Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 218
Cập nhật lúc: 15/03/2026 22:39
Lý Thạch đâu hay biết những lời rủa xả trong bụng Mộc Lan. Tối đến, hắn trịnh trọng thông báo quyết định của mình cho cả nhà, cuối cùng dặn dò: "Chẳng còn bao lâu nữa đâu, e rằng khi đợt rét đầu tiên kéo đến, đám thái giám truyền chỉ sẽ có mặt. Đến lúc đó, các đệ phải bảo vệ tỷ tỷ và tẩu t.ử của mình cho tốt. Đồng thời phải luôn đề cao cảnh giác với người lạ. Mọi công việc bên ngoài, các đệ phải chủ động gánh vác nhiều hơn."
Lý Giang và Tô Văn sa sầm mặt mũi gật đầu. Viên Viên và Đào T.ử cũng không giấu được vẻ hoang mang. Cứ nghĩ đến việc Mộc Lan có thể bị bắt đi mất, lòng bốn đứa trẻ nặng trĩu như đeo đá.
Tô Văn lua vội vài miếng cơm, một lúc sau mới sực tỉnh: "Tỷ phu, đợt tuyển tú này chúng ta có phải đóng thêm thuế phụ thu không?"
Lý Thạch gật đầu xác nhận: "Tính theo đầu người, mỗi nam đinh từ tám tuổi trở lên phải đóng hai tiền."
Tô Văn nghiến răng ken két: "Đúng là tên hôn quân! Luật pháp triều đình rõ ràng quy định mười hai tuổi trở lên mới phải đóng thuế mà." Trong nhà chỉ có mình Lý Thạch là đủ tuổi, nhưng với cái luật rừng này, nhà họ phải è cổ ra gánh thuế cho cả ba người, mất toi sáu tiền bạc.
Sáu tiền bạc, đủ cho nhà họ chi tiêu ăn uống ròng rã suốt ba tháng trời, khéo còn dư ra một khoản sắm cho mỗi người một bộ y phục mới nữa ấy chứ.
Lý Thạch quắc mắt lườm Tô Văn cảnh cáo: "Sự cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói đệ vứt đi đâu hết rồi?"
Tô Văn tỏ vẻ bất cần: "Đây là ở nhà cơ mà. Ra ngoài đệ chưa từng ăn nói bạt mạng thế này bao giờ, tỷ phu không tin cứ hỏi nhị biểu ca xem."
Lý Giang khẽ liếc Tô Văn. Chỉ những lúc như thế này hắn mới chịu gọi một tiếng "nhị biểu ca".
Thấy Lý Giang gật đầu làm chứng, Lý Thạch mới nương tay cho Tô Văn: "Nhưng dẫu sao cũng phải cẩn trọng hơn."
Lý Thạch là một trong những người nắm bắt được tin tức này sớm nhất. Thời điểm hiện tại, thông tin triều đình mở đợt tuyển tú vẫn chưa bị rò rỉ ra ngoài, công văn chính thức cũng chưa được ban xuống Tiền Đường.
Việc đầu tiên Lý Thạch làm là gửi một bức thư khẩn về Lý gia trang. Dẫu có hục hặc thế nào, đó vẫn là những người chung dòng m.á.u với hắn. Hai tiền bạc đối với một người không phải là con số nhỏ. Gia đình họ Lý và họ Tô vì neo người, lại có thu nhập dồi dào nên mới xuất ra dễ dàng. Nhưng với những hộ nông dân bình thường, hai tiền bạc là cả một gia tài. Do đó, hắn muốn Lý gia trang sớm có sự chuẩn bị.
Tô Văn cũng hì hục viết một bức thư gửi về Tô gia trang.
Đương nhiên, bà con ở thôn Minh Phượng cũng cần được thông báo. Nhưng để tránh rút dây động rừng ảnh hưởng đến Lý gia trang và Tô gia trang, Lý Thạch phải nín nhịn chờ đến ba ngày sau mới tìm gặp Lưu thôn trưởng.
Lưu thôn trưởng có một cô cháu gái tên Lưu Nhã, lớn hơn Mộc Lan hai tuổi, năm nay vừa tròn mười bốn. Đây chính là độ tuổi hoàn hảo nhất để lọt vào mắt xanh của đám thái giám tuyển tú.
Nhà họ Lưu xưa nay vẫn luôn yêu chiều cô cháu gái này hết mực, tự nhiên không đời nào chịu đẩy cô bé vào chốn thâm cung hiểm ác, bất kể người chú của cô bé có khả năng thăng quan tiến chức trong tương lai.
Thế nên gia đình họ Lưu vô cùng cảm kích trước tin báo của Lý Thạch. Lưu thôn trưởng thậm chí còn đích thân ra tận cổng tiễn Lý Thạch về. Trong thâm tâm, ông càng thêm nể trọng hai nhà Lý - Tô.
Ở thôn Minh Phượng này, xét về bề thế và gốc gác, thử hỏi có gia đình nào qua mặt được nhà họ Lưu? Ngờ đâu một chuyện tày đình như thế, nhà ông còn chưa kịp hóng được chút phong thanh nào mà Lý Thạch đã nằm lòng mọi bề.
Chuyện này thực sự vô cùng hệ trọng. Dẹp chuyện tiền thuế qua một bên, chỉ riêng cái tin tuyển tú cũng đủ khiến nhà họ Lưu phải cuống cuồng. Tốt nhất là phải tìm ngay cho Lưu Nhã một mối hôn sự trước khi mùa đông gõ cửa, và ngay khi chớm đông là phải tiến hành xuất giá lập tức. Nếu chần chừ đến sang xuân, giống như lời Lý Thạch nói, lỡ bọn thái giám không vơ vét đủ những cô gái xuất sắc, thì e rằng dù đã có hôn ước cũng sẽ bị chúng trắng trợn bắt đi.
Lưu thôn trưởng trở vào nhà, nhìn cô cháu gái đang hiền hòa ngồi dưới ánh đèn, lòng không khỏi dâng lên tiếng thở dài. Vốn dĩ ông định giữ cháu gái ở nhà thêm đôi ba năm nữa, đợi đến lúc chú nó tham gia kỳ thi Thu vi, biết đâu lại thi đỗ. Lúc đó, kiếm cho con bé một mối hôn sự danh giá hơn cũng chưa muộn. Nhưng xem ra tình thế hiện tại không cho phép ông chần chừ thêm nữa.
Lưu thôn trưởng quay vào phòng trong tìm người bạn già: "Mấy đám trai tráng bà dạo trước kể với ta, giờ tình hình thế nào rồi?"
Tô Diên Niên sắc mặt âm u, đứng lặng im giữa khoảng sân nhà Tô Định, ánh mắt tối tăm chòng chọc hướng về phía cửa phòng con trai.
