xấu mà? Phó Thư Nghiên hoang mang không biết có nên sợ Trần Thanh hay không.
Trần Thanh bảo: “Ăn xong rồi chúng ta đi leo Trường Thành nhé.”
Đúng là “bất đáo Trường Thành phi hảo hán”, mà đến rồi thì chỉ thấy hối hận! Dốc Trường Thành thực sự rất lớn, lúc xuống lại càng dốc đứng. Trần Thanh và Hạ Viễn phải nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Thư Nghiên. Tiểu Ngọc thì hăng hái đến mức muốn cõng luôn cả anh trai đi.
Hai cậu con trai mặt cắt không còn giọt m.á.u, trải nghiệm tham quan bằng không. Hạ Vũ Tường vốn có nhiều ảo tưởng về Trường Thành, nghĩ nó sẽ hào hùng lắm, nhưng thực tế chỉ thấy một màu xám xịt, đi đi dừng dừng mất hơn năm tiếng đồng hồ. Lúc lên dốc đã mệt, lúc xuống dốc Hạ Vũ Tường cảm thấy như có cái gì đó cứ chực kéo mình ngã nhào xuống.
Thảm nhất vẫn là Phó Thư Nghiên. Sau khi được Trần Thanh và Hạ Viễn bế một đoạn, cậu bé mới có thể tự đi tiếp. Cậu thề đời này không bao giờ quay lại Trường Thành nữa!!!
Ngày đầu tiên leo núi khiến hai đứa trẻ mệt lử, Hạ Vũ Tường và Phó Thư Nghiên bỗng nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên. Chỉ có Trần Thanh là vui vẻ... Đứng trên phong hỏa đài ở Bát Đạt Lĩnh nhìn ra dãy Yến Sơn trùng điệp, bên cạnh có tấm bia đá cổ kính, cô cảm thấy chuyến đi này không hề uổng phí. Trong ba đứa trẻ, Tiểu Ngọc là đứa gan dạ nhất.
Ngày hôm sau, hai vợ chồng rút kinh nghiệm, đưa bọn trẻ đi Cố Cung. Khu vực mở cửa tham quan khi đó khá hạn chế, nhưng nhờ có đoàn lãnh đạo Mỹ sang thăm năm 1971 nên Cố Cung đã trưng bày thêm nhiều cổ vật. Vợ chồng Trần Thanh nhờ có giấy mời khen thưởng nên mới được vào tham quan, nếu không thì thường chỉ có các đoàn văn công mới được vào.
Những món đồ cổ trong Cố Cung khiến Tiểu Ngọc buồn ngủ vì chỉ được nhìn chứ không được chơi. Cho đến khi nhìn thấy một món đồ, cô bé đột nhiên kéo kéo tay áo dì nhỏ: “Dì ơi, cái hộp kia con cũng có một cái giống hệt.”
“Suỵt!” Trần Thanh chưa cần biết cô bé có thật hay không, liền bịt miệng cô bé lại: “Ở đây không được nói linh tinh.”
Tiểu Ngọc ấm ức vô cùng. Cô bé có thật mà! Cái hộp đó đẹp lắm. Hồi trước cô bé đi tìm anh Đông Phi ở bãi phế liệu, đúng lúc có đợt hàng mới về, cô bé thấy món gì hay là nhặt về nhà rồi bảo anh trai trả tiền. Cái hộp đó là một trong số đó. Nó có hình đa giác, trông rất đặc biệt, bên trong trống rỗng chẳng có gì, nhưng hoa văn điêu khắc cực kỳ tinh xảo. Lúc đó cô bé thích quá, bị anh trai mắng một trận vẫn quyết tâm dùng “khoản tiền khổng lồ” 5 hào để mua cho bằng được. Không ngờ cái hộp đó lại được trưng bày ở đây!
Trần Thanh dẫn bọn trẻ đi nốt một vòng, rồi đi ăn vịt quay Bắc Kinh. Mãi đến khi đưa Phó Thư Nghiên về và cả nhà đã quay lại nhà khách, cô mới hỏi Tiểu Ngọc: “Cái hộp đó thế nào?”
“Nó hình lục giác ạ, bên trong có nhiều ngăn nhỏ, toàn là hoa văn màu xanh lam. Vì nó đẹp quá nên con toàn dùng để đựng kẹp tóc với dây buộc tóc thôi.” Tiểu Ngọc cố gắng chứng minh mình không nói dối.
Hạ Viễn hỏi Hạ Vũ Tường: “Con có biết cái hộp đó không?”
“Con cũng không rõ lắm ạ...” Tiểu Ngọc tiêu tiền không biết tiếc, tuần nào cũng đến chỗ anh Đông Phi “đào bảo”, lần nào mua đồ về cũng bị cậu mắng một trận rồi mới đi trả tiền. Tiểu Ngọc hay mua đồ rồi đem tặng lung tung, nên cậu cũng chẳng nhớ hết được có những gì.
“Dù sao ngày mai cũng về nhà rồi, về rồi xem sau.”
Cả nhà vì chuyện có khả năng sở hữu đồ cổ mà bỗng thấy mong chờ ngày về. Chỉ có Phó Thư Nghiên là lủi thủi ở nhà, Phó An Hoa bảo: “Mai bố đưa con đi tiễn Tiểu Ngọc nhé.”
“Thôi ạ, Tiểu Ngọc bảo em ấy phải về sớm lắm, không cho con tiễn đâu. Bố ơi, bao giờ bố mới đi công tác ở tỉnh Quảng Đông ạ?”
