Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 873: Tham Vọng Của Trần Thanh

Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:12

Hạ Vũ Tường đáp: "Vâng, con biết rồi ạ."

Tiểu Ngọc sụt sịt: "Sau này con không tùy tiện chạy ra ngoài chơi nữa đâu."

Trần Thanh trấn an: "Cũng không đến mức nghiêm trọng thế, chúng ta không cần vì nghẹn mà bỏ ăn. Gặp nguy hiểm thì lùi lại một bước là được. Đi chơi không có gì sai, nhưng đối với người lạ, chúng ta phải cảnh giác, vạn nhất họ là người xấu thì sao?"

Tóm lại, trẻ con đi chơi không sai, muốn cứu người cũng không sai, chỉ cần thêm chút cảnh giác là được. Bởi vì tình hình an ninh đang trở nên kém đi! Về chuyện này, Trần Thanh định viết thư khiếu nại. Thời điểm Thẩm Diệu Bồng còn làm xưởng trưởng xưởng máy móc, từng xảy ra một vụ bắt cóc trẻ em, khiến ông ấy bất chấp tất cả để huấn luyện lại đội bảo vệ. Vì thế, đội bảo vệ của xưởng máy móc cực kỳ nghiêm ngặt, canh giữ toàn bộ khu vực quản lý như quân đội, trẻ con đi đâu cũng thấy yên tâm. Nhưng gần đây, quân số đội bảo vệ lại bị cắt giảm...

Trần Thanh lúc biết chuyện đã muốn mắng người rồi. Không lo nghĩ cách làm ăn chân chính để kiếm tiền, chỉ biết keo kiệt cắt xén kinh phí của các bộ phận khác.

Trần Thanh ôm lấy Tiểu Ngọc: "Đừng sợ, không có chuyện gì đâu. Con thấy dì đâu có mắng con đúng không? Sự việc không nghiêm trọng đến thế, chỉ là sau này nhớ gặp nguy hiểm thì phải báo với dì một tiếng. Nếu không thể báo ngay được thì phải học cách bình tĩnh suy nghĩ, xem làm thế nào để vừa đạt được mục đích mà vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân. Những điều này đều cần thời gian để trưởng thành, chúng ta cứ từ từ học là được."

Tiểu Ngọc nhìn dì nhỏ bằng đôi mắt ngấn nước, trong đầu hiện lên hình ảnh dì luôn bình tĩnh xử lý mọi việc trong công việc. Trần Thanh nhìn cô bé đầy âu yếm. Tiểu Ngọc đột nhiên nhào vào lòng dì: "Con biết rồi ạ!"

Trần Thanh khen ngợi: "Ngoan lắm."

Hạ Vũ Tường bỗng cảm thấy bùi ngùi, dì nhỏ thật sự rất biết cách dạy bảo trẻ con. Dì không phải kiểu phụ huynh vừa thấy chút nguy hiểm đã hoảng hốt cấm đoán, dì sẽ dự báo trước nguy hiểm, cho hai anh em biết dì sẽ lo lắng thế nào, để sau này khi gặp chuyện, chúng sẽ tự hỏi: *"Nếu dì biết chuyện này, dì có lo lắng lắm không?"* Không hề có sự hạn chế cứng nhắc, nhưng lại như có một sợi dây vô hình ràng buộc. Hạ Vũ Tường cảm thấy cách này rất ổn, vì dì nhỏ luôn thương lượng với chúng một cách bình đẳng.

Hạ Vũ Tường định đi đun nước, Trần Thanh bỗng hỏi: "Vụ sòng bạc đó à?"

Tiểu Ngọc nhanh nhảu: "Con biết, con biết ạ!"

Trần Thanh cười: "Được, mời đồng chí Tiểu Ngọc kể nghe xem nào."

Tiểu Ngọc liền hào hứng kể lại tình hình ở sòng bạc cho dì nghe. Trần Thanh nghe xong thì tắc lưỡi: "Người đứng sau vụ tố cáo đó năng lực khá đấy chứ. Khả năng điều tra tốt, tổ chức giỏi, lại có dũng có mưu."

Hạ Vũ Tường đề nghị: "Hay là mình hỏi thăm thử xem sao ạ? Anh ta đang cần tiền cưới vợ, nếu mình giúp anh ta lúc khó khăn này, biết đâu sau này mình lại cần anh ta giúp đỡ."

Việc đầu tư vào nhân tài là điều chú nhỏ đã dạy cậu. Chú nhỏ thường thích nâng đỡ những người có năng lực, chỉ cần giúp con đường của họ hanh thông hơn một chút thôi cũng đủ để họ mang ơn suốt đời. Hạ Vũ Tường thầm nghĩ, hèn gì chú nhỏ và dì nhỏ lại ở bên nhau, tuy cả hai đều vì nước vì dân nhưng ai cũng có những toan tính riêng của mình. Cậu thấy thế cũng tốt, nếu chỉ thuần túy lương thiện thì khó mà đi xa được, chứ đừng nói đến việc thực sự làm lợi cho quốc gia, dân tộc.

Trần Thanh: "... Được thôi."

Cô thấy hơi buồn bực. Người trong nhà ai cũng thông minh quá, áp lực thật sự rất lớn. Hạ Viễn lúc nào cũng bảo cô là động lực của anh, nhưng cái gã này sắp thành "động cơ vĩnh cửu" đến nơi rồi mà còn dám nói thế, đúng là không biết ngượng! Trần Thanh cảm thấy mình phải dốc sức cho sự nghiệp thôi, nếu không trong cái nhà này cô chẳng còn chỗ đứng mất!

Thế là giữa đêm khuya, khi Hạ Viễn từ viện nghiên cứu trở về, anh thấy Trần Thanh vẫn đang cặm cụi bên bàn làm việc: "Dạo này công việc bận thế sao em, còn phải thức đêm làm việc nữa?"

"Anh chẳng hiểu gì về xưởng may của em cả. Xưởng may của em sau này là nhắm tới thị trường quốc tế đấy. Một nhà xưởng lớn như vậy, bận rộn một chút thì có gì lạ đâu? Chuyện bình thường mà!" Trần Thanh lườm anh.

Hạ Viễn ngơ ngác. Hình như anh đâu có đắc tội gì cô đâu nhỉ? "Vâng, ngài nói đúng ạ, ngài cứ bận đi."

"Bận cái đầu anh ấy, 12 giờ đêm rồi mà anh còn bảo em cứ bận đi, anh chẳng thương em chút nào cả!" Trần Thanh đ.ấ.m nhẹ vào người anh một cái.

Hạ Viễn cười, hôn lên trán cô: "Vất vả cho em rồi, lát nữa anh làm đồ ăn khuya cho em nhé."

Trần Thanh từ chối: "Thôi khỏi, em đang phải giữ dáng. Quần áo em tự may cho mình đều rất vừa vặn, vạn nhất béo lên là không ních vào được đâu."

Hạ Viễn nhíu mày nhìn cô: "Em gầy đi rồi đấy, còn muốn giảm cân cái gì nữa?!"

"Không phải giảm cân, chỉ là giữ dáng thôi. Người ở Hải Thị sành điệu lắm, em dù sao cũng là xưởng trưởng một xưởng may, không thể để mình lạc hậu được. Sau này em còn phải ăn diện tỉ mỉ một chút nữa cơ. Thôi, mấy chuyện này anh không cần quản đâu, mau đi tắm đi." Trần Thanh đẩy anh đi tắm.

Hạ Viễn ngạc nhiên: "Em còn định ăn diện nữa à?!"

"Tất nhiên rồi! Em còn nhờ Điền Mộng Nhã mua mỹ phẩm giúp nữa đấy. Nhắc mới nhớ, nếu biết sớm cửa hàng Hữu Nghị có nhiều mỹ phẩm thế, em đã chẳng nhờ chị ấy mua làm gì cho mất công."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.