Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 666: Kẻ Xấu Xa Và Nỗi Lòng Của Tiểu Ngọc
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:06
Mọi người lo ngại Trần Thanh nảy sinh dị tâm, nên đều thống nhất xưởng may đồ thể thao nhất định phải có Bí thư Đảng ủy riêng. Nhưng hiện tại vẫn chưa tìm được người ưng ý.
Tống Trạch Minh hỏi: "Cô muốn một Bí thư như thế nào?"
"Phải là người thuộc phái thực làm! Một người lo sản xuất và đối ngoại, một người quản lý nội bộ, có thế xưởng may mới phát triển nhanh được." Trần Thanh thực sự mong đừng có ai chỉ biết nói suông đến làm đồng nghiệp của mình.
Tống Trạch Minh hỏi kháy: "Không sợ bị đoạt quyền à?"
Trần Thanh: "Hửm?" Tiếng "hửm" này đầy vẻ tự tin và sắc sảo.
Tống Trạch Minh khựng lại hai giây rồi mới nói: "Thật ra việc tuyển Bí thư cho xưởng cô không thuộc quyền quản lý của tôi, tôi chỉ hỏi thăm hộ cô thôi. Cô đã bày tỏ thái độ như vậy, tôi sẽ đi xin ý kiến tổ chức giúp cô."
"Vâng." Trần Thanh cúp máy, quay lại công trường.
Bụi đất mịt mù, buổi chiều có hai chiếc máy xúc tiến vào hiện trường cùng với lượng dầu diesel dự trữ. Đây là đãi ngộ đặc biệt, vì máy xúc thường ưu tiên cho các công trình trọng điểm của tỉnh. Xây xưởng bình thường chỉ có một chiếc, có được hai chiếc hoàn toàn là nhờ tầm quan trọng của dự án này!
Việc đào rãnh bắt đầu! Ban ngày máy xúc và công nhân phối hợp nhịp nhàng. Ban đêm công nhân chia làm ba nhóm: nhóm cuốc chim phá tầng đất cứng, nhóm xẻng dọn đất vụn, nhóm sọt gánh đất đá ra bãi tập kết cách đó 30 mét.
Trần Thanh sắp xếp xong xuôi cũng đến giờ tan tầm. Trước khi đi, cô nhìn chằm chằm vào chiếc máy kéo đỗ bên cạnh với vẻ đầy luyến tiếc: "Giá mà máy xúc cũng có thể làm việc 24/24 thì tốt biết mấy."
Bác Chu đang bưng hộp cơm đi ăn, nghe thấy câu này thì giật b.ắ.n mình: "Cô nghĩ gì thế! Máy xúc đắt lắm đấy!"
Trần Thanh: "..." Tuy rằng... nhưng mà... nghe cũng có lý thật! Máy xúc siêu đắt, hai chiếc này trị giá tới 15 vạn đồng! Một con số quá khủng khiếp. Nếu phải chọn, cô thà để mình mệt còn hơn để máy xúc "mệt".
Trần Thanh chẳng làm gì được chiếc máy xúc, đành lủi thủi về nhà. Về đến nơi, cô thấy Hạ Vũ Tường đang loay hoay trong phòng tạp vụ: "Con làm gì đấy?"
"Con đang nghỉ hè, hay là để con ra công trường giúp dì nhé." Hạ Vũ Tường chuẩn bị sẵn cuốc chim, cậu thấy mình làm được.
"Con còn nhỏ quá." Trần Thanh gạt đi.
Tiểu Ngọc ngồi trên ghế mây dưới hiên nhà, vừa ăn sơn trà vừa nói giọng ngọng nghịu: "Anh đi còn chẳng bằng em đi ấy." Bé là học sinh xuất sắc môn lao động, không sợ nắng, sức lại khỏe, đúng là tay sai vặt đắc lực!
Hạ Vũ Tường lườm em gái: "Em lùn tịt!"
Tiểu Ngọc tức xì khói. Trần Thanh can ngăn: "Thôi, không đứa nào đi cả. Công trường có trẻ con khó quản lý lắm, hai đứa cứ ở nhà nghỉ ngơi đi."
"Vâng ạ." Hạ Vũ Tường cất công cụ vào chỗ cũ.
Tiểu Ngọc nhổ hạt sơn trà vào thùng rác, rửa tay sạch sẽ rồi reo lên: "Anh ơi, đi tiệm cơm quốc doanh ăn thịt thôi!"
"Biết rồi." Hạ Vũ Tường đi theo ba người phụ nữ ra cửa.
Vừa vào tiệm cơm quốc doanh, Tiểu Ngọc đã nhìn thấy Ải Cước Hổ và mẹ cậu bé. Bé định rón rén tiến lại gần dọa cậu bạn một trận, thì nghe thấy mẹ Ải Cước Hổ nói: "Tiểu Hổ, sau này không được chơi với con bé hoang nhà Trần Thanh nữa, nghe chưa?"
Tiểu Ngọc khựng lại, đôi mắt đen láy bùng lên hai ngọn lửa nhỏ.
Ải Cước Hổ hỏi mẹ: "Con bé hoang nào nhà dì nhỏ ạ?"
Lý Hòa Hoa bĩu môi: "Thì con Tiểu Ngọc chứ ai! Suốt ngày đàn đúm với lũ con trai, chẳng có chút thùy mị nào, chẳng biết Trần Thanh dạy dỗ kiểu gì, sau này chắc chắn chẳng ai thèm lấy."
Ải Cước Hổ kinh ngạc nhìn mẹ, không hiểu sao mẹ lại nghĩ như vậy.
Tiểu Ngọc lạnh lùng lên tiếng: "Cháu không phải đứa trẻ không ai cần, cháu có nhà để ở, không cần phải lo có ai lấy hay không." Bé là người có nhà riêng hẳn hoi đấy nhé! Trước đây bé chẳng thấy nhà cửa có gì to tát vì tiền thuê nhà không đến tay bé... Nhưng lúc này, ngôi nhà dì nhỏ mua cho đã tiếp thêm cho bé sự tự tin cực lớn.
Lý Hòa Hoa và Ải Cước Hổ giật mình nhìn lại. Thấy Trần Thanh đang đứng cách đó không xa, Lý Hòa Hoa hoảng hốt đổi giọng ngay lập tức: "Tiểu Ngọc à, không phải dì không cho Tiểu Hổ chơi với con, mà là vì nó học kém quá, dì muốn nó tập trung vào học hành để sau này còn thi vào trung cấp."
Tiểu Ngọc khoanh c.h.ặ.t hai tay trước n.g.ự.c, cố tỏ ra uy phong, bé hứ một tiếng thật dài rồi quay ngoắt lưng lại với họ. Bé chẳng tin đâu!
Trần Thanh vẫy tay gọi: "Tiểu Ngọc, lại đây gọi món nào."
"Con đến đây!" Tiểu Ngọc lập tức chạy biến về phía dì nhỏ.
Trần Thanh bế bé lên, đọc thực đơn cho bé chọn. Tiểu Ngọc dứt khoát: "Con muốn ăn đậu phụ nhồi thịt ạ."
"Vậy một đĩa đậu phụ nhồi thịt, một đĩa gà luộc, một đĩa rau khoai lang và bốn bát cơm." Trần Thanh trả tiền xong, Hạ Vũ Tường cầm phiếu ra cửa sổ chờ lấy đồ ăn.
Lý Hòa Hoa nhìn cảnh Trần Thanh cưng chiều Tiểu Ngọc, thì thầm với con trai: "Con thấy chưa, vì Trần Thanh không sinh được con nên mới phải yêu thương hai anh em nó đấy. Đợi đến lúc cô ta mang thai, hai đứa này chắc chắn sẽ bị vứt ra chuồng gà ngay."
Ải Cước Hổ hiếm khi được mẹ đưa đi ăn, món gà luộc này là do cậu bé khóc lóc van xin mãi mới được, nên cậu chẳng dám cãi lời mẹ, nhưng nghe bà nói vậy, cậu vẫn nhịn không được mà lẩm bẩm...
