Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 66: Đêm Hôm Ấy
Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:04
Nhưng nàng không dám lên tiếng.
Nàng sợ Sở Tiêu sẽ càng thêm tức giận.
Sở Tiêu thở hổn hển mấy hơi, vừa ngước lên liền thấy Huyền Tịch hai mắt long lanh ngấn lệ.
Cơn giận trong lòng tức khắc tiêu tan, hắn dừng lại một chút, nhẹ giọng an ủi, hai tay khẽ nắm lấy bờ vai nàng:
"Xin lỗi, Huyền Tịch, ta chỉ giận những việc Huyền Trạc đã làm, không phải giận muội đâu, đừng buồn."
Động tác này khiến Huyền Tịch lập tức nhớ lại chuyện đã xảy ra hôm đó, bất giác hoảng loạn lùi một bước.
Không khí lập tức rơi vào tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Sở Tiêu đưa tay ra giữa không trung, cứng đờ hồi lâu, sau cùng chậm rãi thu lại.
Hắn mất mát thì thào:
"… Xin lỗi."
"Sư huynh."
Huyền Tịch lau nước mắt, chủ động bước lên, nói:
"Chúng ta… đừng nói mấy chuyện này nữa."
Sở Tiêu dịu giọng:
"Được, vậy muội muốn nói gì?"
"Muội muốn nói… chúng ta cứ như trước đây có được không? Huynh đừng nói mấy lời kỳ quái nữa, chúng ta hãy trở lại như trước kia."
Nàng thiết tha nhìn hắn, ánh mắt đầy chờ mong.
Sở Tiêu nhìn nàng, thoáng chốc im lặng.
Không nghi ngờ gì, Sở Tiêu là thích Huyền Tịch.
Nếu có thể kết thành đạo lữ cùng nàng, hắn ắt sẽ đối tốt với nàng cả đời.
Nhưng… Huyền Tịch lại không có ý đó.
Nàng chỉ muốn làm một sư muội đơn thuần của hắn mà thôi.
… Không sao cả, ngày tháng còn dài.
Tình cảm có thể từ từ bồi đắp, đâu cần vội vàng nhất thời?
Hắn có đủ kiên nhẫn để đợi Huyền Tịch dần dần thích hắn.
Nghĩ vậy, Sở Tiêu liền thả lỏng, cười một tiếng:
"Được, ta không nói mấy lời khiến muội khó chịu nữa, sau này chúng ta cứ như trước kia mà đối đãi."
Nói rồi, hắn xoa xoa đầu nàng.
Huyền Tịch cuối cùng cũng yên tâm, khẽ cười nhẹ:
"Ừm."
Nàng dịu dàng dựa vào lòng hắn.
Quả nhiên, mềm nắn hơn rắn buộc.
Sở Tiêu cười, ôm lấy nàng.
Thân hình Huyền Tịch mềm mại, mảnh mai, trên tóc còn vương chút hương thơm thanh nhẹ, đặc biệt mà dễ chịu.
Sở Tiêu cứ thế ôm nàng, ngửi thoang thoảng, nhất thời luyến tiếc không muốn buông tay.
Chợt cảm nhận được một ánh nhìn lạnh băng, sắc như d.a.o cắt.
Sở Tiêu theo bản năng mở mắt, chạm ngay phải ánh mắt của Huyền Trạc.
Hắn đang đứng dưới gốc cây đối diện, trầm lạnh, âm u, nhìn chằm chằm hắn.
Sở Tiêu lập tức cứng đờ.
Bản năng cảnh giác trước nguy hiểm liền bùng lên!
Hắn nhanh ch.óng kéo Huyền Tịch ra phía sau, hạ thấp ánh mắt, cảnh giác nhìn Huyền Trạc.
Huyền Tịch bị kéo bất ngờ, suýt lảo đảo, sững sờ một lúc rồi khó hiểu hỏi:
"Sư huynh, có chuyện gì vậy?"
Vừa dứt lời, nàng đã thấy Huyền Trạc đứng đối diện.
Mắt nàng sáng lên, vui vẻ vẫy tay:
"Huyền Trạc… sư, sư huynh!"
Nhưng Huyền Trạc chỉ trầm mặt nhìn nàng, không đáp lại.
Huyền Tịch chớp chớp mắt, từ từ hạ tay xuống, nụ cười trên môi cũng tắt dần, thay vào đó là sự bất an khó tả.
Hắn có vẻ đang tức giận.
Sở Tiêu ghét bỏ lên tiếng:
"Huyền Trạc, ngươi đứng đó làm gì?"
Huyền Trạc không trả lời, chỉ bình tĩnh bước đến, dừng lại trước mặt hai người.
Hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Huyền Tịch, chỉ nói đúng một câu:
"Lại đây."
Huyền Tịch định đi, nhưng ngay lập tức bị Sở Tiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo lại:
"Đừng qua đó!"
Bàn tay đang nắm lấy cánh tay của Huyền Tịch đ.â.m vào mắt Huyền Trạc như một cái gai nhức nhối.
Hắn không thể nhịn được nữa!
Xoẹt!
Một chưởng mạnh mẽ tách rời cánh tay Sở Tiêu, hắn thẳng tay giật lấy Huyền Tịch về phía mình!
Huyền Tịch bị kéo mạnh đến mức suýt ngã sấp xuống đất, phải vội níu lấy tay áo rộng của hắn mới miễn cưỡng đứng vững.
Sở Tiêu bị đ.á.n.h đau đến ôm c.h.ặ.t cánh tay, nghiến răng quát:
"Ngươi lại lên cơn điên gì nữa hả?! Mau buông nàng ra —."
Xương cốt dưới da như bị nứt ra, cảm giác tê dại đau nhói muộn màng truyền đến, làm giọng hắn cũng run rẩy theo.
Thấy sắc mặt hắn tái nhợt, Huyền Tịch hoảng hốt gọi lớn:
"Sư huynh!"
"Câm miệng!"
Huyền Trạc gằn giọng quát.
Huyền Tịch run b.ắ.n, ngơ ngác nhìn hắn, không dám hó hé thêm lời nào.
Sở Tiêu đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, trong lòng dâng lên một suy nghĩ không thể tin nổi.
Suy nghĩ ấy khiến hắn chấn động đến mức cả khuôn mặt trở nên ngây dại:
"Hai người… rốt cuộc là…"
Huyền Trạc cười lạnh:
"Ngươi về cũng nhanh nhỉ."
Hắn liếc mắt châm biếm:
"Sở đại công t.ử cũng có bản lĩnh thật đấy, nhà cháy thành tro rồi còn rảnh rỗi về đây trêu hoa ghẹo nguyệt."
Nghe vậy, Sở Tiêu lập tức giận sôi m.á.u:
"Quả nhiên là ngươi! Tên khốn bỉ ổi này! Dựa vào cái gì mà ngươi dám làm vậy?!"
"Dựa vào việc ngươi đáng c.h.ế.t!"
Huyền Trạc quát lớn đến mức mặt hồ trước mắt cũng rung lên gợn sóng:
"Không thiêu cháy luôn ngươi coi như tộc Thiên ta có đức hiếu sinh! Mau quỳ xuống tạ ơn đi!"
Sở Tiêu tức đến run người, chỉ thẳng vào mặt hắn, quay sang Huyền Tịch:
"Muội cũng nghe thấy rồi đấy! Ta đã nói là do tên cặn bã này làm mà!"
Huyền Trạc vung tay hất phăng ngón tay hắn, sống mũi cao thẳng hơi cau lại, rồi như nhớ ra điều gì đó, cười nhạt một tiếng.
Hắn kéo Huyền Tịch đang sững sờ đến trước mặt, ôm lấy eo nàng, cúi xuống kề sát tai nàng, giọng trầm thấp đầy trêu đùa:
"Ngoan nào, bảo hắn đi, đêm đó ta đang làm gì, hửm?"
"…"
Huyền Tịch mặt cắt không còn giọt m.á.u, đôi môi run run không thể thốt nổi một chữ.
Tại sao sự việc lại thành ra thế này?
Nàng không sao hiểu nổi.
Sở Tiêu chứng kiến tất cả, cả người lạnh toát.
"Ngươi… các ngươi… rốt cuộc đã làm gì đêm đó?"
Hắn gần như cầu xin nhìn Huyền Tịch, mong nàng có thể cho hắn một câu trả lời không khiến hắn sụp đổ:
"Huyền Tịch, đúng không? Đêm đó muội vẫn đang ngủ ngon ở phòng đệ t.ử đúng không?"
Nhưng đối diện với hắn, Huyền Tịch lại im lặng, khiến từng dây thần kinh trong hắn căng c.h.ặ.t đến tột độ.
Thấy nàng không nói, Huyền Trạc cười lạnh, giống như tuyên án t.ử hình, thản nhiên nói với Sở Tiêu:
"Đêm đó, nàng đang ở dưới thân ta, rất vui vẻ."
Hắn l.i.ế.m nhẹ môi, nhấn nhá từng chữ đầy ác ý:
"Cả đêm."
Không gian lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng gió thổi vi v.út.
Đến khi Sở Tiêu hoàn hồn lại, trước mặt hắn đã chẳng còn bóng dáng hai người kia nữa.
