Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 265
Cập nhật lúc: 16/03/2026 00:05
Lúc này, tên thái giám không khỏi hối hận, hắn cảm thấy công việc hiện tại thua xa lúc trước.
Ngô Lan Tâm hừ lạnh một tiếng, gạt hắn ra tự mình bước vào.
Thấy trong thư phòng không có ai, Ngô Lan Tâm chỉ thấy trong lòng dâng lên một cỗ khó chịu. Ánh mắt nàng mang theo uất ức xen lẫn phẫn nộ, lại giấu giếm một tia khiếp sợ, chần chừ giây lát rồi vẫn tiến về phía bức bình phong.
Cung nữ đi theo bên cạnh Ngô Lan Tâm vội vàng khuyên can: "Hoàng hậu nương nương, chúng ta vẫn nên về trước thì hơn."
Âm lượng không lớn không nhỏ, đủ để người sau bức bình phong nghe thấy.
Nhưng kỳ lạ thay, phía sau bức bình phong im lìm ắng lặng, không có lấy một tiếng động.
Ngô Lan Tâm lúc này mới nhận ra có điểm bất thường, gạt tay cung nữ ra, bước nhanh ra sau bức bình phong.
Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến đồng t.ử Ngô Lan Tâm co rụt lại, đôi chân thoắt cái mềm nhũn, cung nữ theo sau sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh.
Hai mắt Hoàng thượng trợn trừng, hằn đầy vẻ oán độc và hoảng loạn, nhưng người nằm ngay bên cạnh ông, Tiêu Ngọc Anh, lại mang một trạng thái hoàn toàn trái ngược.
Trên gương mặt Tiêu Ngọc Anh hiện rõ nụ cười mãn nguyện, bình yên và thanh thản. Nếu không phải trong tình cảnh rùng rợn thế này, ngay cả Ngô Lan Tâm cũng nhịn không được mà thốt lên một tiếng ngợi khen cho sự thanh tịnh ấy.
Hoàng thượng mới đăng cơ đã băng hà, điều này có ý nghĩa gì?
Ngô Lan Tâm rùng mình ớn lạnh. Ngay khi nàng định lấy lại tinh thần để phong tỏa tin tức thì đám cung nữ đã vì quá hoảng sợ mà bỏ chạy ra ngoài, ngay cả hộ vệ bên ngoài cũng bị tiếng thét thu hút mà ùa tới, muốn bưng bít tin tức lúc này đã là chuyện bất khả thi.
Ngô Lan Tâm đành phải nghĩ cách báo tin cho phụ thân và huynh trưởng với tốc độ nhanh nhất.
Nàng mới được gả cho Hoàng thượng vỏn vẹn hai tháng, nay Hoàng thượng đã mất, giữa thời buổi loạn lạc này, liệu nàng còn có thể sống sót chăng?
Ngô Lan Tâm nhìn vẻ mặt cười mãn nguyện của Tiêu Ngọc Anh, gần như ngay lập tức hiểu ra dã tâm thâm độc của đối phương.
Nàng hoảng loạn ôm lấy n.g.ự.c. Nếu như, nếu như phụ huynh nàng lại đi quy thuận kẻ khác, thì thân là Hoàng hậu của tiền triều, nàng chỉ có con đường c.h.ế.t. Trừ phi... trừ phi người bước lên ngai vị ấy là phụ huynh của nàng.
Ngô Lan Tâm không màng tới hai cái xác trên giường nữa. Nàng hận không thể băm vằm Tiêu Ngọc Anh thành vạn mảnh, nhưng giờ phút này nàng không có thời gian, nàng cần phải đi thuyết phục phụ huynh.
Lúc này trong thành Khai Phong, thế lực binh mã mạnh nhất chính là nhà họ Ngô bọn họ...
Trong khi đó, cổng sau phủ họ Tô lén lút đón vài vị khách.
Mấy người tránh tai mắt những kẻ khác trong Tô phủ, đi thẳng đến thư phòng của Tô Định.
Tô Định thấy người đến bèn cung kính đứng dậy, rũ mắt đứng nép sang một bên.
Chu Hữu Đức cười nhạt: "Tô phủ các ngươi quản lý cũng lỏng lẻo thật đấy, ta đi một mạch vào đây mà chẳng gặp một bóng người."
"Thần đã đuổi hết hạ nhân đi rồi."
Chu Hữu Đức nhấp ngụm trà, thong dong hỏi: "Ngươi kiểm soát nhà họ Tô cũng gắt gao hơn rồi đấy nhỉ. Sức khỏe tổ phụ ngươi thế nào rồi?"
"Tổ phụ long thể bất an, hiện đang tĩnh dưỡng."
Chu Hữu Đức gật đầu không nói đúng sai. Hắn đến đây không phải để nói mấy lời nhảm nhí này, ánh mắt hắn hướng về phía hoàng cung tạm thời: "Bây giờ, chắc là đến lúc rồi nhỉ."
Tô Định nhìn giờ giấc, khẽ gật đầu.
Thư sinh ốm yếu đứng phía sau Chu Hữu Đức có phần hoài nghi: "Tướng quân, Tiêu vương phi thực sự sẽ làm thế sao? Phải biết rằng, An Lạc vương dẫu sao cũng là phu quân của bà ấy."
Chu Hữu Đức nhìn sang Tô Định.
Tô Định chắc nịch nói: "Đôi khi đàn bà tàn nhẫn lên cũng chẳng thua kém gì đàn ông đâu."
Lời vừa dứt, từ hướng hoàng cung tạm thời bất thình lình vang lên hồi chuông báo tang.
Cả ba người nhất thời chìm vào trầm mặc, trong đầu đồng loạt lóe lên suy nghĩ: Sau này có thể không đắc tội với đàn bà thì tốt nhất đừng có đắc tội.
Chu Hữu Đức ngồi thêm một lát, rồi gật đầu với người phía sau: "Bắt đầu đi."
Tên thư sinh ốm yếu quay người ra ngoài, không lâu sau đã trở lại.
An Lạc vương đã c.h.ế.t, bầu không khí cũng chùng xuống đôi chút. Tô Định lúc này mới có thời gian đưa ra ý kiến: "Tướng quân không nên đích thân đến đây lúc này. Người quân t.ử không đứng cạnh bức tường sắp đổ, chỉ c.ầ.n s.ai một tâm phúc qua đây là được rồi."
"Nhà họ Ngô, ta còn chưa để vào mắt."
Tô Định lập tức im lặng.
Chu Hữu Đức lúc này mới quay lại nhìn Tô Định: "Ta nhớ nhà họ Ngô là thông gia với nhà họ Tô các ngươi?"
Tô Định quỳ xuống thỉnh tội, Chu Hữu Đức cười nhẹ: "Nhà họ Ngô là nhà họ Ngô, nhà họ Tô là nhà họ Tô, Tô Định là Tô Định, chuyện này ta vẫn phân biệt rõ ràng. Bất quá ta có thể cho ngươi một lời hứa, muội muội ngươi gả vào nhà họ Ngô ta có thể miễn tội."
