Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 234: Phiên Ngoại 5 – Nếu Như Trưởng Tử Ra Đời… (kết)

Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:16

Ve sầu rả rích, hoàng ly véo von, cơn gió thu lành lạnh cuốn lấy nàng, đưa nàng lên tận mây xanh.

Giữa ánh dương ch.ói rực mỗi lúc một gần, tia tàn hồn cuối cùng của nàng cũng nhẹ nhàng tiêu tán.

Tim Huyền Mộc bỗng hẫng một nhịp, chiếc ngọc bội tượng trưng cho thân phận trong tay hắn rơi xuống đất, phát ra âm thanh giòn tan.

Tiên thị vội vã nhặt lên, hai tay kính cẩn dâng lên trước mặt hắn, nhưng Huyền Mộc chỉ ngây người, chẳng vội đưa tay nhận lấy.

"Sao thế?"

Huyền Trạc đi phía trước ngoái đầu lại.

Huyền Mộc giật mình hoàn hồn, mơ hồ lắc đầu: "Không… không có gì." Hắn nhận lại ngọc bội, thì thào: "Chỉ là ta sơ ý, trượt tay thôi."

Tim hắn bỗng nhiên thấy hoang mang.

Tại sao vậy?

Huyền Mộc cau mày nghĩ ngợi, lòng rối như tơ vò.

Huyền Trạc nhìn hắn chằm chằm một lúc, đoạn quay người đi tiếp: "Ngươi cứ về Đông Huyền Cung chuyên tâm tu luyện trước đi. Ta qua T.ử Thần Điện một chuyến, bàn bạc chuyện của Huyền Diệp."

Huyền Mộc lập tức bị thu hút sự chú ý: "Huyền Diệp? Là muốn thả huynh ấy ra khỏi Thiên Lao sao?"

Huyền Trạc thản nhiên đáp: "Cũng gần như thế."

Trước khi đi, hắn đã nhắc đến tình trạng của Huyền Diệp với Huyền Tịch. Nhìn phản ứng của nàng, có lẽ nàng không muốn Huyền Diệp bị giam mãi trong Thiên Lao.

Nhưng tâm ma trong hắn quá sâu, khó mà tiêu trừ. Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng cứ ném hắn vào Ma giới, tự sinh tự diệt còn hơn. Với bản lĩnh của hắn — chỉ vừa sa đọa đã có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Đồ Sơn Du — hẳn có thể sống khá tốt.

Dù vậy, trước khi làm điều đó, vẫn còn phải vượt qua cửa ải Tổ Y, e rằng sẽ chẳng dễ dàng gì…

"Phụ quân, ta muốn về Long Cung một chuyến." Huyền Mộc bỗng lên tiếng.

Huyền Trạc không dừng bước: "Đồ đạc của ngươi đã có cung nhân thu dọn mang đến. Nếu có thứ gì quan trọng muốn lấy, cứ bảo tiên thị trong Đông Huyền Cung là được."

Huyền Mộc cau mày: "… Ta muốn về thăm mẫu phi."

Hắn không hiểu tại sao, nhưng trong lòng hắn, nỗi nhớ Huyền Tịch bỗng trở nên da diết lạ thường.

Bước chân Huyền Trạc chợt khựng lại.

Giây lát sau, hắn lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Đúng vậy, ngươi vừa được sắc phong thành hoàng t.ử chính thức, cũng nên về cho nàng nhìn một lần."

Hắn trầm mặc một hồi lâu, rồi quay người: "Được, về Long Cung."

Trên đường trở về Đông Hải, tim Huyền Mộc càng lúc càng loạn nhịp. Hắn bất giác ngước nhìn Huyền Trạc, phát hiện vẻ mặt hắn cũng có phần căng thẳng.

Bàn tay giấu trong tay áo của hắn khẽ siết c.h.ặ.t.

Rốt cuộc là vì sao?

Câu hỏi mang theo nỗi bất an sâu thẳm ấy rất nhanh đã có lời giải đáp.

Khi hai người vừa đáp xuống cửa chính Long Cung, cung nhân bên trong đã cuống cuồng chạy ra, thần sắc hoảng loạn, kinh hoàng:

"Điện hạ! Nương nương… nương nương tự vẫn rồi...!"

"…"

Ầm một tiếng.

Tựa như có thứ gì đó sụp đổ trong đầu Huyền Mộc.

Hắn ngẩn ngơ nhìn cung nhân với gương mặt đầy vẻ tang thương trước mặt, tầm mắt như đảo lộn, thế giới xoay vòng, rồi lại lộn nhào một cách hỗn loạn, chẳng thể phân biệt đâu là thực đâu là hư.

Choáng váng đến mức hoa cả mắt.

"Tiểu điện hạ! Tiểu điện hạ!"

Cung nhân vội đỡ lấy Huyền Mộc, ánh mắt hoảng hốt cầu cứu nhìn về phía chỗ dựa lớn nhất của Long Cung — Huyền Trạc.

Nhưng Huyền Trạc chẳng nói gì.

Hắn đứng đó thật lâu, thật lâu…

Mãi sau, mới cất giọng khàn khàn:

"… Cái gì?"

Cung nhân hoảng sợ quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy:

"Nương nương... Nương nương lấy d.a.o cắt trái cây... c.ắ.t c.ổ tự tận rồi ạ."

"Dao cắt trái cây?" Huyền Trạc chớp mắt hai cái, thoáng có chút bối rối. "Nàng vừa mới tỉnh, đi còn chẳng vững, lấy đâu ra d.a.o cắt trái cây?… Hay là ai trong các ngươi cắt trái cây xong không chịu dọn dẹp, để nàng gặp chuyện ngoài ý muốn?"

Lời vừa dứt, cung nhân đồng loạt quỳ rạp xuống: "Nô tỳ không dám!"

Huyền Trạc lặng thinh.

Sự im lặng kéo dài khiến ai nấy đều như bị treo lơ lửng trên sợi tóc, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là đứt phựt.

Cuối cùng, Huyền Trạc nhấc chân, từng bước đi về phía tẩm điện.

Vừa lấy lại hơi thở, Huyền Mộc cũng tập tễnh theo sau.

Con đường mà họ đã đi qua không biết bao nhiêu lần, giờ phút này lại trở nên dài đằng đẵng, thế nhưng khi cánh cửa gỗ hiện ra trước mắt, khoảng cách đột nhiên ngắn lại đến mức nghẹt thở.

Mùi m.á.u tanh nồng phía sau cánh cửa khiến Huyền Trạc khựng lại. Đôi tay buông thõng hai bên thân khẽ run.

Hắn đứng yên thật lâu, cuối cùng chậm rãi đẩy cửa ra.

Và rồi... nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ nhất đời mình.

Lời tiên đoán của Huyền Diệp đã ứng nghiệm.

Huyền Tịch ngã gục trên giường, m.á.u me loang lổ, sắc mặt trắng bệch đến dị thường, sinh khí đã đoạn tuyệt.

Nàng... c.h.ế.t rồi.

Hương m.á.u tanh trộn lẫn trong không khí dày đặc như muốn bít c.h.ặ.t lấy mũi hắn, khiến hắn phải há miệng thở dốc.

Hít thở quá nhanh, mắt hắn cũng bị kích đến cay xè.

Huyền Tịch c.h.ế.t rồi sao?

Vì sao?

Nàng không cần con nàng nữa ư?

Nàng chẳng lẽ không quan tâm hắn sẽ làm gì đứa bé hay sao?

Huyền Trạc sững sờ đứng bên mép giường, m.á.u tươi dưới thân Huyền Tịch dường như xuyên qua võng mạc hắn, chọc thủng đáy lòng hắn, khiến một cơn thịnh nộ cuồn cuộn dâng trào.

Huyền Tịch, nàng sao có thể ích kỷ như vậy?!

Sao có thể vô tâm mà bỏ lại hắn, bỏ lại cả đứa con của bọn họ?!

Hắn lao lên, siết c.h.ặ.t đôi vai Huyền Tịch, gần như muốn bóp nát khung xương yếu ớt của nàng.

"Huyền Tịch! Nàng dậy đi, nàng dậy cho ta! Nàng dựa vào đâu mà tự tận?! Nàng tưởng c.h.ế.t là xong sao? Nàng tưởng... tưởng c.h.ế.t rồi là có thể tránh được ta à? Nàng nằm mơ!"

Thân thể Huyền Tịch mềm oặt trong tay hắn, cánh tay rũ xuống vô lực, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến Huyền Trạc run rẩy càng thêm dữ dội.

Mắt hắn đỏ ngầu quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Huyền Mộc – kẻ đang đứng đờ ra như trời trồng.

Hắn lập tức túm lấy cổ Huyền Mộc, kéo đến trước mặt Huyền Tịch, nghiến răng rít lên:

"Nàng không phải rất để tâm đến Huyền Mộc sao? Vì nó, nàng có thể không màng thể diện, quỵ lụy cầu xin ta lập nó làm Thái t.ử! Ta nói cho nàng biết, nếu nàng còn không tỉnh lại, đừng nói đến ngôi Thái t.ử gì nữa, ta lập tức tiễn nó theo nàng xuống Hoàng tuyền!"

Hắn siết c.h.ặ.t cổ Huyền Mộc, gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay.

Huyền Mộc giãy giụa gần như nghẹt thở, nỗi đau trong lòng còn dữ dội hơn nỗi đau thể xác.

Mẫu phi… đã vì hắn làm nhiều như vậy ư?

Nhưng tại sao, tại sao dù đã hy sinh vì hắn đến thế, mẫu phi lại dùng chính con d.a.o mà hắn vừa cắt trái cây cho nàng, kết liễu đời mình?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.