Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 695: Những Chiếc Ghế Tre Tự Làm
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:10
Chẳng những không trở thành bạn thân hơn của Tiểu Ngọc, cũng chẳng được làm anh trai của cô bé, mà quan trọng là cậu sắp phải về nhà rồi!
Phó Thư Nghiên bực bội đến mức muốn nổ tung.
Hạ Vũ Tường đang ở sân trước đục đẽo mấy cây tre, dạo này cậu đang học cách làm ghế. Ghế tre làm không khó, nhưng lại khá rườm rà.
Hạ Vũ Tường gọi Phó Thư Nghiên: “Lại đây giúp tớ cưa tre đi.”
Phó Thư Nghiên hậm hực đi tới giúp một tay: “Lát nữa tớ sẽ mách Tiểu Ngọc, cậu đúng là đồ xấu xa.”
“Dùng sức mạnh lên chút nữa.” Hạ Vũ Tường nhắc nhở.
Người trong nhà ngày càng đông. Ngoài mấy chiếc ghế ở phòng chính thì chỉ có xích đu và bốn chiếc ghế dưới hành lang, chẳng còn chỗ nào để ngồi nữa. Hạ Vũ Tường muốn làm thêm hai chiếc ghế để khách đến còn có chỗ ngồi.
“Chúng ta cưa bốn đoạn dài một thước để làm chân ghế trước, làm thử xem có ra được cái ghế nào không.”
Cậu học nghề làm ghế tre hoàn toàn là nhờ quan sát ông ngoại và Nhất đại gia làm, các bước đều đã ghi nhớ trong đầu, giờ chỉ xem thực hành thế nào thôi.
Phó Thư Nghiên phối hợp giữ cưa để cưa tre, cảm thấy cũng khá kỳ diệu, không ngờ mình lại cùng Hạ Vũ Tường làm ghế.
Hạ Vũ Tường: “Đừng cưa lệch đấy.”
Phó Thư Nghiên không đáp lời, học theo động tác đẩy tới kéo lui của cậu. Những mẩu tre vụn bay lả tả.
Đầu tiên là cưa chân ghế, sau đó là hai miếng bản tre dày, cuối cùng là bốn thanh tre nhỏ. Bản tre dày dùng làm mặt ghế, thanh tre nhỏ dùng để cố định.
Cưa xong, Hạ Vũ Tường bắt đầu mài giũa. Phó Thư Nghiên cũng học theo. Hạ Vũ Tường thấy cậu động tác nhanh nhẹn, tuy đầu óc có chút đơn giản nhưng làm việc cũng được việc phết.
Mài giũa xong, Hạ Vũ Tường cầm chân ghế đến bên bếp lò để hơ nóng, tránh việc hơi nước quá nhiều dẫn đến nứt vỡ.
Phó Thư Nghiên bám đuôi Hạ Vũ Tường, hỏi: “Đồ đạc trong nhà cậu đều tự làm hết à?”
“Có cái tự làm, có cái không.” Hạ Vũ Tường thích tự tay làm các vật dụng trong nhà. Cậu nghĩ chắc là do ở với ông ngoại quá lâu, ông ngoại cậu thích làm mộc, chú nhỏ cũng thích làm đồ thủ công, nên cậu cũng bị lây sở thích này.
Hạ Vũ Tường cho mấy cái đinh sắt vào lòng bếp nung đỏ, rồi nói với Phó Thư Nghiên: “Học nhiều kỹ năng không bao giờ thừa, vả lại tự làm thế này rất tiết kiệm tiền.”
“Cậu giỏi thật đấy.” Phó Thư Nghiên ngưỡng mộ nói. Hạ Vũ Tường là đứa trẻ cùng lứa nhất mà cậu từng gặp, trông chẳng khác gì người lớn.
Khi đinh sắt đã đỏ rực, Hạ Vũ Tường dùng kìm kẹp ra, tiếng “xèo xèo” vang lên khi đinh nóng xuyên qua bản tre làm mặt ghế.
Phó Thư Nghiên thốt lên kinh ngạc, mắt sáng rực. Hạ Vũ Tường thấy cậu cứ hở chút là la hét, thầm nghĩ trẻ con thành phố đúng là đơn thuần thật.
Trong lúc hai người đang bận rộn, Tiểu Ngọc dẫn theo Dương Nhất Hà và Mao Mao đã về đến nơi. Hạ Vũ Tường lập tức phân công việc cho Tiểu Ngọc. Dương Nhất Hà và Mao Mao cũng xúm vào giúp.
Việc làm ghế được chia làm năm công đoạn: cưa tre, mài giũa, khoan lỗ, lắp ráp và gia cố. Năm đứa trẻ nhanh ch.óng ai vào việc nấy dưới sự chỉ huy của Hạ Vũ Tường. Hạ Vũ Tường ngoài việc gia cố thì ôm hết những phần liên quan đến lửa để tránh các bạn bị bỏng.
Lũ trẻ hì hục làm việc, đến cuối ngày, mỗi đứa đều có được một chiếc ghế nhỏ cho riêng mình.
Khi Phó An Hoa đến đón con trai về, thấy con ôm khư khư chiếc ghế, mặt đỏ bừng bừng, liền hỏi: “Sao con lại lấy ghế của nhà người ta?”
“Đây là do năm đứa bọn con cùng làm đấy ạ, mỗi người một chiếc.” Phó Thư Nghiên tự hào khoe với bố.
Phó An Hoa kinh ngạc: “Ai dạy các con thế?”
“Là Hạ Vũ Tường ạ.”
“Khá lắm.” Phó An Hoa xoa đầu con trai.
Ngay cả Mao Mao khi mang ghế về khoe bố mẹ, hai vợ chồng cũng sửng sốt trước khả năng của con trai.
Mao Kiến Quốc lập tức nhớ lại chuyện xưa: “Nhớ năm đó khi bố còn ở quê, cũng đã bắt đầu cưa tre cưa gỗ rồi. Hồi đó khổ lắm, đồ đạc trong nhà hay cái ăn cái mặc đều phải tự mình xoay xở hết. Mao Mao, giờ con biết làm ghế rồi, cũng coi như có phong phạm của bố năm xưa đấy.”
Thalia cũng ôm mặt con trai nói: “Giỏi quá, con thực sự rất giỏi.”
Hai vợ chồng đều rất trân trọng chiếc ghế này. Mao Kiến Quốc nhìn chiếc ghế mà bồi hồi nhớ về tuổi thơ, thời đó làm gì có ngày lành như bây giờ. Con trai ông đúng là có phúc, sinh ra gặp thời đại tốt, nhưng thấy con biết làm nghề thủ công truyền thống, ông cảm thấy rất tự hào. Ông lấy thân phận người thành phố làm vinh, nhưng nông thôn vẫn luôn là gốc rễ. Con trai ông không quên gốc, đó là chuyện tốt.
Lần đầu tiên trong đời Mao Mao cảm nhận được bố mẹ coi trọng đồ mình làm đến thế. Ngày hôm sau vừa đến trường, cậu đã chia sẻ ngay với Hạ Vũ Tường: “Bố mẹ tớ thích chiếc ghế đó cực kỳ luôn.”
Phó Thư Nghiên: “Bố tớ cũng vậy.” Bố cậu cứ ôm chiếc ghế sờ tới sờ lui, như thể nó là báu vật không bằng.
Hạ Vũ Tường: “Vậy thì tốt.” Chẳng bù cho dì nhỏ của cậu, chẳng phát hiện ra cái gì cả. Phải đến khi Tiểu Ngọc nhắc, dì mới “ồ” lên một tiếng. Tại cậu hay làm đồ đạc quá nên dì nhỏ chẳng còn thấy bất ngờ nữa.
Phó Thư Nghiên lại nói: “Tớ sắp phải về Thủ đô rồi, bố tớ bảo có thể mời những người bạn thân nhất đi ăn cơm, các cậu có muốn đi không?”
Tai của Ải Cước Hổ bình thường như điếc, nhưng hễ nghe đến chuyện ăn uống là thính hơn ai hết, lập tức nhảy bổ lại hỏi Phó Thư Nghiên: “Chúng mình có phải bạn tốt không?”
Phó Thư Nghiên: “... Phải.”
Ải Cước Hổ vỗ mạnh vào vai Phó Thư Nghiên: “Cậu đúng là đại ca tốt!”
Phó Thư Nghiên đỏ mặt: “Nhưng nếu dẫn hết bạn của cậu đi thì đông quá.”
