Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 167: Giờ Nghĩ Lại, E Rằng Đó Chính Là Tâm…
Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:07
"Hôm ấy, nàng khoác y phục đỏ thắm, đứng trên đài cao, chỉ riêng vì ta mà múa một điệu còn vụng về. Lúc xoay người lại, nàng lén lút liếc ta một cái. Giây phút ấy, tựa như có dòng điện len lỏi qua tim ta, làm nó tê rần mà đập loạn một nhịp, hoặc có lẽ, là mấy nhịp."
"Giờ nghĩ lại, đó hẳn là cái gọi là rung động."
"Một chuyện suốt sáu trăm năm chưa từng xảy ra, có thể coi là vô cùng hiếm có, thế nên, với ta đó là một cảm giác mới mẻ đến lạ lùng."
"Thật đáng tiếc, ta đã không kịp nhận ra."
"Nửa đời xuôi chèo mát mái, thế mà chỉ vì một ý nghĩ sai lầm, ta đã vấp ngã một cú đau nhất kiếp này."
"Ta đã dùng một cách thức sai lầm đến tột cùng để chiếm đoạt nàng, chiếm đoạt một Huyền Tịch yêu ta bằng tấm lòng chân thành nhất, trong sáng nhất."
Một giọt nước bất chợt rơi xuống mặt giấy, thấm ướt một khoảng mỏng manh.
Rồi giọt thứ hai nối tiếp.
Huyền Trạc đưa tay quệt mắt, ngạc nhiên nhận ra trên khuôn mặt mình không biết từ lúc nào đã xuất hiện những vệt nước mắt chằng chịt.
Nhưng ngoài cổ họng có chút nghèn nghẹn, hắn lại không có cảm giác gì khác. Vì thế, hắn lau khô khuôn mặt, rồi tiếp tục viết.
"Ta từng nghĩ Huyền Tịch là kẻ ngây thơ không hiểu tình yêu, nhưng ta nào có khác gì? Ta đã từng tức giận nàng không hiểu lòng ta, nhưng thực ra, ta cũng chẳng hiểu gì cả. Chỉ là ta tự cho rằng mình hiểu mà thôi."
"Cho đến tận hôm nay, ta vẫn không thể quên được những đêm nàng tìm đến viện ta. Nàng bước ra từ bóng đêm, tựa ánh trăng dịu dàng, mà còn dịu dàng hơn cả trăng."
"Ta luôn muốn giữ nàng bên mình, một nữ nhân thuần khiết và diễm lệ đến thế. Ban đầu, ta có thể làm được, bởi nàng yêu ta hết mực. Mỗi lần ta nhìn nàng, đôi mắt trong trẻo ấy chỉ chứa đựng duy nhất tình yêu dành cho ta. Một tình yêu sâu thẳm tựa biển Đông không đáy, nhưng cũng nhẹ nhàng như làn nước trong vắt, chỉ cần nhìn là thấu tận tâm can."
"Đó là bảo vật duy nhất trên đời."
"Thế nhưng, chính tay ta đã hủy hoại nó."
Mực tàu loang ra trên giấy, đọng lại thành một vệt đen. Hồi lâu, b.út mới tiếp tục lướt đi:
"Từ khi sinh ra, ta đã là Thái t.ử Thiên tộc, đứng trên đỉnh cao của lục giới, hô phong hoán vũ. Uy danh ấy khiến ta kiêu ngạo đến mức không muốn thừa nhận tình cảm của mình dành cho Huyền Tịch. Ta nghĩ nàng không quyền thế bằng ta, không giàu có bằng ta, không mạnh mẽ bằng ta, mọi thứ đều không xứng đôi với ta."
"Nhưng rốt cuộc, những điều đó có quan trọng gì đâu chứ?"
"Ta tận hưởng vinh hoa, nhưng cũng có lúc bất lực. Ta bị trói buộc trong quyền lực, suốt ngày vướng bận công vụ, trăm mối âu lo bủa vây, phải tiếp nhận biết bao chuyện chẳng đặng đừng."
"Còn Huyền Tịch, nàng chưa bao giờ là một kẻ yếu đuối như ta từng nghĩ. Ngược lại, nàng kiên cường như trúc mùa đông, có một linh hồn bất khuất. Dù khi toàn thân đầy thương tích, dù đến cả hài t.ử trong bụng cũng mất đi, nàng chưa một lần cầu xin ta. Nàng đứng giữa trời mưa, sống lưng thẳng tắp như tùng bách."
"Có lẽ cả đời này, ta sẽ chẳng thể gặp ai khiến ta yêu như đã yêu nàng. Nhưng chỉ vì sự kiêu ngạo, ngông cuồng, tầm mắt thiển cận của chính mình…"
Ta đã vĩnh viễn mất đi nữ nhân ta yêu.
Câu chữ cuối cùng không thể nào viết xuống.
Cây b.út lông dừng lại trên tờ tuyên chỉ, bàn tay cầm b.út khẽ run rẩy, rồi lực đạo yếu dần, để cây b.út rơi xuống, ngòi b.út vạch ra một vệt dài trên giấy, phá hỏng lá thư vốn chỉnh tề.
Như thể đến tận bây giờ, hắn mới thực sự chấp nhận sự thật ấy. Lòng n.g.ự.c chợt nghẹn lại, Huyền Trạc đưa hai tay ôm mặt, đôi vai run lên từng đợt, như đang nghẹn ngào.
Huyền Tịch đã không còn.
Nàng sẽ không bao giờ quay lại bên hắn nữa.
Nhận thức ấy như một bàn tay tàn nhẫn móc đi trái tim hắn, để lại một khoảng trống khổng lồ. Bi thương ập đến như cơn đại hồng thủy, nhấn chìm mọi giác quan. Lần đầu tiên trong đời, Huyền Trạc bật khóc nức nở.
Tiếng khóc đau đớn vang vọng khắp thư phòng tĩnh mịch, chẳng một ai hồi đáp.
Trong cơn hỗn loạn của suy nghĩ, hắn nhớ về biết bao kỷ niệm xưa: Đêm ấy, tại Côn Lôn, hắn và Huyền Tịch cùng nhau ngắm cực quang. Nàng ngủ gật trong lòng hắn, nhỏ bé mà ấm áp hơn tất thảy mọi thứ trên đời, khiến đêm đông lạnh lẽo cũng hóa thành xuân. Hắn khẽ vuốt mái tóc đen mượt của nàng, lần đầu tiên trong đời cảm thấy an yên đến vậy.
Mỗi nụ hôn của nàng đều như khắc sâu vào tận xương tủy, mỗi lời yêu nàng nói còn êm ái hơn cả thiên âm.
Nhưng Huyền Tịch, nàng không còn nữa.
Lệ trào qua kẽ tay, thấm ướt bức thư vừa viết. Huyền Trạc chưa bao giờ cảm thấy cô độc đến vậy. Hắn bỗng mơ hồ nghĩ, nếu Huyền Tịch còn sống, nàng có đến an ủi hắn không?
Có lẽ nàng sẽ khẽ hỏi: "Ngươi làm sao thế?"
Bỗng dưng, Huyền Trạc cảm thấy lạnh. Một cái lạnh trống rỗng, vô định. Có lẽ, trong mối tình này, hắn mới thực sự là kẻ cần một chỗ dựa. Hắn khao khát ôm lấy nàng, mong mỏi chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại.
Vì sao lại thành ra thế này?
Vì sao hắn và Huyền Tịch lại đi đến bước đường này?
Vì sao đến cuối cùng, người hắn đ.á.n.h mất lại chính là nàng?
Hắn đã làm sai quá nhiều, cũng bị ép buộc làm sai quá nhiều.
Thiên tộc, Yêu tộc, Đồ Sơn, huynh đệ, thân phận Thái t.ử…
Những thứ ấy rốt cuộc có nghĩa lý gì?
Huyền Trạc từ khi nào đã trở nên vô dụng đến vậy, đến cả người mình yêu cũng chẳng thể bảo vệ?
Bi thương dần lùi xa, hắn ngẩng lên từ lòng bàn tay ướt đẫm nước mắt, đôi mắt sớm đã trở nên lạnh lẽo như vực sâu không đáy.
Cánh cửa thư phòng "két" một tiếng mở ra, rồi lại khép lại. Bên trong trở lại tĩnh lặng.
Băng qua núi non trùng điệp, vượt qua sông suối mênh mang, tại ranh giới giữa nhân gian và ma giới, một vực sâu hun hút đang bị bóng tối bao trùm, mây đen vần vũ, ma khí cuộn trào.
Bốt đen giẫm lên con đường đá lởm chởm, từng bước một tiến về nơi tối tăm nhất.
Như cảm nhận được điều gì đó, gió lạnh trong vực xoáy lên, gào rít thê lương.
Huyền Trạc dừng lại ở mép vực, mặt không cảm xúc. Một chân đạp lên tảng đá nhô ra, bàn tay vươn ra giữa không trung, mạnh mẽ x.é to.ạc phong ấn trùng trùng điệp điệp.
"Ra ăn cơm đi, lũ súc sinh." Hắn trầm giọng nói.
Tiếng gào thét đầy sát khí lập tức vang lên, vang vọng cả đất trời.
