Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 237: Phiên Ngoại Phúc Lợi – Gặp Lại Cố Nhân (1)

Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:16

Hôm sau, nàng một mình hạ phàm.

Trước khi đến Kiếm Tông, nàng ghé qua Thanh Y Tông một chuyến, thăm hỏi mấy vị sư tỷ đã lâu không gặp.

Đúng lúc này, Lý Sư Doanh và Phó Miên vừa ra khỏi sơn môn, liền đụng ngay nàng. Hai người sửng sốt, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc:

“Huyền Tịch?”

Huyền Tịch nở nụ cười: “Chào buổi sáng, sư tỷ.”

Hai người đối diện ngây người một thoáng, sau đó kinh ngạc dần hóa thành vui mừng, vội vàng chạy đến kéo tay nàng, hết nhìn bên trái lại ngó bên phải.

Lý Sư Doanh xúc động thốt lên: “Huyền Tịch, sao muội lại đến đây?”

Từ trước đến nay, Huyền Tịch chỉ trở về vào ngày giỗ của Minh Triệt.

Nàng khẽ siết tay Lý Sư Doanh, dịu giọng cười: “Nhớ các tỷ quá nên ta về thăm. Dạo này mọi người sống thế nào rồi?”

Phó Miên hào hứng đáp ngay: “Tốt lắm! Không ốm không đau, ăn ngon ngủ kỹ!” Nàng ấy níu cánh tay Huyền Tịch, giả bộ trách móc: “Muội đúng là… Về mà không báo trước! Biết sớm hôm nay muội đến, ta đã đẩy nhiệm vụ sang hôm khác để cùng muội xuống núi chơi rồi! Hừ!”

Huyền Tịch nghe vậy, trong lòng chợt mềm đi, giọng nàng cũng trở nên ngọt ngào: “Là ta sai rồi, lần sau nhất định sẽ báo trước.”

Dẫu không thường trở về, nhưng nơi này vẫn luôn là nhà của nàng.

Nhớ năm ấy, khi hôn lễ được cử hành, Lý Sư Doanh từng ngắm nhìn nàng thật lâu, cảm thán:

“Huyền Tịch, muội thay đổi rồi.”

Nàng nghiêng đầu, khó hiểu hỏi: “Thay đổi chỗ nào ạ?”

Dung mạo của nàng so với thời còn ở nhân gian cũng không khác là bao.

Lý Sư Doanh nhìn nàng, trong ánh mắt phản chiếu sắc xanh lục bảo và ánh sáng lấp lánh từ phượng quan trên đầu, nàng ấy mỉm cười, giọng điệu như than thở:

“Muội trưởng thành rồi, thực sự đã là một người lớn.”

Huyền Tịch thoáng sửng sốt, hồi lâu sau, nàng bất giác bật cười, trong nụ cười pha lẫn chút ngượng ngùng và bất đắc dĩ.

Có lẽ, nàng thực sự đã trưởng thành.

Trên chặng đường ấy, bao ân oán khúc mắc như gai nhọn cứa vào da thịt, lột bỏ đi lớp ngây thơ thuở đầu, để lại một thân thể kiên cường, vững chãi.

Phó Miên bỗng nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Dạo này Huyền Diệp thế nào rồi? Vẫn nghịch ngợm như trước chứ?”

Lý Sư Doanh lập tức hào hứng: “Cái tên nhóc quỷ đó có khá hơn chút nào không?”

Huyền Tịch thở dài đầy bất lực: “Cũng bớt quậy hơn trước một chút, nhưng vẫn chẳng ngoan ngoãn được là bao. Hôm trước, nó lại đập sập nửa cung điện của tam hoàng thúc, chỉ vì mấy vị nữ tiên trong đó làm ồn, ảnh hưởng đến lúc nó luyện pháp thuật. Tính khí của nó thật đúng là không ai trị nổi…”

Phó Miên bật cười, chọc ghẹo: “Quả nhiên là giống cha nó.”

Huyền Tịch cũng không nhịn được cười: “Nhưng Huyền Trạc từng thề thốt phủ nhận đấy nhé! Hắn bảo lúc nhỏ mình rất có phong thái của một thái t.ử, chứ nào có khó dạy như Huyền Diệp đâu.”

Lý Sư Doanh lập tức trợn trắng mắt: “Thôi đi! Đàn ông ai cũng thích tự dát vàng lên mặt, Tô Thuấn nhà ta cũng y hệt vậy!”

Ba người ríu rít trò chuyện một hồi lâu. Nhưng vì vẫn còn nhiệm vụ cần hoàn thành, Lý Sư Doanh và Phó Miên đành phải cáo từ.

Trước khi đi, Phó Miên còn dặn dò Huyền Tịch: “Lần sau có về, nhớ báo trước đấy! Dưới núi mới mở một quán kịch của nhà họ Tang, nghe bảo vở diễn hay lắm, diễn viên ai nấy đều vừa đẹp vừa có giọng hay, chúng ta nhất định phải cùng nhau đi nghe một lần!”

Huyền Tịch mỉm cười, gật đầu đồng ý, rồi đứng đó nhìn theo hai người bạn thân ba bước ngoảnh đầu một lần, lưu luyến rời đi.

Gió lặng, khung cảnh xung quanh lại trở về vẻ yên ắng vốn có.

Nàng thong thả tiến vào cổng lớn, đi một vòng quanh chính điện rồi chậm rãi men theo đường mòn lên Mộc Phong.

Mấy chục năm trôi qua, nơi này cũng đã có thêm không ít môn sinh mới. Những gương mặt non trẻ lướt qua bên cạnh nàng, vóc dáng thấp thoáng bằng Huyền Diệp.

Huyền Tịch quay đầu nhìn lại, bất giác nở nụ cười hiền hòa như một vị trưởng bối.

Đến khi chợt nhận ra điều đó, nàng đưa tay chạm vào khoé môi mình, trong lòng dâng lên chút xúc cảm bùi ngùi của người đã trải qua bao dâu bể.

“Huyền Tịch?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trước.

Nàng khẽ sững người, ngẩng đầu nhìn.

Đứng nơi đó là một cố nhân đã lâu không gặp – Sở Tiêu.

Huyền Tịch mỉm cười, bước tới gần hơn: “Sở Tiêu sư huynh, đã lâu không gặp.”

Sở Tiêu ngây người nhìn nàng hồi lâu, tựa như vẫn chưa tin vào mắt mình. Mãi một lúc sau, chàng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chậm rãi đáp lại:

“… Thật sự đã lâu không gặp. Hôm nay muội đến đây làm gì vậy?”

Huyền Tịch chậm rãi tiến lại gần, giọng nói thong thả như gió thoảng: “Nhớ nơi này nên về thăm một chút. Còn huynh, dạo này vẫn ổn chứ?”

Chỉ khi nàng đứng gần hơn, Sở Tiêu mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vô thức nở nụ cười có phần bối rối:

“Tốt… Tốt lắm! Năm nay ta vừa tiếp nhận chức phong chủ, ngày nào cũng bận tối mặt tối mũi, nhưng cũng cảm thấy rất ý nghĩa.”

Huyền Tịch bất ngờ: “Huynh đã là phong chủ rồi sao? Khi nào vậy? Sao ta chưa từng nghe nói?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 237: Chương 237: Phiên Ngoại Phúc Lợi – Gặp Lại Cố Nhân (1) | MonkeyD