Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 136: Bỏ Trốn

Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:01

Huyền Tịch chậm chạp ngẩng đầu lên, nhưng trước khi nhìn rõ đối phương, nàng đã nghe thấy một giọng nữ lanh lảnh:

"Ngươi chính là tình nhân mà Thái t.ử điện hạ nuôi trong cung?"

"…" Hai chữ kia chẳng khơi gợi nổi chút cảm xúc nào trong nàng, chỉ thản nhiên đáp: "Ta không phải tình nhân của hắn."

Cô nương áo đỏ đưa tay quấn lấy lọn tóc, cười khẩy: "Không phải tình nhân thì là gì? Phi t.ử? Ta chưa từng nghe nói hắn cưới ai cả."

Huyền Tịch không đáp, lặng lẽ quan sát vị khách không mời mà đến này.

Có chút quen mắt…

Tựa như nàng đã gặp người nào đó trông giống thế này…

"Tỷ ta nói, Thái t.ử điện hạ đối xử với ngươi rất khác biệt, dường như đặc biệt sủng ái ngươi." Đồ Sơn Quỳnh ngồi chễm chệ trên đỉnh giả sơn, từ trên cao nhìn xuống nàng, đầy vẻ khinh miệt: "Có thể lọt vào mắt xanh của Thái t.ử Thiên tộc, ta còn tưởng ngươi tuyệt sắc cỡ nào, hóa ra lại chẳng bằng một sợi tóc của chị ta."

Huyền Tịch hơi khựng lại.

Người này là muội muội của Đồ Sơn Du?

Nàng lục lại ký ức về tộc Đồ Sơn từng đọc trong sách, biết rằng tộc trưởng Đồ Sơn Lăng có hai con trai, ba con gái, trưởng nữ là Đồ Sơn Du, thứ nữ Đồ Sơn Nguyệt, tam nữ Đồ Sơn Quỳnh.

Người được hứa hôn với Huyền Trạc là Trưởng công chúa Đồ Sơn Du, vậy người trước mặt nàng đây hẳn là một trong hai vị muội muội còn lại.

Huyền Tịch nghĩ vậy, liền hỏi thẳng: "Ngươi là ai?"

"Tam công chúa của Đồ Sơn, Đồ Sơn Quỳnh." Đồ Sơn Quỳnh ngẩng cao đầu, dương dương tự đắc nói: "Cũng là muội muội ruột của Trưởng công chúa Đồ Sơn Du, người sắp thành thân với Thái t.ử điện hạ."

Nàng ta không hỏi lại danh tính của Huyền Tịch, vì đối với nàng ta, điều đó chẳng hề quan trọng.

Huyền Tịch trầm mặc một lúc, đưa mắt nhìn về phía mà Đồ Sơn Quỳnh vừa xuất hiện, chậm rãi hỏi: "Bên ngoài có kết giới, ngươi vào bằng cách nào?"

Đồ Sơn Quỳnh nghe vậy thì lấy ra một tấm lệnh bài chạm vàng, vừa huơ huơ trước mặt nàng, vừa kiêu ngạo nói: "Dĩ nhiên là ta đi vào đường đường chính chính, vào cung của tỷ phu ta thì có gì lạ?"

Ánh mắt Huyền Tịch dán c.h.ặ.t vào lệnh bài kia.

… Có thứ này trong tay, nàng có thể thoát khỏi nơi đây không?

Giấc mộng khắc khoải bấy lâu chợt hiển hiện ngay trước mắt, đầu ngón tay nàng run lên vì kích động xen lẫn hy vọng. Huyền Tịch như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mê dài, đôi mắt khóa c.h.ặ.t vào lệnh bài, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể:

"Tấm lệnh bài này… ngươi lấy từ đâu?"

Đồ Sơn Quỳnh bĩu môi: "Dĩ nhiên là do Thái t.ử điện hạ cho ta."

Thực ra, đây là lệnh bài Thiên Đế ban cho Đồ Sơn Du, để nàng ta có thể qua lại Long Cung, vun đắp tình cảm với Huyền Trạc.

Nhưng Đồ Sơn Du không muốn tự mình đến dò xét Huyền Tịch, bèn đưa lệnh bài cho Đồ Sơn Quỳnh, nhờ nàng ta đi thay mình.

Nhưng thật giả thế nào, với Huyền Tịch lúc này cũng chẳng quan trọng nữa.

Nàng siết c.h.ặ.t hai tay, ngón tay đan vào nhau, trong lòng nhanh ch.óng suy tính cách để đoạt lấy lệnh bài ấy.

Đồ Sơn Quỳnh khoanh tay, hất cằm nói tiếp: "Ta đến đây là để báo cho ngươi biết, tỷ tỷ ta sắp thành thân với Thái t.ử điện hạ. Ngươi tốt nhất nên biết điều một chút, đừng có lảng vảng trước mặt họ nữa. Nếu không… ta sẽ cào rách mặt ngươi, để xem ai còn muốn nhặt ngươi về nữa không!"

Huyền Tịch khẽ liếc ra ngoài kết giới, trong mắt lóe lên một tia sáng, chậm rãi nói: "Được thôi."

"… Hả?" Tô Sơn Quỳnh ngẩn người, không ngờ nàng lại đáp ứng nhanh gọn đến vậy.

Nàng ta còn tưởng loại người như Huyền Tịch chí ít cũng sẽ khóc lóc, hoặc làm ra vẻ mạnh mẽ phản kháng đôi ba câu.

Chỉ thấy Huyền Tịch chậm rãi mở tay, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một hàng lá xanh biếc. Nàng khẽ cười: "Ngươi chơi với ta một trò chơi, nếu ngươi thắng, ta lập tức hứa với ngươi, từ nay không quấy rầy tỷ tỷ ngươi và… Thái t.ử điện hạ nữa."

Đồ Sơn Quỳnh híp mắt nhìn nàng đầy cảnh giác: "Bản công chúa cần gì ngươi hứa? Nếu ngươi dám quấy rầy bọn họ, ta có cả trăm cách khiến ngươi biến mất!"

Huyền Tịch nhẹ nhàng nói: "Vậy ngươi cứ thử ra tay xem."

Đồ Sơn Quỳnh lập tức nghẹn họng.

Tính khí của Huyền Trạc, cả thiên hạ đều biết, danh tiếng hung hãn vang xa, ngay cả tỷ tỷ nàng ta cũng không dám chọc vào. Mà nữ nhân trước mặt này, dù gì cũng đang được hắn sủng ái, nếu nàng ta thực sự ra tay…

Đồ Sơn Quỳnh nuốt khan một ngụm nước bọt, có chút chột dạ, lại thêm phần xấu hổ vì khí thế bị dập tắt.

Huyền Tịch nhẹ giọng mở lối cho nàng ta rút lui: "Ngươi yên tâm, cho dù ngươi thua, ta vẫn sẽ giữ lời không quấy rầy bọn họ. Ta chỉ muốn nhờ ngươi giúp ta một chuyện mà thôi."

Đồ Sơn Quỳnh có chút tò mò: "Chuyện gì?"

Huyền Tịch quay đầu nhìn về phía ngoài kết giới, nơi đáy biển mờ tối, dùng ánh mắt ra hiệu: "Ở đằng kia có một cây san hô rất đẹp. Nếu ta thắng, ngươi giúp ta hái nó về được không?"

Đồ Sơn Quỳnh liếc mắt nhìn theo, có chút nghi hoặc: "Chỉ có vậy? Sao ngươi không tự đi lấy?"

"… Chỉ là hứng thú nhất thời." Huyền Tịch khẽ rũ mắt, chậm rãi bịa ra lý do: "Nơi này thật sự quá buồn chán, ta chỉ muốn tìm ai đó chơi cùng một ván."

Đồ Sơn Quỳnh từ nhỏ lớn lên ở Đồ Sơn, sống vô tư vô lo, tính cách đơn thuần lại ham vui. Nghe vậy, nàng ta cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức ngồi xuống đối diện Huyền Tịch, hào hứng đáp: "Được thôi! Bản công chúa bớt chút thời gian chơi với ngươi một ván, nhưng ngươi phải giữ lời đấy!"

Huyền Tịch dịu dàng cười: "Tất nhiên."

Đồ Sơn Quỳnh chống cằm nhìn chằm chằm vào đám lá xanh trên tay nàng, tò mò hỏi: "Muốn chơi thế nào đây?"

Huyền Tịch chia đống lá thành hai phần bằng nhau, sau đó rút từ trong tay áo ra một cây b.út than, cẩn thận viết số từ một đến hai mươi lên từng chiếc lá. Viết xong, nàng đẩy một phần sang phía Đồ Sơn Quỳnh:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.