Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 98: Ngươi Phải Luôn Luôn Khỏe Mạnh
Cập nhật lúc: 01/03/2026 02:01
Ngày khai mạc đại hội liên tông, Thanh Y Tông tổ chức một buổi lễ vô cùng long trọng.
Các tông môn danh giá đều có đại diện ngồi trên đài cao, bốn phương tám hướng tán tu lũ lượt kéo đến vây quanh lôi đài, tiếng người huyên náo, rộn ràng không dứt.
Giải đấu kéo dài mười ngày, năm ngày đầu tiên là vòng loại chia theo cảnh giới Hóa Thần, Nguyên Anh, Kim Đan. Tiếp theo là bốn ngày quyết chiến, ngày cuối cùng công bố kết quả và trao thưởng. Vì trận đấu của Huyền Tịch được xếp vào ngày thứ ba, nên hiện giờ nàng vẫn nhàn nhã, cùng Lý Sư Doanh và Phó Miên kiếm ba chỗ trống ngồi xuống, thong dong xem lễ.
Phó Miên cảm thán: “Xem bộ dáng tông chủ rất xem trọng trận đấu này nha, bày vẽ hoành tráng ghê chưa kìa.”
Lý Sư Doanh cười cười: “Còn phải nói, đây chính là cơ hội tốt để phô trương thanh thế của bổn tông. Hơn nữa...”
Nàng ấy đột nhiên hạ giọng, kín đáo bĩu môi về phía trung tâm đài cao: “Lần này, Huyền Trạc cũng đến đó, có đập nồi bán sắt cũng phải tổ chức cho ra hồn chứ.”
Nghe vậy, Huyền Tịch thuận thế nhìn sang.
Giữa hàng loạt tiên thủ đang ngồi ngay ngắn trên đài, người ngồi chính giữa vận huyền y trầm tĩnh, dung mạo tuấn lãng thoát tục, khí chất vừa cao quý lạnh lùng, vừa tôn nghiêm siêu phàm, hài hòa đến mức gần như không thực.
Hắn tựa cằm lên tay, đôi mắt vàng kim lạnh nhạt nhìn xuống bên dưới. Ánh mắt sáng tựa nhật huy, nhưng cũng băng lãnh xa cách, chẳng vương chút tình cảm.
Huyền Trạc trước nay vẫn là như vậy, cao cao tại thượng, thanh nhã nhưng vô tình, xa không với tới.
Hắn thế mà lại đến hôm nay. Huyền Tịch nghĩ, nàng vốn tưởng hắn chỉ xuất hiện vào ngày nàng thi đấu thôi chứ.
Hôm nay hắn mặc hắc bào thêu chỉ vàng, khí thế bức người, thành ra chẳng ai dám mặc cùng màu với hắn, chỉ dám chọn những gam nhạt hơn. Một hàng vạt áo nhẹ nhàng phất phơ trong gió, thoạt nhìn càng thêm tiên khí bức người.
Huyền Tịch ngồi xa xa trông hắn, lòng thoáng m.ô.n.g lung.
Mắt nàng rất tốt, tốt đến mức có thể thấy rõ từng hoa văn trên áo hắn, từng đường nét gồ ghề trên trang sức. Ấy thế mà, lúc này đây, giữa biển người mênh m.ô.n.g, hắn lại tựa hồ chìm trong tầng tầng sương mù dày đặc, khiến nàng nhìn không rõ, càng ngắm càng hoang mang.
Đêm qua kề cận thân mật, mộng huyễn như ảo ảnh, mà khoảng cách hiện tại, dường như mới là điều nên có giữa bọn họ.
Huyền Tịch nhìn hắn một lúc, rồi lặng lẽ dời mắt.
Phó Miên cũng len lén liếc về bên đó một cái, rồi vội vàng cụp mắt xuống, hạ giọng nói: “Hắn đến làm gì vậy? Ta cứ tưởng với cái tính kia, hắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến mấy nơi như thế này chứ.”
Lý Sư Doanh đáp: “Chắc tông chủ mời hắn đến trấn áp khí thế một chút đấy, ta đoán hắn chỉ tới mỗi hôm nay thôi, mấy ngày sau sẽ chẳng thấy bóng dáng đâu.”
Phó Miên thở dài: “Mong là vậy… Có hắn ngồi trên kia nhìn xuống, ta cảm giác chẳng thể an tâm mà đấu nổi.”
Lý Sư Doanh cũng phụ họa: “Chuẩn luôn.”
Lúc này, các trưởng lão và tôn giả lần lượt lên đài phát biểu. Nội dung dông dài không ngoài mấy lời khách sáo như cảm tạ chư vị đạo hữu đã bớt chút thời gian đến tham dự, chúc mọi người có những ngày tranh tài vui vẻ, vân vân và mây mây. Cuối cùng, Thừa Liễn đứng ra chốt hạ, đại hội mới chính thức khai màn.
Ngày đầu tiên, tranh tài Hóa Thần kỳ.
Trận mở màn do Triệu Cơ trưởng lão của Thanh Y Tông và Chức Phong tiên tôn của Ban Sơn Tông đảm nhận.
Sau khi hai bên chắp tay hành lễ, trọng tài bay v.út lên không trung, dõng dạc tuyên bố: “Bắt đầu!”
Toàn trường nín thở tập trung. Nhưng ngay giây tiếp theo.
Choang!
Bạch quang lóe sáng rực như ban ngày. Nháy mắt sau, hai người đã lơ lửng hạ xuống đất.
Trọng tài: “Triệu Cơ trưởng lão thắng.”
Khán đài im lặng một thoáng, rồi tiếng xôn xao bùng nổ như sóng trào.
“Đệch, nhanh thế à?!”
“Vừa nãy đ.á.n.h nhau kiểu gì vậy, ngươi nhìn rõ không?”
“Nếu ta nhìn rõ thì giờ ta cũng Hóa Thần rồi.”
“…”
Lý Sư Doanh vừa nhai hạt dưa vừa nói: “Vậy là Triệu Cơ trưởng lão thắng rồi nha, ta cứ tưởng ông ấy đ.á.n.h không lại Chức Phong tiên tôn chứ.”
Phó Miên cũng tiện tay vốc một nắm hạt dưa: “Ta thấy chắc là Chức Phong tiên tôn nể mặt, nhường cho bên mình một chút… Mà thôi, nói thế lại tự hạ uy phong quá.”
Lý Sư Doanh ngửa mặt thở dài: “Hầy, mấy vị tiền bối này, thắng thua đều do tâm trạng quyết định. Bao giờ ta mới được ung dung như vậy đây.”
Phó Miên đảo mắt một vòng, chợt cười gian rồi khoác vai Lý Sư Doanh: “Cố tu luyện thêm vài trăm năm nữa đi. Hoặc là… chịu khó song tu với Tô Thuấn nhà ngươi nhiều vào, hấp thụ tinh hoa từ hắn cũng là một cách nhanh gọn đấy.”
Lý Sư Doanh lập tức đỏ bừng mặt, vung tay đẩy nàng ta ra: “Cút cút cút!”
Nghe thấy hai chữ kia, Huyền Tịch hơi sững người, ánh mắt vô thức d.a.o động.
Trong khoảnh khắc đó, nàng vô tình chạm phải một bóng người nổi bật phía đối diện.
Tạ Trừng đang ôm kiếm, nhìn nàng chằm chằm.
Ánh mắt hắn hàm chứa vài phần dò xét.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, hắn khựng lại, sau đó ngửa đầu thật cao, gương mặt anh tuấn lộ rõ vẻ khiêu khích, đầy tự tin như thể chiến thắng đã nằm chắc trong tay.
Nhìn chẳng khác gì một con công kiêu ngạo đang vươn cổ khoe mẽ.
