Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 115: Xuống Núi
Cập nhật lúc: 01/03/2026 06:01
Đệ t.ử canh giữ bên ngoài nói, Minh Triệt vẫn còn trong phòng luyện đan.
Lý Sư Doanh toan dắt Huyền Tịch qua đó, nhưng đi được nửa bước thì cảm thấy có gì đó kéo nhẹ tay áo.
Nàng ấy cúi đầu nhìn:
"Sao thế?"
Huyền Tịch mở to đôi mắt trong veo, trong mắt phảng phất chút lo lắng:
"Sư tỷ, đừng đi bên đó, có đá bay tới."
"Đá bay tới?" Lý Sư Doanh nhất thời không hiểu.
Huyền Tịch nghiêm túc giải thích:
"Hôm trước, muội quét sân bên đó, có đá bay tới."
Lý Sư Doanh suy ngẫm hai giây, lập tức ngộ ra.
Có kẻ giở trò bắt nạt nàng!
Ngay cả đứa ngốc này cũng không tha, thật là đáng giận! Lửa giận bùng lên, Lý Sư Doanh kéo Huyền Tịch đi thẳng về phía kia:
"Lần trước muội quét sân ở đó đúng không? Vậy quét thêm lần nữa đi, để ta coi thử mấy cục đá kia từ đâu chui ra!"
Huyền Tịch nghe lời, cầm chổi quét sân thêm lần nữa.
Không ngờ, người hôm trước lại tình cờ đi ngang qua, hơn nữa vẫn chứng nào tật nấy, tiếp tục ném đá về phía nàng.
Nhưng lần này, viên đá mới bay được nửa đường đã bị một bàn tay trắng nõn bắt gọn.
Lý Sư Doanh nheo mắt nhìn về phía viên đá bay tới, sau đó vung tay quăng trả.
"Bốp" một tiếng, kẻ kia lãnh trọn một cú, đầu chảy m.á.u ròng ròng!
"Cút xa một chút! Để ta còn thấy ngươi bắt nạt con bé, ta bẻ gãy tay ngươi!"
Từ đó trở đi, Huyền Tịch không bao giờ gặp chuyện như vậy nữa.
Bây giờ nhớ lại những chuyện cũ ấy, rồi lại nhìn khuôn mặt đang say ngủ của nàng, nghĩ đến ngày mai nàng sẽ bị ép rời núi, hốc mắt Lý Sư Doanh không khỏi đỏ lên.
Một đứa trẻ như Huyền Tịch, sao lại phải gặp phải cảnh này chứ?
Đúng là trời cao không có mắt mà.
Nàng ấy lặng lẽ lau nước mắt, rồi cũng chìm vào giấc ngủ cùng nàng.
Sáng hôm sau, sương mù vẫn chưa tan.
Lý Sư Doanh và Tô Thuấn tiễn Huyền Tịch ra tận cổng chính.
Lúc chia tay, Lý Sư Doanh nhét vào tay nàng một ít tiền tích cóp của mình:
"Cầm lấy đi, lỡ có chuyện gì còn có cái mà dùng."
Huyền Tịch vội vàng đẩy lại:
"Không cần đâu sư tỷ, muội không thiếu tiền."
"Cứ cầm đi, sư tỷ không thiếu chỗ này."
Lý Sư Doanh dứt khoát nhét tiền vào hành lý nàng, không cho từ chối.
Không còn cách nào khác, Huyền Tịch đành nhận.
Nói lời tạm biệt xong, nàng lên xe ngựa mà Sở Tiêu phái tới đón, chính thức rời đi.
Nhìn theo chiếc xe ngựa xa dần, Lý Sư Doanh nhất thời thương cảm đến ngẩn người.
Tô Thuấn thấy vậy, an ủi:
"Thôi nào, có gì mà buồn? Muội ấy xuống núi chẳng khác gì đi hưởng phúc cả. Không ai quản, tiền tiêu rủng rỉnh, thích làm gì thì làm, sướng thế còn gì."
Lý Sư Doanh lấy tay che mắt, giọng nghẹn ngào:
"Ngậm miệng đi."
Tô Thuấn sờ sờ mũi, hỏi:
"Nói thật đi, có phải từ lâu muội ấy đã cùng với Huyền Trạc kia... cái gì đó rồi không? Nếu đúng thế, Huyền Trạc chắc chắn sẽ không bạc đãi muội ấy, có khi còn giàu hơn bọn mình tưởng tượng nữa ấy chứ."
"Tô Thuấn!"
"Ôi chao, ta sai rồi, ta sai rồi..."
Xe ngựa lắc lư suốt nhiều ngày, băng qua núi rừng, cầu đá, đường phố, ngõ nhỏ. Mãi đến khi mặt trời lên cao, nó mới dừng lại bên con phố sầm uất.
Huyền Tịch bước xuống, vừa ngẩng đầu liền thấy một hiệu t.h.u.ố.c cổ kính nhưng xa hoa rộng lớn, khách ra vào tấp nập.
Nàng ôm hành lý đi vào, đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi chưởng quầy:
"Xin hỏi, Sở Tiêu có ở đây không?"
Chưởng quầy ngước lên nhìn nàng một cái, cười niềm nở:
"Có chứ, cô nương, mời đi lối này."
Ông ta lập tức rời quầy, tự mình dẫn đường.
Huyền Tịch thoáng sững sờ, lại liếc nhìn quầy hàng không ai trông giữ, có chút ngập ngừng:
"Việc này... không ảnh hưởng đến công việc của ông sao? Hay là ông gọi ai đó dẫn ta đi cũng được, ta không vội."
Chưởng quầy vẫn cười tươi rói:
"Không sao không sao, cô nương cứ đi theo ta là được."
Huyền Tịch cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, đành đi theo.
Xuyên qua những kệ t.h.u.ố.c cao lớn, hương d.ư.ợ.c liệu trong không khí càng lúc càng đậm. Ánh sáng cũng dần mờ đi, bốn phía tĩnh lặng đến mức khiến nàng bất giác cảnh giác.
Hiệu t.h.u.ố.c này... sâu hơn nàng tưởng nhiều.
Bóng tối mỗi lúc một dày đặc, đến mức giơ tay ra gần như không thấy gì. Huyền Tịch cuối cùng nhịn không được hỏi:
"Xin hỏi... còn bao xa nữa?"
Không ai đáp lại.
Tiếng bước chân phía trước chẳng biết từ lúc nào đã biến mất.
Huyền Tịch lập tức dừng bước, trong lòng bỗng dưng dấy lên một dự cảm vô cùng bất ổn.
Nàng xoay người định chạy ngược ra ngoài —.
Đúng lúc đó, một luồng bạch quang rực sáng!
Nàng theo phản xạ nhắm c.h.ặ.t mắt lại, sau đó lại cố gắng mở ra, để rồi sững sờ khi thấy trước mắt mình —.
Là một hồ nước xanh biếc, bốn bề hoa nở rực rỡ, đủ sắc màu ngập tràn. Trên mặt hồ lững lờ trôi những cánh hoa phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Còn nàng, lúc này lại đang đứng trên một đài ngọc trắng tinh không nhiễm hạt bụi, trên đài có bàn ngọc, đệm gấm, bình bạc cắm mai, nối liền bờ hồ chỉ có duy nhất một con đường đá uốn lượn quanh co.
Chỉ nghe "sột soạt" mấy tiếng khe khẽ, vô số cánh hoa từ mái hiên ào ào rơi xuống, tựa như trận hoa vũ diễm lệ nhất nhân gian.
Cảnh sắc này đẹp đến mức Huyền Tịch sững sờ, trong chốc lát chẳng thể phản ứng.
Chợt, một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng.
Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên ngay bên tai:
"Có bất ngờ không?"
Huyền Tịch lập tức cứng đờ cả người.
Nàng chậm rãi quay đầu lại —.
Chạm vào đôi mắt vàng kim khẽ cong của người nọ.
