Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 286

Cập nhật lúc: 16/03/2026 00:08

Tô Văn lại là Cử nhân, tiền đồ sau này ắt hẳn thênh thang.

Bản thân Tống Cử nhân cũng từng âm thầm tiếp xúc với Tô Văn. Tuy đôi lúc tính khí có hơi bộp chộp, nhưng thiếu niên tầm tuổi này có mấy ai không bốc đồng?

Ngược lại, một Lý Giang quá mức thành thục trầm ổn lại không khiến ông mấy ưng ý.

Thế nên một chàng rể như Tô Văn đúng là có thể ngộ mà không thể cầu. Chỉ là không ngờ, vị Lý nương t.ử kia lại khó thuyết phục đến vậy, đã hơn nửa tháng rồi mà chẳng hé miệng nới lỏng chút nào.

Mộc Lan không quá bận tâm chuyện này, thực sự là vì Tô Văn còn quá nhỏ. Theo quan điểm của nàng, con trai phải sau mười tám tuổi thành thân mới gánh vác nổi trọng trách gia đình.

Mặc dù sâu thẳm trong lòng, nàng vẫn chưa thực sự hài lòng với độ tuổi đó, nhưng cũng chỉ đành đẩy lui đến chừng ấy thôi.

Tô Văn đã có người tới cửa cầu thân, Lý Giang dĩ nhiên cũng không thiếu. Cho nên chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, nhà Mộc Lan đã đón mấy lượt bà mối.

Lý Thạch và Mộc Lan thống nhất khẩu khí, chỉ viện cớ hai đứa trẻ không nên tảo hôn, chuyện cưới hỏi cứ dời lại hai năm nữa rồi tính.

Những người đến cửa bấy giờ mới vãn bớt, nhưng ánh mắt mọi người lại đổ dồn sang Viện Viện và Đào Tử. Hai vị cô nương này cũng đâu phải hạng xoàng.

Với những ai muốn kết thân cùng nhà họ Lý, nhà họ Tô, hai cô nương vẫn là lựa chọn vô cùng sáng giá.

Thế nhưng lúc này không phải là lúc bàn chuyện đó nữa, bởi vì, trời đã thay đổi.

Từ Khai Phong truyền đến tin tức, đương kim Hoàng thượng đã "bệnh xá", An Lạc Vương tiến vào Khai Phong trước, Thái t.ử điện hạ thì đã bị nghĩa quân bắt đi, quần thần đồng lòng tôn An Lạc Vương lên làm Hoàng đế.

Trời đã đổi ngôi, cục diện trở nên căng thẳng. Dù khói lửa chiến tranh chưa lan tới chốn này, Lý Thạch vẫn cấm tiệt mọi người ra khỏi nhà. Ngoài việc hắn phải ra ngoài làm việc mỗi ngày, phạm vi hoạt động của mấy người còn lại đều bị giới hạn trong làng Minh Phượng.

Quyết định của Lý Thạch rõ ràng là chính xác. Chưa đầy vài ngày, đã có những toán nghĩa quân thất trận lưu lạc đến vùng này, cướp bóc đ.á.n.h phá không ít nơi. Làng Minh Phượng may mắn nhờ ở gần phủ thành nên mới thoát được một kiếp.

Tiêu Ngọc Anh bưng thực tráp đi tới Ngự thư phòng tạm thời. Tên thái giám ở lại trực thấy nàng, vội vàng cung kính hành lễ: "Nương nương, Hoàng thượng đang ngự phê tấu chương bên trong."

Tiêu Ngọc Anh gật đầu, mỉm cười nói: "Bản cung biết, chỉ là hôm nay là một ngày đặc biệt, ngươi vào bẩm báo một tiếng đi."

Tên thái giám trực ban thoáng chần chừ. Tiêu Ngọc Anh dẫu sao cũng từng là nguyên phối của Hoàng thượng, hắn không dám quá đỗi lơi lỏng, vội vàng đi vào. Lát sau, tên thái giám mới trở ra, khẽ nói: "Nương nương, Hoàng thượng mời người vào."

Tiêu Ngọc Anh vừa bước qua ngưỡng cửa, đã thấy vị An Lạc Vương thuở nào, nay là Hoàng thượng, đang ngồi sau ngự án mỉm cười nhìn mình.

Tiêu Ngọc Anh nở một nụ cười dịu dàng, hai tay nâng thực tráp bước tới, nhún mình hành lễ.

Hoàng thượng đích thân rời khỏi bảo tọa bước xuống đỡ nàng dậy: "Sao nàng lại đích thân tới đây? Chiều nay vừa có trận tuyết lớn, trời đang lạnh lắm."

Tiêu Ngọc Anh tỏ vẻ không bận tâm, lấy bát canh được dày công hầm nấu từ trong thực tráp ra, đặt lên bàn, cười nói: "Hoàng thượng chắc chắn đã quên hôm nay là ngày gì rồi. Những ngày khác thì thôi, nhưng hôm nay thiếp thân nhất định phải trải qua cùng Hoàng thượng."

"Ồ?" Hoàng thượng thầm chuyển suy nghĩ, điềm nhiên hỏi: "Hôm nay là ngày gì vậy?"

Tiêu Ngọc Anh đã múc canh ra hai chiếc bát nhỏ, dâng lên cho Hoàng thượng: "Hoàng thượng quên rồi sao? Ngày này tám năm trước là ngày chúng ta thành thân."

Hoàng thượng ngẩn người, nét mặt theo đó cũng dịu lại, ánh mắt mang theo vài phần áy náy ôm Tiêu Ngọc Anh vào lòng: "Mấy hôm nay bận rộn quá nên trẫm quên mất, nếu không trẫm đáng lý phải là người nhắc tới trước."

Tiêu Ngọc Anh cười e ấp: "Thiếp thân nhớ hay Hoàng thượng nhớ chẳng phải cũng giống nhau sao? Bát canh này thiếp thân hầm từ chiều tới giờ, Hoàng thượng nếm thử xem đã vừa miệng chưa."

Hoàng thượng cầm thìa khuấy nhẹ bát canh.

Tiêu Ngọc Anh biết tính hắn đa nghi cẩn trọng, liền kề miệng uống hai ngụm từ chính chiếc thìa của hắn.

Hoàng thượng khẽ trách: "Ái phi làm gì vậy?"

Tiêu Ngọc Anh cười đáp: "Thiếp thân chỉ muốn xem bát của Hoàng thượng có giống bát của thiếp thân không thôi."

Hoàng thượng ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng đã trút được gánh nặng, húp vài ngụm, tỉ mẩn thưởng thức rồi cất lời: "Ngon lắm, tay nghề của ái phi ngày càng tiến bộ."

"Nếu Hoàng thượng thích, sau này ngày nào thần thiếp cũng làm cho người."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 295: Chương 286 | MonkeyD