Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 315

Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:13

Lý Thạch đương nhiên không muốn muội muội mình phải chịu khổ, muội phu dĩ nhiên phải hết lòng chăm lo cho muội muội, nhưng loại chuyện này có thể ngang nhiên nói toạc ra thế sao?

Lý Thạch đen mặt nhìn Viện Viện: "Nếu muội muốn chọn một người như vậy, sau này ta và tẩu t.ử muội sẽ từ từ tìm cho muội."

Viện Viện một chút cũng không tin: "Nam nhân như thế đếm trên đầu ngón tay còn chưa hết, sao ca ca biết người huynh chọn là người như vậy? Hơn nữa, lúc đó hắn ta là người thế đó, chẳng lẽ sau này hắn sẽ không thay đổi sao?"

"Vậy sao muội biết Trịnh Trí Đức sau này sẽ không thay đổi?"

"Vì gia quy nhà huynh ấy là vậy." Viện Viện khẳng định: "Ca ca từng nói, trên đời này đáng sợ nhất là không có quy củ, nhưng rõ ràng, nhà họ Trịnh có quy củ này, hơn nữa còn thực thi rất nghiêm túc. Trịnh Trí Đức nhìn thế thôi nhưng huynh ấy chắc chắn sẽ làm theo quy củ đó. Nếu ca ca có thể tìm được gia đình nào khác có quy củ như vậy, muội lập tức gả."

Lý Thạch lập tức đau đầu.

Gia đình có quy củ như thế không phải là không có, nhưng đa phần đều là thư hương thế gia, gia thế quá hiển hách, lại đếm không hết một bàn tay, thật sự không phải là đối tượng nhà họ Lý có thể trèo cao.

Viện Viện đã sớm đoán được kết cục này, nàng kiên định nhìn thẳng vào mắt ca ca, gằn từng chữ: "Ca ca, đây là sự lựa chọn của muội, muội không hối hận! Nhưng nếu không cho muội đi, sau này muội nhất định sẽ hối hận."

Lý Thạch chằm chằm nhìn Viện Viện một hồi lâu. Đến khi Viện Viện tưởng chừng như không trụ nổi nữa, Lý Thạch mới phất tay nói: "Lui xuống đi."

Viện Viện âm thầm thở phào, lui ra ngoài.

Lý Thạch ngồi trong thư phòng suy nghĩ miên man.

Hắn đi tìm Mộc Lan.

Mộc Lan đang chống cằm nghĩ ngợi, thấy Lý Thạch vội vàng hỏi: "Thế nào rồi? Viện Viện nói gì với chàng?"

Lý Thạch xoa đầu nàng, kéo nàng ngồi xuống ghế, nhìn Mộc Lan nghiêm túc hỏi: "Mộc Lan, nàng nghĩ thế nào về việc đàn ông nạp thiếp?"

Mộc Lan nghiêng đầu, có chút nghi hoặc, nhưng vẫn nghiêm túc ngẫm nghĩ rồi mới đáp: "Nếu là nữ nhân nơi này, nam nhân nạp thiếp thì cứ nạp thôi, dù sao chỉ cần không vi phạm quy củ thì họ cũng đâu thể nói gì, phải không?"

"Vậy nên, nàng thấy nam nhân không nên nạp thiếp, đúng không?"

Mộc Lan khẽ cười: "Vậy chàng nghĩ chuyện nữ nhân nuôi nam sủng thì thế nào?"

Sắc mặt Lý Thạch dần lạnh xuống, Mộc Lan thở dài: "Nữ nhân và nam nhân cũng giống nhau thôi. Nếu một ngày nào đó nam nhân có thể thản nhiên chấp nhận việc thê t.ử mình nuôi nam sủng không chút lấn cấn, thì hẵng yêu cầu nữ nhân thản nhiên chấp nhận việc mình nạp thiếp."

"Tất cả nữ nhân đều nghĩ như vậy sao?" Lý Thạch lẩm bẩm hỏi.

"Cũng không hẳn," Mộc Lan lắc đầu: "Trên đời này kiểu gì chẳng có mấy kẻ kỳ khôi, ví dụ như thích nạp thiếp cho trượng phu, trượng phu nạp càng nhiều, họ càng vui; lại có những nữ nhân chỉ thích làm thiếp cho người ta... nhưng đó chung quy vẫn là số ít."

Lý Thạch lập tức không nói thêm lời nào nữa.

Mộc Lan lo lắng hỏi: "Có phải Viện Viện đã nói gì không?"

"Viện Viện nói muội ấy không muốn gả cho một người đàn ông sẽ nạp thiếp."

Mộc Lan im lặng, cũng cảm thấy phiền não: "Người như vậy hiện giờ thì dễ tìm, nhưng lòng dạ con người dễ đổi thay, ai biết sau này sẽ biến hóa ra sao? Năm xưa chúng ta thấy Trần tiên sinh đối xử với Trần thái thái tốt biết bao, thế mà nhìn xem bây giờ lại làm ầm ĩ lên thế này."

Lý Thạch có chút cạn lời, sao ai cũng thích lấy Trần tiên sinh ra làm ví dụ vậy? Lý Thạch thầm nghĩ: Chẳng lẽ bị chuyện nhà Trần thái thái kích thích?

Trong lòng hắn bỗng dâng lên chút bực dọc với Trần tiên sinh. Mấy chuyện này trong nhà đóng cửa bảo nhau là được, cớ sao phải làm rùm beng ra bên ngoài?

Lý Thạch lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng nói: "Cho nên muội ấy muốn gả cho Trịnh Trí Đức."

Mộc Lan ngẩn người một lúc lâu mới phản ứng lại lời Lý Thạch vừa nói.

Lý Thạch khẽ thở dài, giải thích: "Muội ấy nói nhà họ Trịnh có quy củ, hơn nữa lúc này đính hôn với cậu ta coi như hoạn nạn có nhau..."

Mộc Lan buông thõng toàn bộ sức lực dựa vào người Lý Thạch: "Chỉ vì điều này thôi sao?"

Lý Thạch nghe ra sự bi thương trong giọng nói của thê t.ử, nói dối: "Đứa bé đó e là đã thích cậu ta rồi, chỉ là bản thân muội ấy chưa nhận ra thôi."

Mộc Lan bấy giờ mới thở phào, đưa tay lau nước mắt trên mặt: "Thế thì tốt..." Ít nhất là muội ấy cũng có tình cảm với đối phương, phải không?

Nếu chỉ vì đối phương không nạp thiếp mà gả đi, thì sau này những tháng ngày dài đằng đẵng sống chung còn gì là ý nghĩa nữa?

Mộc Lan cố vực dậy tinh thần chiến đấu, ít ra tình hình vẫn chưa tồi tệ đến mức không thể cứu vãn: "Nhà họ Trịnh sẽ ra sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.