Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 157

Cập nhật lúc: 15/03/2026 22:30

Nguyên Hồ đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng sách, càng thêm hài lòng với Lý Thạch, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Tiểu Lý tướng công, không biết cậu có hứng thú học y không?"

Lý Thạch kinh ngạc, nhưng vẫn đáp: "Tiểu t.ử chưa từng tiếp xúc qua những thứ này, không biết Nguyên thái y sao tự nhiên nhắc đến chuyện này."

"Ta cũng không giấu cậu, ta nhận sự nhờ vả của đích trưởng t.ử nhà họ Tô là Tô Định, muốn tiến cử cậu vào thư viện Tùng Sơn. Chỉ là sau khi gặp cậu, ta thấy cậu hợp với việc học y hơn. Chỉ cần cậu bằng lòng bái ta làm thầy, ta nguyện tiến cử lệnh đệ và Tô Văn vào thư viện Tùng Sơn, đồng thời lo liệu khoản học phí cho hai đứa nó, thế nào?"

Lý Thạch c.h.ế.t lặng một lúc, lượng thông tin trong câu nói này quá lớn, hắn nhất thời chưa tiêu hóa nổi.

Tô Định tìm được bọn họ từ khi nào, tại sao nhà họ Tô lại phớt lờ Mộc Lan mà hắn lại nguyện ý giúp đỡ Mộc Lan? Nhà họ Nguyên làm trái ý Tô Định như vậy thì có mưu đồ gì?

Nhưng tất cả đều không chấn động bằng điều kiện mà Nguyên Hồ đưa ra.

Nếu Lý Giang và Tô Văn vào thư viện Tùng Sơn, hắn phải từ bỏ con đường làm quan!

Thư viện Tùng Sơn là thư viện ưu tú nhất cả vùng Giang Nam, thậm chí trên toàn quốc cũng thuộc hàng đầu. Chỗ này giống y hệt như Đại học Thanh Hoa, Bắc Đại ở hiện đại, được học ở đó, ra trường tìm việc gì cũng dễ dàng hơn nhiều. Áp vào thời này, nó thể hiện trực tiếp qua tỷ lệ thi đỗ khoa cử.

Lý Thạch ngồi thẫn thờ suốt nửa canh giờ, đến khi Nguyên Hồ rời đi, hắn vẫn gật đầu đồng ý.

Dùng một người đổi lấy hai người, đây là một cuộc mua bán có hời chẳng phải sao?

Sau khi Nguyên Hồ đi, Lý Thạch giam mình trong phòng sách. Lý tưởng lại lần nữa sụp đổ, hắn tưởng mình sẽ thất vọng não nề, nhưng chẳng hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối lúc dùng cơm, cuối cùng hắn cũng bước ra khỏi phòng, nhìn vẻ mặt đầy âu lo của mọi người, hắn khẽ mỉm cười: "Chúng ta ăn cơm thôi."

Lý Giang và Tô Văn liếc nhau, nối gót Viên Viên và Đào T.ử đang nhảy nhót tới bàn ăn, còn Mộc Lan thì tràn đầy lo âu nhìn hắn.

Lý Thạch nắm lấy tay Mộc Lan, sờ vào những vết chai sần trên đầu ngón tay nàng, một dòng nước ấm chảy qua trong tim, hắn khẽ cười: "Sau này chúng ta cùng nhau nhé!" Là thật sự cùng nhau.

Mộc Lan nhìn hắn, không hỏi thành lời.

Có chuyện gì đợi cơm nước xong hẵng nói, bây giờ không phải lúc.

Lý Thạch cũng không nói gì thêm, dắt tay Mộc Lan đi ăn cơm.

Mộc Lan khẽ giãy, muốn rút tay ra, nhưng Lý Thạch lại nắm c.h.ặ.t lấy.

Suy tính một hồi, Mộc Lan đành để mặc hắn nắm.

"Huynh định bái Nguyên Hồ làm thầy sao?" Mộc Lan sa sầm sắc mặt, nhìn thẳng vào mắt Lý Thạch: "Vì sao chứ?" Rõ ràng đã ngầm ăn ý cùng theo nghiệp khoa cử rồi mà?

Lý Thạch bèn đưa bức thư Tô Định gửi Nguyên Hồ cho Mộc Lan xem. Nguyên Hồ đã trao thư cho Lý Thạch, đây vốn dĩ cũng là ý đồ của Tô Định.

"Tô gia đại công t.ử dường như đã chiếu cố chúng ta từ rất lâu rồi, muội nhớ ra được gì không?"

Mộc Lan kinh ngạc, nàng suýt chút nữa đã quên bẵng nhà họ Tô, không ngờ nơi đó vẫn còn người nhớ đến nàng. Suy nghĩ kỹ lại, Mộc Lan không chắc chắn thốt: "Lẽ nào là Thục Nữ phường?"

Bốn khoản thu nhập lớn nhất của nhà nàng chính là từ Thục Nữ phường và thú săn, hai khoản còn lại là từ chăn nuôi gia súc và viết câu đối cuối năm. Ba khoản kia đều rất bình thường, chỉ có bên Thục Nữ phường thi thoảng lại có khách hàng ra tay bo tiền hào phóng.

Lý Thạch gật đầu xác nhận: "Đúng rồi đó, xem ra vị Tô công t.ử này dường như rất sợ người nhà họ Tô biết chuyện, thế nên mới ngấm ngầm ra tay tương trợ. Lần này huynh vừa thi đỗ, hắn đã nhờ nhà họ Nguyên giúp tiến cử huynh vào thư viện Tùng Sơn, xem ra hắn còn sai người ở đây chiếu cố chúng ta nữa." Nếu không thì sẽ chẳng phản ứng nhanh nhạy thế này.

Trong lòng Mộc Lan chợt gợn lên một cỗ cảm xúc vi diệu. Trước khi tìm đến nhà họ Tô, nàng vẫn ôm hy vọng với gia đình họ, bởi trong suốt chiều dài sinh mệnh của mình, nàng chỉ tận mắt trải nghiệm những năng lượng tích cực. Đến khi bị Chu thị đuổi đi, nàng mới ngỡ ngàng nhận ra hóa ra những câu chuyện trên mạng đôi khi cũng là sự thật, người làm mẹ không nhất thiết phải có tình mẫu t.ử.

Giây phút ấy, mọi hy vọng về nhà họ Tô trong lòng nàng tiêu tan sạch sành sanh, cũng từ đó, nàng đoạn tuyệt mọi mối liên hệ với nhà họ Tô trong tâm tưởng. Nào ngờ trong nhà họ Tô vẫn còn người nhớ đến nàng.

Lý Thạch liếc nhìn nàng, nói: "Năm xưa Tô công t.ử ấy ở kinh thành, e là xa xôi không với tới được, hắn chỉ mới về lúc làm lễ tế tổ cuối năm."

Mộc Lan rũ mắt: "Số tiền thưởng thêm từ Thục Nữ phường đúng là bắt đầu từ cuối năm đó."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 157: Chương 157 | MonkeyD