Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 156: Ta Muốn Về Thanh Y Tông

Cập nhật lúc: 03/03/2026 11:04

Bốn tháng mang thai, so với tinh thần bị xáo động, cơ thể Huyền Tịch thay đổi rõ rệt hơn nhiều.

Mang t.h.a.i đứa bé này thực sự rất gian nan đối với nàng.

Dù gì cũng là một quả trứng rồng ẩn chứa thần lực, giai đoạn thành hình tiêu hao sức lực của mẫu thân vô cùng lớn. Bụng nàng lớn lên nhanh hơn hẳn các t.h.a.i p.h.ụ bình thường, trong khi tứ chi và gương mặt ngày càng gầy gò hốc hác.

Thân hình vốn đã nhỏ nhắn, nay chỉ còn da bọc xương, duy chỉ có bụng là nhô cao lên, trông vô cùng tiều tụy.

Chứng nghén cũng hành hạ nàng không ít, thậm chí chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn từ xa, nàng đã muốn nôn mửa, nhiều lúc ngồi cả buổi mà chẳng nuốt nổi một miếng cơm.

Một ngày nọ, Huyền Tịch nhìn vào gương đồng, suýt chút nữa không nhận ra bản thân gầy yếu đến mức nào.

Sự thay đổi này tất nhiên không thể qua mắt Huyền Trạc.

Từ đó, dù công vụ có bận rộn đến đâu, hắn cũng nhất quyết quay về Long Cung dùng bữa cùng nàng, ép nàng ăn hết một bát cơm, sau đó lại cùng nàng đi dạo khắp nơi.

Những ngày tháng như vậy đôi khi khiến Huyền Tịch cảm thấy hoảng hốt, hoảng hốt đến mức ngỡ rằng họ thực sự là một đôi phu thê chân chính, một đôi vợ chồng ân ái hòa hợp.

Nhưng ngay lập tức, nàng lại bừng tỉnh, Huyền Trạc sắp thành thân rồi.

Mà tân nương… không phải nàng.

Vậy còn đứa bé trong bụng nàng thì sao? Người khác sẽ nhìn nó bằng ánh mắt thế nào đây?

Con nàng… sau này sẽ ra sao?

Toàn thân Huyền Tịch chợt lạnh buốt.

Những lo lắng dồn nén suốt bao ngày qua cuối cùng bùng nổ ngay khoảnh khắc nàng lần đầu tiên cảm nhận được t.h.a.i động.

Cái khẽ nhúc nhích mơ hồ qua lớp vỏ trứng và bụng nàng, tựa như tiếng chuông gõ vang trong tâm khảm, khiến nàng hai mắt trống rỗng mà hít sâu từng hơi, hốc mắt chợt nóng bừng, rồi bật khóc nức nở.

Ào ào.

Nàng vừa khóc vừa ra sức giằng kéo xiềng xích, cổ tay, cổ chân in hằn những vết bầm tím chồng chéo, m.á.u tươi loang lổ. Nhưng cơn đau bỏng rát từ da thịt bị mài rách không những không khiến nàng dừng lại, mà trái lại, tựa hồ còn đắm chìm trong đó như thể một thứ nghiện ngập khó lòng dứt ra.

Máu nhiễm đỏ dây xích bạc, thấm ướt cả tấm đệm giường, loang thành từng mảng lớn. Đám cung nhân vội vã chạy đến, vừa trông thấy cảnh tượng ấy đã hốt hoảng chạy đi bẩm báo với Huyền Trạc.

Chỉ trong nháy mắt, Huyền Trạc đã xuất hiện trước cửa tẩm cung.

Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ bước tới, đè c.h.ặ.t Huyền Tịch đang giãy giụa khóc lóc không ngừng, giữ đến khi nàng khóc mệt, dần bình tĩnh lại.

“Làm sao thế?” Huyền Trạc ôm nàng vào lòng, giọng điệu ôn hòa, “Hôm nay tâm trạng không tốt sao?”

“…” Huyền Tịch hồi lâu chẳng nói một lời.

Huyền Trạc vốn tưởng lần này cũng chẳng mong được nàng hồi đáp, ai ngờ ngay sau đó, nàng lại khẽ cất giọng khàn khàn:

“Huyền Trạc, sau này… chàng có thể đối xử tốt với hài t.ử này một chút không?”

Chốn cung đình này, tất cả đều nhìn sắc mặt Huyền Trạc mà hành xử. Hắn đối xử tốt với đứa nhỏ, thì cung nhân mới không dám bạc đãi nó.

Huyền Trạc im lặng giây lát, đoạn đáp: “Dĩ nhiên ta sẽ đối tốt với nó, vì nó là con của chúng ta.”

“Vậy sau này… nếu chàng thành thân, vẫn sẽ đối tốt với nó chứ?”

Bàn tay đang ôm c.h.ặ.t nàng khẽ cứng lại, nhưng chẳng mấy chốc, hắn càng siết c.h.ặ.t vòng tay hơn: “Chuyện ta thành thân không ảnh hưởng gì đến chúng ta cả. Ta cũng sẽ cưới nàng, cũng sẽ mãi ở bên cạnh nàng. Đợi hài t.ử ra đời, ta sẽ mời vị tiên sinh giỏi nhất trên chín tầng trời xuống dạy dỗ nó, nàng không cần lo lắng.”

Cưới nàng?

À… phải rồi, là làm trắc phi.

Huyền Tịch ngây ngẩn nhìn trần nhà, khẽ lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình:

“Ta hiểu mà… Ta chẳng có gì cả, vốn dĩ không xứng với chàng. Vị hôn thê của chàng rất tốt, rất xứng đôi với chàng… Ta chỉ có thể cam chịu hoàn cảnh này thôi. Nhưng ta không muốn hài t.ử của ta cũng bị khinh thường như ta…”

“Đừng nói nữa.” Huyền Trạc vùi mặt vào mái tóc nàng, giọng nói khàn khàn, “Đừng nói nữa, nàng không hề không xứng với ta. Chờ hài t.ử chào đời, ta đưa nàng và nó ra ngoài dạo một chuyến, được không? Nàng muốn đi đâu cũng được.”

Huyền Tịch không đáp.

Nàng chẳng có nơi nào muốn đi cả, nơi duy nhất khiến nàng lưu luyến, nay cũng không thể quay về.

… À phải rồi.

“Hôm nay là ngày mấy tháng mấy?” Nàng chợt hỏi.

Huyền Trạc không hiểu vì sao nàng lại hỏi vậy, nhưng vẫn đáp: “Tháng mười một, mồng tám.”

Tháng mười một rồi ư.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Huyền Tịch chậm rãi nói: “Ngày kia… chàng để ta ra ngoài một chuyến được không? Ta muốn về Thanh Y Tông thắp hương cho sư tôn.”

Ngày kia chính là ngày giỗ của Minh Lạc, cháu gái Minh Triệt.

Lời thỉnh cầu này, Huyền Trạc không cách nào từ chối, dù sao hắn cũng mang trong lòng đôi phần áy náy với Minh Triệt, thế nên liền gật đầu:

“Được, ta sẽ sai vài người đi theo nàng.”

“Không cần.” Huyền Tịch khẽ nói.

“…”

Huyền Trạc không tiếp tục ép nàng, chỉ lặng lẽ tháo những xiềng xích dính đầy m.á.u trên tay chân nàng xuống, rồi thay vào một bộ mới.

Giữa chừng, Huyền Tịch cử động đôi chút, dường như định vùng thoát, nhưng bàn tay và cánh tay siết c.h.ặ.t của Huyền Trạc lại vững vàng hơn cả những xiềng xích ấy.

Sức lực ấy khiến Huyền Tịch hoàn toàn dập tắt ý niệm phản kháng. Nàng buông xuôi, mềm nhũn nằm yên, để mặc hắn khóa xiềng xích lại lần nữa.

“Huyền Tịch.” Huyền Trạc khẽ đặt tay lên bụng nàng, ánh mắt vẫn dõi theo gương mặt nhợt nhạt vô thần của nàng, “Chúng ta đã có hài t.ử rồi, sau này nàng có thể thích ta thêm một chút được không?”

Huyền Tịch không trả lời.

Nàng phải làm sao, giữa cảnh ngộ bị khóa xiềng như thế này, có thể nói với Huyền Trạc một câu “ta thích chàng” đây?

Dù chỉ là giả vờ… cũng quá đỗi khó khăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.