Ninh Ương - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/09/2026 04:01
Tôi lập tức ngẩn người.
“Cái gì?” Diêm Hân đứng cạnh không nhịn nổi nữa. “Dựa vào đâu giao vai chính cho Tưởng Mạn?”
“Bài múa này vốn là tâm huyết của chị Ninh. Em đã nhìn chị ấy sáng tạo từng động tác từ lúc còn đại học. Chị ấy đứng chính, em hoàn toàn phục!”
“Tưởng Mạn mới tới chưa đầy nửa tháng đã được làm vai chính, vậy bao nhiêu năm tập luyện của chúng em ở đây chẳng lẽ chẳng có ý nghĩa gì?”
Người phụ trách lập tức đỏ mặt, nhất thời chẳng biết đáp thế nào.
Mọi người xung quanh bàn tán nhỏ nhưng không ai dám công khai đứng ra.
Tưởng Mạn siết c.h.ặ.t váy múa, tức đến đỏ cả mặt.
“Đủ rồi, Diêm Hân! Dựa vào đâu tôi không thể làm diễn chính? Tôi cũng từng đoạt giải! Cô không phục chẳng qua vì cô cam tâm làm ch.ó săn cho Ninh Ương thôi!”
“Chó săn?”
Diêm Hân tức tới bật cười, quay đầu nhìn thẳng về phía Cố Hằng.
“Tôi cũng không biết học muội Tưởng là ch.ó săn của ai mà vừa tới đã có thể ép người phụ trách đá chị Ninh xuống như vậy!”
“Cô là cái thá gì mà dám nói tôi?”
Có Cố Hằng chống lưng, Tưởng Mạn lập tức càng ngang ngược.
Cô ta lao tới giơ tay định tát Diêm Hân.
“Bốp!”
Cả phòng tập lập tức im bặt.
Gò má tôi nóng rát, đầu bị đ.á.n.h lệch hẳn sang một bên.
Diêm Hân được tôi chắn trước mặt lập tức hoảng hốt.
“Chị Ninh!”
Tôi nắm c.h.ặ.t cánh tay cô ấy.
“Đừng nói nữa, Diêm Hân.”
Sau đó tôi quay sang người phụ trách.
Ánh mắt ông ta đang né tránh.
“Tôi đồng ý nhường.”
Tôi hiểu ông ấy chẳng còn lựa chọn.
Đối mặt với nhà đầu tư như Cố Hằng, ông chỉ có thể cúi đầu.
Nếu Cố Hằng đã quyết bảo vệ Tưởng Mạn đến mức ấy, tôi còn giữ vai diễn này làm gì?
“Không chỉ vai chính, từ hôm nay tôi cũng sẽ không quay lại đoàn múa nữa.”
“Nói vậy Tổng giám đốc Cố hài lòng rồi chứ?”
Tôi nhìn xuống người đàn ông vẫn im lặng trong bóng tối dưới khán đài.
Dáng người ấy vẫn lạnh lùng mạnh mẽ.
Chỉ là tôi chẳng nhìn rõ biểu cảm.
Cuộc đời tôi vốn đã trở nên không trọn vẹn kể từ ngày nhà họ Ninh sụp đổ.
Thứ có thể mất cũng chẳng còn bao nhiêu.
Điệu múa cuối cùng này…
Không còn thì thôi.
Trước lúc rời đi, tôi quay đầu nhìn sân khấu lần cuối.
Quá khứ.
Hiện tại.
Từ nay không gặp lại.
11
Khi Cố Hằng về tới nhà lúc đêm khuya, tôi đang cúi đầu thu dọn hành lý.
Anh đứng ngoài phòng nhìn tôi xếp từng bộ quần áo vào vali, dáng người cao lớn phủ xuống một vùng bóng tối.
Hai người chẳng ai nói chuyện.
Rất lâu sau, anh mới cất giọng chế giễu.
“Chỉ mất một vai diễn chính thôi mà, cần thiết tới mức bỏ nhà đi sao?”
“Bị một cô nhóc bắt nạt trước mặt bao người, đến phản kháng cũng chẳng biết?”
Tôi dừng tay rồi quay lại nhìn anh.
“Tưởng Mạn có thể bắt nạt tôi… chẳng phải vì có anh đứng sau sao?”
Ánh đèn neon ngoài cửa kính phản chiếu thành từng mảnh trên sàn.
Trong khoảnh khắc ấy tôi đột nhiên nhận ra.
Tôi không còn yêu Cố Hằng nữa.
Không biết tình cảm ấy biến mất từ khi nào.
Có thể là trong những đêm tôi dằn vặt vì mất đứa con.
Cũng có thể từ những lần suốt ba năm qua anh liên tục nhắc tôi phải biết thân phận của mình.
Tình yêu từng nặng nề như cả sinh mạng cứ từng chút rời khỏi trái tim.
Đến cuối cùng, chẳng còn gì.
“Cố Hằng.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi nói câu đó nhẹ đến mức chính mình cũng bất ngờ.
“Ly hôn?” Cố Hằng bật cười lạnh. “Chỉ vì hôm nay bị Tưởng Mạn làm mất mặt trong đoàn thôi sao? Cuối cùng Cố phu nhân cũng chịu không nổi rồi?”
Tôi hạ mắt, không trả lời.
Sắc mặt Cố Hằng lập tức trầm xuống.
Anh đi nhanh tới, bóp mạnh cánh tay tôi, buộc tôi nhìn thẳng.
“Ninh Ương, em nghĩ nhà họ Cố là nơi muốn đến thì đến, muốn bỏ thì bỏ sao?”
“Từ năm mười lăm tuổi em đã thích tôi. Tôi đi đâu em theo đó, từ căng tin tới sân bóng, chỗ nào có tôi đều có em.”
“Người nói yêu trước là em, người chủ động bước vào cuộc đời tôi cũng là em, rồi người quay lưng phủi sạch mọi thứ vẫn là em!”
“Rốt cuộc em dựa vào đâu?”
“Sau khi đứa trẻ mất, tôi đã bỏ qua tất cả những chuyện trước kia của em, vậy mà em lại lạnh nhạt như chẳng có cảm xúc. Em nghĩ tôi thật sự coi trọng em tới mức nào?”
Tôi lập tức sững người.
Một ý nghĩ lóe lên.
Tôi gần như theo bản năng hỏi.
“Cố Hằng, hôm đó… thật ra anh biết chuyện tôi gặp phải đúng không?”
“Cho nên anh cố tình không nghe điện thoại.”
“Đứa bé đó… anh cố ý mặc kệ để nó mất đi, phải không?”
Ánh mắt Cố Hằng d.a.o động một giây, sau đó anh lạnh lùng buông tay.
“Có người nhìn thấy em đi vào khách sạn cùng tên đàn ông kia.”
Anh nói bằng giọng thờ ơ.
“Một đứa trẻ chẳng rõ là của ai, tôi sẽ không để nó bước vào nhà họ Cố.”
Tim tôi giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Hóa ra…
Là như vậy.
Ba năm qua, tôi vẫn nghĩ chính đứa trẻ ấy đã khiến Cố Hằng mềm lòng cưới tôi.
Vì vậy mỗi lần nhớ tới cái t.h.a.i đã mất, tôi đều chìm trong mất ngủ và tự trách.
Nhưng thì ra từ đầu tới cuối, anh chưa từng tin đó là con mình.
Tôi cố ép bàn tay đang run trở lại bình thường.
“Ha…”
“Đúng rồi.”
“Cửa nhà họ Cố cao quá, ai mà bước vào đây với lòng tự trọng nguyên vẹn được.”
“Cố Hằng, mẹ tôi sắp phẫu thuật. Đây là giấy đồng ý mổ, anh là người nhà, ký tên đi.”
Tôi cúi mắt, chờ tới khi nhìn thấy anh ký xuống một tờ trong tập giấy mới cảm thấy trái tim dần ổn định.
