Nơi Không Có Phản Hồi, Chẳng Cần Hoài Công Chờ - Chương 6
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:56
Cậu ấy không nói thêm những lời sến súa nào, chỉ đẩy thực đơn tới.
"Đồ tráng miệng ở quán này ngon lắm, có muốn thử không?"
Lúc tôi nhận lấy thực đơn, đã mỉm cười.
Đó là nụ cười không cần phải thận trọng từng ly từng tí kể từ rất lâu rồi.
09
Cuối tháng năm, Phương Dữ tỏ tình với tôi.
Trước cửa quán quen thuộc của chúng tôi, trong tay cậu ấy siết c.h.ặ.t một bó hoa.
"Tô Niệm, tôi biết có lẽ thời gian vẫn còn sớm."
"Nhưng tôi muốn nói cho cậu biết, tôi tiếp cận cậu không phải vì cậu chia tay rồi."
"Cậu không cần trả lời tôi ngay bây giờ đâu, muốn suy nghĩ bao lâu cũng được."
Tôi nhận lấy bó hoa ấy.
Tôi đã suy nghĩ hai tuần rồi đồng ý với cậu ấy.
Những ngày tháng ở bên nhau rất yên bình giống như một dòng sông không có đá ngầm.
Cậu ấy sẽ không bao giờ quên hỏi tôi muốn ăn gì, sẽ không thay tôi quyết định sở thích của mình, sẽ không cúi đầu xem điện thoại khi tôi đang nói chuyện.
Có một lần chúng tôi đi ăn tụ tập với bạn bè của cậu ấy, ăn được nửa chừng thì tôi đi vệ sinh.
Lúc quay lại thì cậu ấy đang nói chuyện với bạn bè.
Đến gần mới nghe thấy cậu ấy nói: "Cô ấy thích lẩu cà chua, đừng gọi vị cay tê."
Người bạn đó cười: "Biết rồi biết rồi, cậu nói ba lần rồi đấy."
Tôi đứng phía sau cậu ấy, cậu ấy quay đầu lại nhìn thấy tôi, mỉm cười có chút ngại ngùng: "Sợ bọn họ quên mất."
Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy, chẳng cần thêm lời thừa thãi nào.
Khi những con người ở bàn này nhìn tôi trong ánh mắt không có sự soi mói, không có sự khách sáo, không có thứ khách sáo kiểu "mất mặt mũi" ấy.
Bàn tay Phương Dữ nắm lấy ngón tay tôi dưới mặt bàn.
Khoảnh khắc đó tôi nghĩ hóa ra được đối xử như một người bình thường, chẳng cần tốn chút sức lực nào cả.
Một buổi chiều tối tháng bảy, tôi tan làm đi ngang qua con phố mà chúng tôi từng ở.
Không phải cố ý đi qua đâu, là dự án tạm thời đổi địa điểm.
Lúc đi ngang qua nhà hàng đó, tôi theo phản xạ liếc nhìn vào trong một cái.
Bên bàn cạnh cửa sổ có năm người đang ngồi.
Hà Khôn, Trần Vi và ba gương mặt xa lạ.
Không có Chu Tranh.
Tôi rảo bước nhanh hơn đi về phía trước.
Điện thoại reo lên, là của Phương Dữ.
"Tan làm chưa? Để đến đón nào."
"Ừm, đang ở trên con phố đó, mau qua đây đi."
"Được, mười phút nhé."
Sau khi cúp điện thoại xong tôi tiếp tục đi.
Lúc đi qua góc phố, có một người từ cửa hàng tiện lợi bước ra, suýt thì đ.â.m vào tôi.
Tôi ngước lên.
Chính là Chu Tranh.
Trong tay anh ta xách một túi đồ, rõ ràng là định quay lại cái bàn đó.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh ta sững sờ.
"Tô Niệm?"
"Ừ."
Ánh mắt anh ta dừng lại trên người tôi vài giây, đôi môi động đậy: "Em... Dạo này thế nào?"
"Vẫn tốt."
Anh ta gật đầu như thể không biết nên tiếp lời thế nào.
Sau khi trầm mặc vài giây, anh ta nói: "Anh vẫn đang ăn uống với bọn họ ở đằng kia."
"Tôi thấy rồi."
Lại là sự im lặng rồi anh ta cười một tiếng, nụ cười ấy rất khô khan.
"Sau khi vắng em, kỳ thực cũng chẳng có mấy ý nghĩa."
Tôi không tiếp lời.
Đằng xa có chiếc xe đỗ ven đường, Phương Dữ thò nửa người ra khỏi ghế lái, vẫy tay về phía tôi.
Biểu cảm của Chu Tranh thay đổi.
Sự thay đổi ấy rất kì diệu, không phải kinh ngạc mà là một cảm giác vỡ lẽ muộn màng và từ từ sụp đổ.
"Phương Dữ?"
"Ừ."
Ngón tay cầm túi đồ của anh ta siết c.h.ặ.t lại.
"Em với cậu ấy..."
"Ở bên nhau rồi."
Anh ta đứng đó như muốn nói rất nhiều điều, cuối cùng chỉ thốt ra hai chữ: "Chúc mừng."
Tôi bước về phía xe của Phương Dữ.
Sau khi lên xe đóng cửa xong, Phương Dữ hỏi: "Vừa rồi là Chu Tranh à?"
"Ừ."
"Ổn chứ?"
"Ừ, không sao."
Cậu ấy không hỏi thêm, khởi động xe.
Trong gương chiếu hậu, Chu Tranh vẫn đứng đó mà không hề di chuyển.
10
Tháng Tám, Kiều Sầm dọn đi, bạn trai cô ấy đã ổn định công việc ở thành phố khác.
Trước khi đi, cô ấy tặng tôi một chậu cây xanh: "Đừng nuôi c.h.ế.t đấy, tôi đã chọn lựa kỹ càng lắm đấy."
Tôi dọn sang ở bên nhà Phương Dữ.
Cuộc sống trôi qua rất bình dị, sáng dậy nấu ăn, cuối tuần đi siêu thị.
Thỉnh thoảng cãi nhau vài trận nhỏ nhặt không đâu nhưng ngày hôm đó là có thể làm hòa.
Một buổi chiều giữa tháng Chín, tôi nhận được một tin nhắn WeChat.
Là do Hà Khôn gửi.
Đã nửa năm nay không liên lạc, nhìn thấy ảnh đại diện của cậu ta bật lên, tôi ngẩn người mất mấy giây.
[Chị dâu… Tô Niệm, có rảnh không? Muốn nói với chị một chuyện.]
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn trả lời: [Nói đi.]
[Anh Tranh... Trạng thái dạo này rất tệ.]
[Đã nghỉ việc, mỗi ngày đều rúm ró trong nhà không ra cửa.]
Tôi chằm chằm nhìn màn hình.
[Tuần trước tôi đến thăm anh ấy, anh ấy sụt đi một vòng lớn, trong nhà loạn cả lên.]
[Anh ấy nói với tôi là muốn liên lạc với chị nhưng không dám.]
Tôi không đáp lại.
Hà Khôn lại gửi tới: [Tôi biết những chuyện chúng tôi làm trước kia rất khốn nạn, tôi không có tư cách nói mấy lời này.]
[Nhưng tôi muốn nói rằng anh Tranh thực sự hối hận rồi.]
[Anh ấy nói bây giờ mới hiểu ra thứ anh ấy đ.á.n.h mất không phải là một cô bạn gái mà là người duy nhất chân thành coi anh ấy là người nhà.]
Tôi tắt khung chat đi.
Trong lòng rất bình yên.
Không phải là không xót xa mà chỉ là thứ xót xa đó đã cách một lớp vải mỏng, không thể chạm đến nơi sâu thẳm nhất nữa rồi.
Buổi tối Phương Dữ trở về, tôi tựa vào vai cậu ấy xem tivi.
"Hôm nay tâm trạng không tốt lắm à?"
"Không có, chỉ là đột nhiên nhớ lại một số chuyện cũ thôi."
Cậu ấy không gặng hỏi, chỉ vươn tay ôm siết tôi c.h.ặ.t hơn một chút.
Tháng Mười, tôi và Phương Dữ đi chơi xa.
Khi ngồi ở khu nghỉ ngơi, cậu ấy đặt một chiếc nhẫn vào lòng bàn tay tôi.
Không phải kim cương mà là một viên ngọc trai nhỏ và tròn xoe.
"Anh không vội nhưng anh muốn em biết tâm ý của anh."
Tôi nắm c.h.ặ.t viên ngọc trai ấy, nhớ lại bản thân của mỗi tối thứ Sáu trong suốt năm năm trời phải cô độc chờ đợi.
Nhớ lại sự gượng gạo không một lời hồi âm trong đoạn chat nhóm.
Nhớ lại bóng dáng đứng ở góc khuất trong bữa tiệc sinh nhật rồi lại nhớ đến câu nói của Phương Dữ - "Cô ấy thích lẩu cà chua, đừng gọi vị cay tê."
Được nhìn thấy, được ghi nhớ, được đặt vào giữa một đám đông một cách tự nhiên mà tồn tại.
Đây mới là thứ tôi muốn.
"Phương Dữ."
"Hửm?"
"Em đồng ý."
Cậu ấy cười, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Kích cỡ vừa vặn.
Điện thoại reo.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
"Tô Niệm."
Là giọng của Chu Tranh, khàn đặc đến mức suýt không nhận ra.
"Anh biết mình không có lập trường để nói những điều này. Nhưng anh muốn nói cho em một chuyện."
"Cái nhóm đó, anh đã thoát rồi."
"Hà Khôn và mấy người đó, anh cũng lâu lắm không gặp."
"Anh đã mất ngần ấy thời gian mới nghĩ thông suốt không phải em không hòa nhập được với bọn họ mà là bọn họ không xứng để em hòa nhập."
"Còn anh, không xứng để em chờ đợi."
Giọng nói ngắt quãng của anh ta truyền đến: "Em sống tốt là được rồi."
Cuộc gọi bị cúp.
Phương Dữ nhìn tôi, dịu dàng hỏi: "Không sao chứ?"
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, mỉm cười: "Không sao."
Có những người mãi đến khi bạn rời đi rồi mới học được cách hối hận nhưng bạn đã ở một nơi tốt đẹp hơn rồi.
Phương Dữ dắt tay tôi bước ngược về: "Trở về ăn gì đây? Hôm nay em chọn nhà hàng nhé."
"Được."
Cứ thế mà bước tiếp thôi.
Không quay đầu, không tiếc nuối, không uất ức tự ép bản thân phải chen chân vào một cánh cửa vốn chưa từng vì mình mà mở ra.
Con đường phía trước rất rộng, đủ để tôi bước đi một mình và cũng đủ cho hai người cùng đi.
