Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 206
Cập nhật lúc: 15/03/2026 22:37
Tên gác cổng thấy nàng chỉ là một cô nương trẻ tuổi thì tỏ vẻ không muốn cho vào.
Không phải quy định cấm nữ quyến vào thăm, bởi lẽ các vị tiểu thư con nhà danh giá vẫn thường xuyên mang đồ đến cho huynh đệ. Mà nói trắng ra thì cần gì họ phải đích thân mang đến? Đa phần chỉ là mượn cớ thăm huynh đệ để đến gặp gỡ ý trung nhân của mình mà thôi.
Dù sao thì họ cũng xuất thân từ những gia đình gia giáo, sẽ không làm ra chuyện gì đi quá giới hạn. Nhưng những cô gái xuất thân từ gia đình nông dân thì lại khác, có người đến vì mục đích tiếp tế đồ ăn thật, nhưng cũng chẳng thiếu kẻ mang trong mình những toan tính mờ ám.
Thư viện Tùng Sơn nổi danh là cái nôi sản sinh ra những bậc kỳ tài, nên con em các gia đình danh giá ở vùng Giang Nam, chỉ cần không quá đỗi hư hỏng hay dốt nát đến mức vô phương cứu chữa, đều sẽ được gia đình dùng mọi thủ đoạn nhét vào đây.
Thanh danh của thư viện Tùng Sơn vang xa đến mức vị Cao Tông hoàng đế cũng từng là một cựu học sinh nổi tiếng của nơi này.
Từ thời Thái Tổ khai quốc đến thời Cao Tông đã trải qua ba đời. Khi đó, Cao Tông vẫn chỉ là một hoàng t.ử của Thái Tông, dẫu chưa đến mức bị gọi là hỗn thế ma vương ở kinh thành, nhưng cũng đủ khiến Thái Tông và các phi tần trong cung phải đau đầu nhức óc. Bọn họ chưa từng thấy ai phá phách, hư hỏng như vị hoàng t.ử này, may mắn thay hắn chỉ dừng lại ở mức quậy phá chứ chưa đến mức làm xằng làm bậy.
Thái Tông hoàng đế vò đầu bứt tai vì việc giáo d.ụ.c cậu quý t.ử, tình cờ nghe danh thư viện Tùng Sơn nổi tiếng nghiêm khắc, bất kể xuất thân danh giá hay bần hàn, chỉ cần bản chất chưa mục nát đến tận xương tủy đều có thể uốn nắn thành tài.
Vị hoàng đế này tuy thừa nhận nhi t.ử của mình có phần ngỗ nghịch, nhưng bản chất vẫn ngoan ngoãn (dù rằng cả triều văn võ bá quan chẳng ai đồng tình), bèn dứt khoát tống cổ Cao Tông vào thư viện Tùng Sơn. Ngoại trừ Sơn trưởng của thư viện, tuyệt nhiên không ai biết được thân phận thực sự của vị hoàng t.ử này.
Bản tính ương ngạnh của Cao Tông khiến hắn không thèm dùng đến thân phận để chèn ép người khác. Kể từ đó, hắn dời địa bàn quậy phá từ kinh thành đến thư viện Tùng Sơn, bắt đầu những tháng ngày đấu trí đấu dũng với các vị phu t.ử nơi đây.
Cao Tông không dùng quyền lực để chèn ép, nhưng các phu t.ử trong thư viện lại cực kỳ điêu luyện trong việc dùng quyền uy của người thầy để áp chế học sinh. Trong một xã hội phong kiến nơi mà "Quân như thiên, sư như phụ" (Vua như trời, thầy như cha), địa vị của người thầy chỉ đứng sau vua, Cao Tông hoàng đế dù có ngang tàng đến mấy cũng phải chùn bước. Dần dà, hắn đã được uốn nắn thành một bậc đế vương kiệt xuất, nhận được vô vàn lời khen ngợi từ Thái Tông hoàng đế.
Những vị cựu thần và quyền quý kinh thành từng tận mắt chứng kiến sự ngỗ ngược của Cao Tông hoàng đế nay lại càng thêm nể phục thư viện Tùng Sơn, đưa danh tiếng của nơi này lên một tầm cao mới. Vì thế, thư viện Tùng Sơn không chỉ hội tụ nhân tài khắp vùng Giang Nam, mà ngay cả những gia đình danh giá ở kinh thành cũng đua nhau gửi gắm con em đến đây.
Nhớ lại cái thời Đương kim hoàng thượng còn làm thái t.ử, tính khí cũng hỗn hào ương bướng chẳng kém, không ít người đã dâng sớ khuyên Tiên hoàng gửi hắn đến thư viện Tùng Sơn. Đáng tiếc thay, Tiên hoàng chỉ có độc nhất một mụn con trai ruột, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, làm sao nỡ đẩy hắn đến tận nơi thư viện xa xôi nghìn dặm ấy?
Hơn nữa, Đương kim hoàng thượng cũng chẳng có được cái khí phách như Cao Tông hoàng đế năm xưa, sẵn sàng rũ bỏ thân phận hoàng gia để rèn luyện bản thân.
Trở lại hiện tại, sở dĩ tên gác cổng chần chừ không muốn cho Mộc Lan vào là bởi trên tay nàng xách theo một chiếc hộp đựng thức ăn rõ mồn một. Hắn lo sợ nàng cũng mang ảo mộng một bước lên mây đến đây câu dẫn công t.ử nhà giàu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì sẽ liên lụy đến thư viện và bản thân hắn, thế nên mới đ.â.m ra ngần ngừ.
Mộc Lan nào biết được những toan tính trong lòng hắn, chỉ điềm nhiên xưng tên Lý Giang và Tô Văn như mọi khi. Thấy tên gác cổng nhìn mình với ánh mắt dò xét đầy cảnh giác, nàng bỗng sực tỉnh, tưởng có kẻ nào đó đến tìm Lý Giang và Tô Văn gây sự, bèn nheo mắt hỏi: "Đại thúc, có chuyện gì không ổn sao? Chẳng lẽ hai đứa nó không có ở trong thư viện?"
Tên gác cổng liếc nhìn danh sách, cất giọng hờ hững: "Cô nương và Tô Văn là tỷ đệ? Thế còn Lý Giang có quan hệ gì với cô?"
"Ta là biểu tỷ của Lý Giang," Mộc Lan ngập ngừng một thoáng, nhớ lại vẻ mặt không vui của Lý Thạch lần trước khi nàng xưng hô như vậy, bèn bổ sung thêm: "Cũng là tẩu t.ử tương lai của đệ ấy."
Tên gác cổng sững sờ trong giây lát, ngước mắt lên đ.á.n.h giá Mộc Lan một lượt, sắc mặt cũng dần giãn ra, hỏi tiếp: "Sao giờ này lại mang thức ăn đến?"
