Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 748: Tiệc Đầy Tháng Của Hai Nhóc Tì Nhà Họ Hạ
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:20
Tiểu đồng chí Bình Bình hiện tại chỉ thích đúng ba người: Tiểu Ngọc, Hạ Vũ Tường và Mao Mao. Ngoại trừ ba người này ra, những người khác cô bé đều không cho bế. Còn cha mẹ ư? Cha mẹ là để hầu hạ cô bé, tùy tâm trạng mà cô bé mới "xử lý" cho.
Du Du thì hoàn toàn khác, cậu bé không hề sợ người lạ, đối mặt với ai cũng dễ dàng bị chọc cười.
Chiếc giường nhỏ của hai đứa trẻ được dọn ra giữa sảnh chính, khách khứa trong viện cũng lục tục kéo đến. Du Du liên tục được bế đi bế lại, ai nấy đều khen ngợi cậu nhóc có tướng mạo khôi ngô. Trong chăn quấn bé đầy ắp những bao lì xì đỏ ch.ót. Bình Bình tuy chỉ nằm im trên giường nhỏ nhưng cũng nhận được vô số lời khen ngợi, bên cạnh gối cũng chất đầy bao lì xì.
Vạn An Lãng nhìn hai đứa con của anh Viễn mà lòng đầy hâm mộ: "Bình Bình ơi, cháu có thể ước cho chú nhỏ sớm ngày lấy vợ được không?"
Hạ Vũ Tường đứng bên cạnh em gái, lạnh lùng nói: "Nguyện vọng này chú nói bao nhiêu năm rồi, với lại... em ấy ngủ rồi."
Vạn An Lãng ngượng ngùng: "Nhưng mãi mà chú chẳng tìm được ai."
Anh nhét một bao lì xì vào giường của Bình Bình, cười nói với cô bé đang ngủ say: "Chúc cháu hay ăn ch.óng lớn, khỏe mạnh nhé."
Hiện tại tiền tích cóp của anh cũng khá khẩm, nên tiệc đầy tháng lần này, anh mừng mỗi đứa mười đồng.
Mạnh Hoan Hoan cũng đến, cô cũng mừng mỗi bé mười đồng. Cô chủ yếu là cảm kích Trần Thanh đã cho mình cơ hội tham gia Hội chợ Quảng Châu, giúp cô thành công trở thành sinh viên đại học.
Mạnh Hoan Hoan và Vạn An Lãng từng đi xem mắt nhau. Cô thoải mái chào hỏi, còn Vạn An Lãng thì lúng túng thấy rõ, thẹn thùng nói: "Hay là chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi."
Hạ Vũ Tường tiếp lời: "Chị Hoan Hoan, chị và chú An Lãng ngồi cùng một bàn ở sân trước nhé. Trên bàn có đồ nhắm rồi, lát nữa thức ăn sẽ được dọn lên ngay."
"À, được." Mạnh Hoan Hoan dẫn Vạn An Lãng đi ngồi xuống.
Trần Thanh đang bận rộn tiếp khách, Hạ Viễn cũng giới thiệu với cô các thành viên trong tổ nghiên cứu của mình. Cả đám thanh niên đồng thanh gọi: "Sư nương!"
Trần Thanh hào hứng: "Lát nữa sư nương sẽ lì xì cho các cậu!"
"Cảm ơn sư nương ạ!"
"Ha ha ha, không có gì." Trần Thanh vui vẻ ra mặt: "Các cậu cứ ăn uống tự nhiên nhé."
Sau khi mời họ vào trong, Trần Thanh lại đón đợt khách tiếp theo. Thẩm Diệu Bồng cùng Nghiêm Thuận An cũng đã tới. Thẩm Diệu Bồng rất phấn khích: "Để tôi đi xem cặp song sinh nhà cô nào."
Cặp song sinh này lại còn là một trai một gái, thật là hiếm có. Thẩm Diệu Bồng nhanh nhảu đi xem trẻ con. Nghiêm Thuận An thì chào hỏi Trần Thanh: "Đồng chí Trần Thanh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
"Phó Bộ trưởng Nghiêm, tôi cũng ngưỡng mộ ngài đã lâu." Hai người lịch sự bắt tay nhau.
Nghiêm Thuận An thấy Trần Thanh thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ, đối mặt với ông mà chẳng chút sợ hãi, thầm đ.á.n.h giá cao: "Đồng chí Trần Thanh, nghe nói cô sắp bắt đầu triển khai công việc rồi sao?"
"Đa tạ Phó Bộ trưởng Nghiêm đã quan tâm, đúng là như vậy ạ." Trần Thanh mỉm cười đáp.
Hạ Viễn mời Phó Bộ trưởng Nghiêm ngồi xuống. Nhìn cái dáng vẻ bảo vệ vợ của anh, Nghiêm Thuận An chỉ biết "hận sắt không thành thép"! Giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng lẽ ông lại ngu đến mức nói lời khiếm nhã với Trần Thanh sao? Xem cái thằng nhóc này căng thẳng chưa kìa!
Nghiêm Thuận An hậm hực đi xem hai đứa nhỏ nhà Hạ Viễn. Cả hai đứa bé đều trông rất có khí chất. Ông bế con trai của Hạ Viễn lên, thì thầm vào tai cậu bé: "Nhóc con, sau này cháu phải học toán, học vật lý, chúng ta phải trở thành nhà khoa học để cống hiến cho quốc gia, biết chưa?"
Du Du ngủ rồi. Ngủ ngay lập tức.
Nghiêm Thuận An ngẩn người. Thế này là sao?
Tiểu Ngọc đi tới bế em trai: "Bác ơi, em trai cháu ngủ rồi, cháu phải đặt em vào giường nhỏ để em ngủ cho ngon ạ."
Nghiêm Thuận An ngơ ngác: "À, được, được."
Tiểu Ngọc đặt Du Du nằm cạnh Bình Bình. Hai chị em bắt đầu ngủ khò khò.
Yến tiệc sắp bắt đầu, Trương Đông Phi khép nép đứng cạnh chị gái, hồi hộp đến mức uống nước liên tục. Trời đất ơi, bàn chính toàn là nhân vật tầm cỡ nào thế này? Cục trưởng Cục Công nghiệp nhẹ, Chủ nhiệm Hội Phụ nữ xưởng máy móc, Viện trưởng Viện nghiên cứu, rồi cả Thính trưởng Thẩm, Phó Bộ trưởng Nghiêm.
Trương Đông Phi sợ đến mức không dám liếc mắt nhìn sang đó vì sợ bị mắng. Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, lạc và hạt dưa ở đây thơm thật đấy.
Thức ăn tiếp theo cũng thuộc hàng cao cấp: canh sườn củ mài, thịt kho tàu, gà hầm nấm hương, mộc nhĩ xào trứng, bắp cải xào, rau cải chíp xào. Một bàn có sáu món, phân lượng không hề ít, đủ cho mọi người ăn no nê.
Người trong ngõ đi ngang qua đều tò mò ngó nghiêng vào nhà Trần Thanh. Ải Đông Qua đi ngang cũng nhìn vào, trong lòng đầy hâm mộ con trai mình. Ải Cước Hổ được Hạ Vũ Tường mời đến ăn cơm. Tổng cộng có năm bàn, trẻ con chiếm riêng một bàn, đều là bạn bè do Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc mời.
Đám trẻ con không hề làm loạn, ngoan ngoãn ngồi ăn. Ngay cả Ải Cước Hổ vốn bị cha cảnh cáo nhiều lần không được tranh ăn ở chỗ đông người cho khỏi mất mặt, cũng đang ngồi ăn rất lễ phép.
Trên bàn tiệc là những lời chúc tụng rộn ràng. Trần Thanh cảm thấy thật kỳ diệu, tự mình đứng ra tổ chức một bữa tiệc hỷ thế này là một trải nghiệm rất mới mẻ. Chẳng trách mọi người lại thích tổ chức đám cưới, cảm giác mình thực sự đã trở thành một người lớn thực thụ trong ấn tượng của mọi người.
Hạ Viễn thấy cô tràn đầy sức sống, ánh mắt cũng lấp lánh ý cười.
Nghiêm Thuận An lẩm bẩm: "Xong rồi, bị xỏ mũi kéo đi mất rồi."
Thẩm Diệu Bồng cười: "Cậu ấy đã hứa với chúng ta rồi, ngoại trừ năm nay ra, sau này sẽ làm việc chăm chỉ. Coi như cho cậu ấy nghỉ ngơi một chút đi."
Tề Viện Triều cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt. Cán bộ đắc lực dưới trướng ông đã "thu phục" được nhân tài của Thẩm Diệu Bồng, con cái lại còn theo họ Trần của mẹ nữa chứ. "Phó Bộ trưởng Nghiêm, Thính trưởng Thẩm, với tư cách là người nhà ngoại của Trần Thanh, tôi xin kính hai vị một ly!"
