Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 220: Phiên Ngoại 5 – Nếu Như Trưởng Tử Ra Đời… (hạ)
Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:12
Huyền Trạc đưa mắt tiễn nàng đi xa, mãi đến khi bóng dáng mảnh mai ấy khuất hẳn sau dãy hành lang, hắn mới phất tay, gọi đến một bình rượu lạnh từ trên bàn. Nhẹ nhàng rót ra chén ngọc, chậm rãi nhấm nháp.
Với tình trạng thân thể hiện tại của Huyền Tịch, e rằng đây là lần m.a.n.g t.h.a.i cuối cùng.
Đứa bé này nhất định phải bình an ra đời.
Như vậy, Huyền Tịch sẽ không còn chỉ chăm chăm đặt hết tâm tư lên người Huyền Mộc nữa.
Cái gì hắn không có được, người khác cũng đừng hòng!
Dù cho đó có là cốt nhục của chính hắn đi chăng nữa.
Sau một hồi trầm tư, hắn nâng tay, hất mạnh bình rượu xuống đất. “Choang” một tiếng, mảnh sứ vỡ vụn rải rác đầy sàn.
“Huyền Mộc! Huyền Mộc!”
Tiếng gọi hổn hển vang lên từ phía sau. Huyền Mộc dừng bước, ngoái đầu lại nhìn.
Huyền Tịch dựa vào vách tường thở dốc, một tay chống lên tường, cố gắng điều hòa hơi thở gấp gáp vì vội vã đuổi theo. Nàng mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng: “Huyền Mộc, con đi đâu đó?”
Ánh mắt Huyền Mộc lướt qua gian phòng cách đó mấy bước, nhàn nhạt đáp: “Tới thư phòng, ôn tập sách vở.”
“Không cần ôn sách hôm nay được không? Mẫu... mẫu thân làm điểm tâm cho con ăn nhé?”
Huyền Tịch nói rồi vươn tay muốn nắm lấy tay Huyền Mộc.
Nhưng Huyền Mộc lập tức rụt tay lại, tránh đi cái chạm của nàng. Khuôn mặt non nớt thoáng quay sang bên, giọng nói có phần hờn dỗi: “Con không muốn ăn.”
Trong giọng điệu còn xen lẫn chút u uất khó che giấu.
Động tác của Huyền Tịch cứng đờ. Một lát sau, nàng lặng lẽ rụt tay về, cố gắng nở nụ cười: “A... không muốn ăn sao, vậy, vậy được rồi.”
Không khí rơi vào trầm mặc, chỉ còn tiếng gió lặng lẽ lướt qua hành lang.
Nàng đứng ngẩn ra một lát, rồi dè dặt hỏi tiếp: “Vậy... mẫu thân ở cạnh con, giúp con ôn tập có được không?”
Nói rồi, nàng cúi người, chống tay lên đầu gối, chăm chú nhìn vào đôi mắt ảm đạm của Huyền Mộc, giọng điệu cẩn thận mà ôn hòa: “Mẫu thân sẽ chỉ ngồi một bên, không quấy rầy con đâu.”
Huyền Mộc bỗng thấy sống mũi cay cay.
Trong khoảnh khắc ấy, Huyền Mộc suýt nữa đã bĩu môi bật khóc, nhưng sau cùng vẫn kiềm chế, chỉ đỏ hoe mắt, giọng khàn khàn:
"Không cần, tự con được rồi."
Huyền Tịch nhìn dáng vẻ ủ dột của con, trong lòng như bị ai đó bóp c.h.ặ.t, đau đến khó thở.
Nàng lẽ ra nên nói cho Huyền Mộc biết sớm hơn.
Ngay từ ba tháng trước, khi Huyền Trạc lấy lý do Huyền Mộc tư chất tầm thường để ép nàng m.a.n.g t.h.a.i lần nữa, nàng đã nên nói với con rồi. Dù là viện cớ do sơ ý hay nói rằng nàng muốn sinh cho con một tiểu huynh đệ bầu bạn cũng được… Dù sao đi nữa, chuyện này không nên để con biết theo cách như vậy, từ chính miệng Huyền Trạc thốt ra.
Huyền Mộc là một đứa trẻ nhạy cảm. Không biết con sẽ nghĩ sao...
Nén nước mắt vào trong, Huyền Tịch đưa tay khẽ đặt lên bụng, ngồi xuống, mỉm cười với Huyền Mộc:
"Huyền Mộc, mấy tháng nữa con sẽ có đệ đệ bầu bạn rồi, có mong chờ không?"
Huyền Mộc im lặng một lúc lâu, rồi đáp khẽ:
"Không mong."
Huyền Tịch nghẹn lời, nhưng vẫn kiên nhẫn nói tiếp:
"Nhưng con ở trong Long cung một mình, không cảm thấy cô đơn sao?"
"Không cô đơn!" Giọng Huyền Mộc bất giác cao lên, đôi mắt hoe đỏ, rồi nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống. Như thể không thể kìm nén được nữa, hắn hít mũi, nghẹn ngào nói:
"Mẫu phi, người và phụ quân có phải thấy con vô dụng nên mới muốn có đệ đệ không?"
Lần này, Huyền Tịch không thể nhịn nổi nữa, nước mắt nàng rơi xuống, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy con:
"Không phải, không phải… Là mẫu phi thấy con suốt ngày một mình trong Long cung, không có ai chơi cùng, nên mới bàn với phụ quân sinh thêm một tiểu đệ cho con thôi..."
Nàng đã nói lời dối lòng này với con bao nhiêu lần rồi? Huyền Tịch cũng không nhớ nữa.
Nếu ngay từ đầu nàng có thể cho con một gia đình trọn vẹn, liệu mọi chuyện có ra nông nỗi này không?
Huyền Tịch nhắm mắt, để mặc nước mắt tuyệt vọng chảy dài trên mặt, lòng đau như d.a.o cắt, chỉ có thể lặp đi lặp lại:
"Xin lỗi, Huyền Mộc... Xin lỗi con..."
Lời xin lỗi nghẹn ngào khiến Huyền Mộc hoảng hốt, hắn vội đưa tay lau nước mắt, vẫn ngoan ngoãn như mọi khi:
"Không sao, không sao mà! Có... có thêm đệ đệ cũng tốt." Dừng một chút, hắn dè dặt hỏi: "Mẫu phi, sau này có đệ đệ rồi, người vẫn sẽ thương con chứ?"
Huyền Tịch ngẩn ra, rồi ôm con c.h.ặ.t hơn:
"Tất nhiên rồi. Dù có thế nào đi nữa, mẫu phi vẫn mãi yêu con."
Huyền Mộc nghe vậy, mới miễn cưỡng yên lòng.
Mấy tháng sau, đệ đệ ra đời.
Dù đủ tháng đủ ngày, nhưng do thân thể mẫu phi vốn đã suy yếu, nên quá trình sinh nở cũng chẳng dễ dàng hơn bao nhiêu. Nàng vẫn phải chịu đau đớn suốt nhiều canh giờ, m.á.u chảy đầm đìa mới có thể sinh ra đứa trẻ này.
Nhưng khác với lần trước, lần này Huyền Trạc ở bên nàng.
Đây là lần đầu tiên Huyền Mộc thấy phụ quân bồn chồn bất an đến vậy. Người cao lớn, tôn nghiêm, nhưng lại đứng ngồi không yên, hết đi tới đi lui trước điện lại nôn nóng nhìn đám cung nhân tất bật ra vào. Mỗi lần cửa điện hé mở, tiếng kêu đau của mẫu phi càng vang rõ, nghe mà gai cả sống lưng.
May mắn thay, mẫu phi đã vượt qua.
Chỉ là... từ sau lần sinh nở này, nàng yếu đến mức ngay cả bước xuống giường cũng khó khăn.
Lần m.a.n.g t.h.a.i và sinh con này như thể rút cạn toàn bộ sinh khí của nàng. Tóc đen như gỗ mun giờ đã phai nhạt, làn da trắng bệch lộ rõ từng đường mạch xanh. Nàng suốt ngày mê man trên giường, giấc ngủ và lúc tỉnh táo gần như chia đều.
Huyền Trạc tìm khắp nơi thần y và linh d.ư.ợ.c để chữa trị, nhưng đều vô dụng. Cuối cùng, chỉ có thể cho thêm người hầu hạ, mỗi ngày chăm sóc tẩm bổ cho nàng.
Mẫu phi đặt tên cho đệ đệ là Huyền Diệp.
Huyền Mộc không rõ cái tên này có ý nghĩa gì, nhưng trong lòng hắn luôn cảm thấy, cái tên này dường như không hợp lắm với đệ đệ.
Bởi vì Huyền Diệp không hề giống lá cây chút nào.
Đệ đệ chẳng có chút điềm tĩnh, an phận nào hết! Trái lại, đệ kế thừa đôi mắt vàng rực ch.ói lọi của phụ quân, trời sinh đã nghịch ngợm hiếu động, thích đủ thứ màu sắc sặc sỡ. Khi còn chưa hóa hình, đã biết dùng đủ trò tinh quái trêu đám cung nhân, làm họ chạy tán loạn khắp điện, đến khi ai nấy mệt bở hơi tai, đệ mới cười khanh khách chạy mất.
Ngay cả con Hắc Mao Ô Ma cũng không thoát khỏi ma trảo của đệ. Nó thường xuyên bị Huyền Diệp chơi đùa đến nát bấy, đến mức nằm dài trên đất rên ư ử như thể sắp không sống nổi. Chỉ đến khi Huyền Mộc kịp thời ra mặt can ngăn, Ô Ma mới có thể thoát thân, vội vàng lủi đi như một làn khói.
