Niên Niên Tuế Tuế - Chương 12
Cập nhật lúc: 14/08/2026 14:07
32
Một buổi tối nọ, Lục Từ Niên có một buổi xã giao quan trọng không thể từ chối, lúc anh về đã là đêm khuya.
Tôi cuộn tròn trên sô pha sắp ngủ thiếp đi rồi, nghe thấy tiếng mở cửa thì mơ màng ngẩng đầu, thấy anh dựa vào bức tường ở huyền quan, cà vạt nới lỏng, ánh mắt có chút tan dã.
"Sao lại uống nhiều thế..." Tôi đii đến đỡ anh.
Anh ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, miệng lẩm bẩm không rõ một cái tên: "Tranh Tranh... Tranh Tranh..."
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, tim lạnh đi một nửa.
Vậy nên... đây là mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm của anh ấy? Tên của bạch nguyệt quang đó?
Anh ấy say rồi coi tôi là cô ấy?
Một cảm giác chua xót và tủi thân đột nhiên dâng lên trong lòng, chút ngọt ngào và cảm giác an toàn mà anh đã chiều chuộng tôi mấy tháng nay vỡ tan tành.
Những điều tốt đẹp đó, những sự chu đáo đó, câu nói "Anh mãi mãi yêu em" đó... tôi chỉ là một vật trung gian.
Mặc dù tôi đã chuẩn bị từ trước, nhưng khi ngày này thật sự đến, tôi vẫn sẽ buồn.
Tôi bị anh ôm, ngửi mùi nước hoa và mùi rượu trên người anh, nghe anh gọi tên người khác hết lần này đến lần khác, trong lòng nghẹn cứng.
Tôi đột nhiên dùng sức đẩy mạnh anh ra.
Lục Từ Niên say đến mức không đứng vững.
Bị tôi đẩy như vậy, anh loạng choạng lùi lại mấy bước, va mạnh vào góc nhọn của chiếc tủ ở huyền quan.
Anh khẽ rên một tiếng, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh, men rượu dường như cũng tan đi mấy phần.
"Tranh Tranh..." Anh ngẩng đầu, đôi mắt ướt át nhìn tôi: "Anh khó khăn lắm mới tìm được em... Đừng... đừng bỏ anh..."
Câu nói này như một con d.a.o đ.â.m vào tim tôi.
"Anh nhìn cho rõ đi, tôi là Lâm Tuế An, không phải Tranh Tranh gì cả. Anh muốn tìm bạch nguyệt quang của anh thì đi mà tìm! Anh ôm tôi gọi tên người khác là sao?" Tôi càng nói càng buồn: "Anh... giấu tôi coi tôi là thế thân không được à?"
Lục Từ Niên chống vào tủ, nén đau ngồi dậy, nói: "Bạch nguyệt quang thế thân gì chứ? Anh chỉ thích em."
"Rõ ràng vừa nãy anh gọi Tranh Tranh!"
"Tranh Tranh chính là em. Lâm Tranh Tranh, tranh trong tranh tranh thiết cốt, thiết cốt tranh tranh. Em mất trí nhớ nên không nhớ, nhưng anh nhớ."
33
Tranh trong tranh tranh thiết cốt, thiết cốt tranh tranh…
"Nữ hiệp Tranh Tranh, lúc đó em chống nạnh, vô cùng kiêu ngạo nói mình tên là Lâm Tranh Tranh,tranh trong tranh tranh thiết cốt, thiết cốt tranh tranh!"
Hồi còn rất nhỏ, tôi chê cái tên Tuế An không đủ khí phách nên đã tự đặt cho mình một biệt danh là Tranh Tranh, còn gặp ai cũng tự giới thiệu như vậy, cảm thấy rất khí phách và có văn hóa.
"Anh đã tìm em rất nhiều năm, mới biết em tên là Lâm Tuế An."
Cánh cửa ký ức đột ngột mở ra.
Lúc đó tôi khoảng bảy tuổi, nghịch như khỉ, cả ngày chạy lung tung trong ngõ.
Một hôm, tôi bắt gặp mấy người lớn hung dữ đang nhét mấy đứa trẻ đang khóc lóc vào một chiếc xe Minibus.
Tôi chạy đến buồng điện thoại công cộng gọi báo cảnh sát, rồi lao lên.
Lúc đó tôi cũng không biết lấy đâu ra can đảm, có lẽ đơn giản là nghịch, ỷ vào vóc người nhỏ bé linh hoạt, tôi nhặt viên gạch dưới đất lên ném vỡ kính xe.
Sợ cảnh sát không kịp đến, miệng tôi la hét lung tung, chân tay thì múa may bộ võ thể d.ụ.c học được từ bố, lại thật sự dọa được mấy tên bắt cóc đang chột dạ đó trong giây lát.
Ngay sau đó, tôi cũng trở thành một trong những đứa trẻ mà chúng muốn bắt cóc.
Tôi vội vàng kéo cậu bé mặc áo sơ mi trắng gần nhất, quay đầu chạy như điên về phía có đông người.
Cậu bé đó da rất trắng, mặc dù trông có vẻ lớn hơn tôi khá nhiều, nhưng lại yếu ớt đến lạ thường.
Sau đó, cảnh sát đến.
Sau này nữa, tôi đã quên mất biệt danh này của mình.
Bây giờ nghĩ lại, cậu thiếu niên mặc áo sơ mi trắng yếu ớt đó dường như chính là Lục Từ Niên.
Lục Từ Niên thấy sắc mặt tôi thay đổi liên tục, tưởng tôi vẫn còn đang trong trạng thái mất trí nhớ nên không thể hiểu được.
"Lúc đó sức khỏe anh không tốt, rất vô dụng. Em nhỏ hơn anh nhiều như vậy, lại dũng cảm đến thế. Sau này anh vẫn luôn tìm em, nhưng chỉ biết em tên là Lâm Tranh Tranh, không tra được gì cả."
"Mặc dù em không nhớ nữa, nhưng không sao, tìm được em, em ở bên cạnh anh, đã là điều tốt nhất rồi."
"Anh sẽ giúp em từ từ nhớ lại, không nhớ lại cũng không sao, chúng ta có rất nhiều thời gian..."
Nhìn bộ dạng cẩn thận từng li từng tí của anh, rồi lại nghĩ đến khoảng thời gian tôi giả vờ mất trí nhớ lừa anh, lợi dụng anh, còn vì ghen tuông mà khiến anh bị đập vào eo...
Tôi quyết định không giả vờ nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, thấy c.h.ế.t không sờn nói rất nhanh: "Em không mất trí nhớ. Lúc đó em gọi anh là anh trai vì em không đền nổi tiền sửa xe của anh, em muốn giả vờ đáng thương để lừa cho qua chuyện. Sau đó đồng ý để anh gọi em là vợ là vì anh đẹp trai quá, em nhất thời bị ma xui quỷ khiến cảm thấy tám ngày phú quý này mà không nhận thì là đồ ngốc."
Nói xong, tôi lén mở một mắt ra nhìn trộm.
Lục Từ Niên đột ngột bước lên một bước, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, lực mạnh đến mức tôi suýt nữa không thở được.
"Không mất trí nhớ? Không mất trí nhớ là tốt rồi! Thật sự... tốt quá rồi! Em khỏe mạnh, hoạt bát quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Còn về lý do tại sao em cũng lừa anh..." Anh cười khẽ: "Vì thấy anh đẹp trai? Ừm... vợ thấy anh đẹp trai, là phúc của anh."
34
Tôi dựa vào lòng anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh, cảm giác như đang mơ.
"Bố em trước đây từng đi lính, từ nhỏ đã bắt em luyện tập, nói em nhất định phải có khả năng tự vệ, còn hay lải nhải chuyện làm việc tốt không cần lưu danh. Em tự đặt được một biệt danh còn thấy rất ngầu, kết quả suýt nữa thì bỏ lỡ một ông chồng tuyệt vời như anh."
Lục Từ Niên tự giễu cười nói: "Đúng vậy, anh dùng cái tên Tranh Tranh này để mò kim đáy bể. Mỗi lần có chút manh mối, cuối cùng lại phát hiện không phải là em."
"Nhưng... anh vì em hồi nhỏ cứu anh mà thích em? Lý do này có phải hơi qua loa quá không? Giống như báo ơn vậy." Tôi bĩu môi.
Anh rũ mắt nhìn tôi, nói: "Vậy lý do em thích anh hình như cũng khá qua loa?"
"Cái đó không giống!" Tôi nói một cách đầy lý lẽ: "Em là thuần túy ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh! Còn anh thì sao? Anh lúc nào cũng khiến em cảm thấy anh đang báo đáp ơn cứu mạng, trong lòng có gánh nặng."
"Không có gánh nặng. Hai năm trước, anh vô tình xem được một bộ phim chiếu mạng nhỏ của em, cái loại mà kinh phí rất thấp, cốt truyện hơi ngớ ngẩn..."
Tôi: "Ồ."
Đau lòng quá, chồng yêu ơi.
Lục Từ Niên tiếp tục nói: "Em họ anh đang xem, anh tình cờ đi ngang qua nên liếc nhìn một cái. Kết quả vừa nhìn đã thấy em. Mặc dù cảnh quay của em không nhiều, nhưng lúc đó anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó, lúc nào anh cũng cảm thấy em hơi quen mắt, cho người đi điều tra thì nghĩ đến nữ hiệp Tranh Tranh của anh."
