Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 69: Điện Hạ Mất Tích Rồi!
Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:04
Khi Huyền Tịch tỉnh lại, trong mũi nồng nặc mùi thảo d.ư.ợ.c đắng chát.
Nàng bị hun đến choáng váng, nhíu mày, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Người đang canh bên giường là Lý Sư Doanh, thấy nàng động đậy, vội vàng ngồi lại gần: "Huyền Tịch, muội tỉnh rồi?"
Huyền Tịch ngẩn ra một lát, không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn khàn giọng đáp: "Ừm... khụ, khụ khụ..."
Cổ họng nàng vừa nghẹn vừa khô, ho khan mấy tiếng, đầu càng thêm đau nhức.
Lý Sư Doanh cầm một lư hương nhỏ lại gần, phất tay đưa làn khói trắng lượn lờ về phía Huyền Tịch.
Ngửi mùi hương ấy một lát, cơn đau đầu của nàng dịu đi không ít.
Lý Sư Doanh nhẹ giọng hỏi: "Thấy sao rồi? Đỡ hơn chút nào không?"
Huyền Tịch khẽ nheo mắt, mí mắt nặng trĩu, nghe vậy thì hơi gật đầu.
Thấy sắc mặt nàng có vẻ khá hơn, Lý Sư Doanh mới đặt lư hương sang một bên, hỏi tiếp: "Muội làm sao mà lại ngất xỉu ngoài cửa vậy? Nhìn còn như vừa khóc nữa. Lúc ta với Phó Miên nhìn thấy thì hoảng hồn luôn, gọi thế nào cũng không tỉnh, đành phải đưa vào phòng chữa trị."
Ngất xỉu...?
Huyền Tịch thất thần nhớ lại, sau khi Huyền Trạc rời đi, hình như nàng ngồi thụp xuống cửa mà khóc, rồi khóc mãi, khóc mãi... liền thành ra như bây giờ.
Thì ra nàng đã ngất thật.
Lý Sư Doanh tiếp tục lải nhải: "Trưởng lão Chi Phương nói muội dạo này suy nghĩ quá độ, thân thể suy nhược nên mới ngất. Ta thấy muội đúng là dạo này cực khổ quá mức rồi! Ban ngày thì học tập, nhận nhiệm vụ, ban đêm còn thức trắng luyện công, ngày nào trông cũng phờ phạc. Muội khổ sở vậy làm gì chứ? Chỉ vì cái trận tỷ thí vớ vẩn đó à? Toàn là diễn trò thôi, đừng có mà bận tâm quá!"
Một tràng khuyên nhủ dài dằng dặc, nhưng Huyền Tịch chẳng lọt tai được mấy chữ. Chỉ đến khi Lý Sư Doanh ngừng lời, nàng mới nhẹ giọng đáp một tiếng: "Ừm."
Thấy nàng còn mệt mỏi, Lý Sư Doanh cũng không nói thêm nữa, chỉ kéo chăn đắp kỹ lại rồi bảo: "Muội cứ nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài sắc t.h.u.ố.c. Có gì khó chịu thì nhớ gọi ta nhé."
"Được."
Cánh cửa gỗ mở ra rồi khép lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Huyền Tịch.
Nàng nằm yên trên giường, ánh mắt vô thần nhìn lên màn giường trắng toát.
Ký ức trước khi ngất hiện về rõ mồn một.
Cơn đau nhói trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại dâng lên, từng cơn chua xót như nước axit ngấm vào xương thịt, lan tràn trong khoang n.g.ự.c, trào dâng tận cổ họng.
Huyền Tịch cố nén lại, nhưng viền mắt vẫn ươn ướt.
Huyền Trạc nói, từ nay sẽ không đến tìm nàng nữa.
Vì sao? Vì nàng ôm Sở Tiêu sư huynh một cái, hay vì nàng không tin lời hắn?
Có lẽ... cả hai.
Nàng chắc chắn đã làm chuyện gì đó khiến Huyền Trạc không vui, nên hắn mới giận đến mức không muốn gặp nàng nữa.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má, thấm vào tóc mai. Huyền Tịch xoay người, rúc nửa khuôn mặt vào chăn, tủi thân nức nở một tiếng.
Nàng không muốn xa Huyền Trạc.
Có lẽ... nếu nàng hiểu được mình sai ở đâu, sửa lại cho đúng, rồi đi xin lỗi hắn, hắn sẽ quay về.
Một lần không đủ, thì xin lỗi nhiều lần! Dù gì Huyền Trạc đối với nàng... rất tốt mà.
Huyền Trạc nhất định sẽ tha thứ cho nàng.
Mọi chuyện trước đó quá hỗn loạn, nhưng giờ yên tĩnh lại, Huyền Tịch mới có thể suy nghĩ cho rõ ràng.
Sở Tiêu sư huynh nói, Huyền Trạc không phải người tốt.
Huyền Trạc lại nói, chính Sở Tiêu sư huynh gọi Hạ Doanh đến bắt nạt nàng.
Giọng điệu và ánh mắt hai người đều không giống đang nói dối, nhưng càng nghĩ, Huyền Tịch lại càng bực bội trong lòng. Nàng dứt khoát vứt mấy chuyện này ra khỏi đầu.
Dù sao đến tận bây giờ, thật giả đúng sai cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Còn về chuyện Huyền Trạc cho người đốt hết ruộng nương nhà Sở Tiêu sư huynh, nàng càng không muốn nghĩ đến. Nàng sợ lại nhớ đến câu "Đồ ngốc" mà hắn nói với nàng.
Huyền Tịch giơ mép chăn lên quẹt nước mắt, rồi tiếp tục suy nghĩ.
Vì sao lúc nghe nói nàng ở cùng Huyền Trạc suốt đêm, Sở Tiêu sư huynh lại có biểu cảm đó?
Biểu cảm...
Nàng không biết phải diễn tả thế nào, nhưng ánh mắt ấy khiến nàng cảm thấy như mình với Huyền Trạc đã phạm vào một chuyện tày trời, một sai lầm không nên có.
Khuôn mặt Sở Tiêu sư huynh lại hiện lên trong tâm trí, gương mặt tái nhợt, đôi mắt trừng lớn, đôi môi run rẩy mấp máy. Từng chi tiết đều khiến lòng nàng bất an.
Nhưng nàng với Huyền Trạc đâu có làm gì xấu!
Huyền Trạc làm vậy là vì thích nàng.
Hắn ôm nàng, hôn nàng, nói với nàng rất nhiều điều, tặng nàng vô số thứ.
Đây là điều tốt đẹp nhất suốt hai trăm năm qua mà nàng chưa từng dám mơ tới.
Hắn thậm chí còn giúp nàng tăng tu vi, chưa đầy hai tháng mà nàng đã từ Kim Đan sơ kỳ đột phá lên hậu kỳ.
Nàng biết ơn Huyền Trạc.
Những chuyện này rõ ràng đều là chuyện tốt!
Huyền Tịch nghĩ rất nhiều, nhưng đến cuối cùng, vẫn chẳng nghĩ ra được gì.
Nàng không biết bản thân sai ở đâu.
Nhưng có một chuyện nàng hiểu rất rõ—từ nay về sau, cả Huyền Trạc lẫn Sở Tiêu sư huynh e là đều không còn đối tốt với nàng nữa.
Nàng thẫn thờ nằm trên giường, để mặc nỗi buồn lan tràn trong huyết mạch, dâng lên, dâng lên mãi, đến mức không thể kiềm nén, rồi theo nước mắt trào ra ngoài.
Gối t.h.u.ố.c đã thấm một mảng nước, từng giọt rơi xuống, thấm ướt lớp vải, ngấm sâu vào d.ư.ợ.c thảo bên dưới.
…
Nằm rất lâu, cơ thể cuối cùng cũng hồi phục được chút khí lực.
Huyền Tịch lười biếng bò dậy, khoác thêm áo ngoài, rồi bước ra khỏi phòng chữa trị.
Bên ngoài, ánh dương ch.ói chang đến lóa mắt. Nàng theo bản năng giơ tay áo che ngang trán, chờ mắt quen với ánh sáng rồi mới tiếp tục cất bước.
Lý Sư Doanh đã xin nghỉ giúp nàng, nên hôm nay nàng không cần đến lớp, có thể ở lại khu đệ t.ử dưỡng sức cả ngày.
Huyền Tịch chậm rãi đi về phòng, vừa bước qua ngưỡng cửa, đã lỡ chân giẫm phải thứ gì đó cứng cứng.
Nàng cúi đầu nhìn, là chuỗi ngọc phỉ thúy.
Những viên ngọc xanh biếc dính đầy bụi, trông có chút… quê mùa rẻ tiền.
Nàng nhặt chuỗi ngọc lên, cẩn thận lau sạch rồi đi đến bàn, kéo ngăn tủ ra, lấy một chiếc hộp gỗ, nhẹ nhàng đặt nó vào trong.
Trong hộp còn có cả chuỗi trân châu, đoản đao bằng xương và gương cầm tay, tất cả đều là quà Huyền Trạc tặng nàng.
Mặt gương sáng bóng không dính chút bụi, phản chiếu gương mặt nàng lúc này, tái nhợt và vô hồn.
Đôi mắt nàng vốn sưng đỏ vì khóc, dưới làn da trắng bệch càng thêm nổi bật.
