Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 72: Nàng Phải Lập Tức Ôm Lấy Huyền Trạc
Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:05
Lý Sư Doanh cảm thấy dạo gần đây Huyền Tịch tâm tình không tốt.
Động một chút liền thất thần, nói chuyện với nàng ấy năm câu thì bốn câu không có hồi âm, lúc nghe giảng cũng không tập trung, thậm chí đi đường còn đ.â.m vào cây.
Trạng thái này nàng ấy quá quen rồi, mỗi lần chia tay với Tô Thuấn (chừng mười mấy lần gì đấy) cũng y chang vậy.
Nhưng Huyền Tịch sao lại thành ra thế này?
Cho đến khi Huyền Tịch lần thứ ba bị Minh Triệt gọi đến Quan Cùng Điện để "trò chuyện tâm lý" rồi ủ rũ bước ra, Lý Sư Doanh cuối cùng không nhịn nổi tò mò nữa. Nhân dịp cuối tháng được nghỉ, nàng ấy liền lấy cớ "Dưới núi Phàn Lâu vừa ra món mới, muốn rủ người đi ăn cùng", mạnh mẽ lôi kéo Huyền Tịch xuống núi.
“Tiểu sư muội, nói thật đi, có phải muội cãi nhau với Sở Tiêu sư huynh không?”
Trước bàn ăn, Lý Sư Doanh ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi.
Huyền Tịch ngẩn ra: “Sở Tiêu sư huynh? …Không có, bọn muội không cãi nhau.”
Lý Sư Doanh chống cằm: “Vậy tại sao dạo này hắn cứ như tránh né muội vậy? Hôm trước bọn ta chào hắn, hắn còn cười tủm tỉm, thế mà vừa thấy muội, sắc mặt liền đổi ngay.”
Huyền Tịch im lặng một lúc: “Không biết.”
Muốn làm gì thì làm đi.
Thấy nàng hờ hững như vậy, Lý Sư Doanh bèn nghĩ chắc giữa nàng và Sở Tiêu không có chuyện gì nghiêm trọng, nên chuyển sang hỏi: “Vậy còn muội thì sao? Dạo này sao cứ ủ rũ thế?”
"…" Huyền Tịch rũ mắt, nhẹ giọng nói: "Muội đã đ.á.n.h mất một người… rất quan trọng, trong lòng rất khó chịu."
“Đánh mất một người quan trọng?” Lý Sư Doanh sửng sốt, trong đầu nhanh ch.óng lướt qua danh sách những đồng môn gặp nạn gần đây, nhưng chẳng thấy ai có quan hệ thân thiết với Huyền Tịch. Vì vậy, nàng ấy lại hỏi: “Là ai vậy?”
Huyền Tịch không trả lời.
Nàng không muốn kể chuyện của nàng và Huyền Trạc cho người khác nữa, nếu không lại có khi giống Sở Tiêu mất.
Nhưng Lý Sư Doanh lộ rõ ý chí kiên định, nhất quyết phải moi được chút tin tức từ nàng, nên Huyền Tịch đành suy nghĩ một chút, rồi qua loa đáp: “Là người muội thích.”
Miệng Lý Sư Doanh há to đủ nhét nguyên quả trứng gà: “Người muội thích?! Muội có người thích?!”
“Ừm, có một người.”
"Chuyện này vốn dĩ cũng không thể có nhiều người cùng lúc… Không đúng, đây không phải trọng điểm!" Lý Sư Doanh lập tức dịch sang ngồi cạnh nàng, định bụng hỏi thật kỹ, nhưng vừa nhớ đến chữ "đánh mất", vẻ mặt liền từ hưng phấn chuyển thành nghiêm túc: “Muội thích ai? Thích từ khi nào? Người đó gặp chuyện gì sao? Mau kể cho sư tỷ nghe xem!”
Huyền Tịch trầm mặc một lát, rồi lắc đầu, giọng vô cảm: "Không có chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ là… hắn rời đi rồi."
Nàng không nói thêm gì nữa.
Cũng chẳng có gì đáng để nói, dù sao thì thứ tình cảm này đã bị chôn vùi dưới lớp đất dày, mãi mãi không thấy ánh mặt trời.
Như vậy có lẽ cũng tốt, nàng hạ phàm chỉ để gặp Huyền Trạc, trả xong món nợ ân tình, những việc cần làm đều đã hoàn tất, bây giờ chỉ cần quay về thiên cung, tiếp tục làm một cái cây mà thôi.
Mang theo tình cảm dư thừa và vướng bận trở về chỉ tổ khiến lòng nàng bất an.
Nhưng Lý Sư Doanh hiển nhiên lại rất quan tâm đến chuyện tình cảm của nàng, hỏi tới hỏi lui mấy lần mà không moi được tin gì, cuối cùng mới bất đắc dĩ ngồi trở lại chỗ cũ.
Nàng ấy than thở đầy tiếc nuối: “Hóa ra là đơn phương yêu thầm rồi không thành, ừm, đúng là t.h.ả.m thật. Mà rốt cuộc cái tên tiểu t.ử kia là ai chứ… Ban đầu ta còn tưởng muội và Sở Tiêu sư huynh đang ám muội với nhau, ai ngờ trong lòng muội đã có người khác từ lâu rồi.”
Huyền Tịch ngẩn ra: “Với Sở Tiêu sư huynh? Sao lại thế?”
“Thì hai người suốt ngày quấn lấy nhau đấy thôi. Trước kia còn tối nào cũng hẹn nhau ở thư các để tư… không, để bổ túc kiến thức.” Lý Sư Doanh vừa gặm đũa vừa nói, “Hai người dù cách biệt tuổi tác có hơi lớn một chút, nhưng nhìn cũng khá xứng đôi. Nếu thật sự đến với nhau, chắc sư tôn cũng vừa lòng lắm đấy. À khoan, cũng chưa chắc.”
Nàng ấy đột nhiên nhíu mày: “Hai người muốn thành đôi còn phải xem Sở Tiêu sư huynh định chọn con đường nào. Nếu hắn tiếp tục tu tiên cầu đạo, thì hai người kết thành đạo lữ quả là hợp lý. Nhưng nếu hắn muốn về tiếp quản gia nghiệp… e rằng nhà hắn sẽ không đồng ý đâu. Trừ khi muội chịu làm thiếp, nhưng sư tôn nhất định sẽ không cho phép muội đi làm thiếp của người khác.”
Huyền Tịch nhíu mày: “Vì sao lại không đồng ý? Còn phải làm thiếp nữa?”
Lý Sư Doanh thở dài: “Môn không đăng, hộ không đối chứ sao. Sở gia là một trong năm đại thế gia ở Lang Nha, quyền thế ngút trời, còn muội… Haiz, ta không có ý chê bai, nhưng so về xuất thân thì đúng là kém xa một chút.”
Huyền Tịch: “À, thì ra là vậy.”
Tu sĩ không nên ăn quá nhiều thức ăn phàm tục, hai người chỉ gọi vài món chay thanh đạm, vừa ăn vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã sạch bàn.
Lý Sư Doanh xoa bụng, đề nghị: “Ra phố đi dạo một lát đi. Nghe nói bên Đông Thành mới mở một tiệm son phấn, chúng ta đến đó xem thử.”
Huyền Tịch gật đầu: “Được.”
Lý Sư Doanh khoác tay nàng, vui vẻ kéo nàng đi về phía tiệm son.
